Tổng Tài Truy Thê 36 Kế Chưa Đủ


Tiêu Khôn Hoằng vẫn ngồi ở văn phòng xem video, vẻ tươi cười trên miệng còn chưa ngừng lại.

Người đàn ông nhíu mày: “Chậc chậc, vẫn biết cách hack giám sát và điều khiển của bãi đỗ xe trước sau đó mới lén lút đi vào, rất thông minh đấy.


“Đúng vậy , cậu chủ nhỏ rất thông minh, tuổi tác nhỏ như thế mà đã hiểu biết nhiều như vậy.


“Đó là đương nhiên, gen của tôi tất nhiên là thông minh rồi.

” Tiêu Khôn Hoằng rất không biết xấu hổ thừa nhận, thuận tiện còn khoa trương khen một câu về bản thân.

Trợ lý dở khóc dở cười, bên trong video một đám cậu chủ nhỏ lưng đeo cặp sách nhỏ, lấy thuốc màu từ bên trong ra liền vẽ bừa bãi lên xe.

Vậy mà còn biết rõ những cái nào là xe của cậu ba Tiêu, rõ ràng là cố ý nhắm vào, đối với những chiếc xe khác đều không có một chút hứng thú nào.

Hơn mười phút đồng hồ trôi qua, xe của ông chủ đã có hơn phân nửa là bị gặp nạn.

Kết quả sau khi xem video chính ông chủ lại cảm thấy rất vui vẻ, cũng không đau lòng một chút nào với những chiếc xe sang trọng của mình, bộ dạng lại tựa như hận không thể lại đem thêm mấy chiếc xe nữa cho mấy đứa nhỏ chơi.

Vâng, có người muốn tiêu tiền như rác, người nào ngăn cản được?
Ở bãi đỗ xe, ba đứa nhỏ nỗ lực làm việc lớn, vô cùng bận rộn.

Đứa bé thứ ba làm say mê tới mức trên mặt toàn màu, không ít lần cô bé trực tiếp đưa tay lên xoa xoa dấu vết ở trên xe, chơi đến rất vui vẻ.


Đứa bé thứ nhất đột nhiên cảm giác được bốn phía vô cùng yên tĩnh, không có một chiếc xe nào chạy qua.

Cậu bé cảm thấy lần này và lần trước có chút không giống nhau, cuối cùng là khác nhau ở chỗ nào cậu bé cũng không nói ra được, đứa bé thứ nhất ngay lập tức ngừng tay: “Đã đủ rồi, chúng ta rút lui trước.


“Đi bây giờ sao?”
Đứa bé thứ ba còn chưa chơi đủ đâu.

Đứa bé thứ nhất nắm bàn tay của em gái, đứa bé thứ hai chủ động đem toàn bộ công cụ gây án bỏ vào trong cặp sách, chuẩn bị lén lút chạy đi.

Chỉ là bọn chúng vừa mới tay trong tay đi chưa được mấy bước, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một người lớn, ba đứa nhỏ đồng thời phanh lại, nhưng đứa bé thứ ba vẫn chưa đứng vững đụng phải chân rất dài rất cao rất to của đối phương.

Đứa bé nhỏ trắng trắng lập tức che lấy cái trán nhỏ: “Đau đau.


Đứa bé thứ nhất sau khi ngẩng đầu nhìn xem người đàn ông xuất hiện là ai, sắc mặt lập tức thay đổi, cậu vội vàng đứng ở trước mặt của em trai em gái, đáy lòng có chút sợ hãi, nguy rồi, bị phát hiện rồi.

Cậu đã nói tại sao lần này lại có chút kỳ lạ lắm.

Đứa bé nhỏ trăng trắng cũng nhìn thấy Tiêu Khôn Hoằng, lập tức trợn tròn tròng mắt: “Chú, chú…”
Đứa bé thứ hai bịt kín miệng của em gái, phòng ngừa em gái lỡ miệng nói lộ ra, không thể để lộ cho mẹ.

Tiêu Khôn Hoằng từ trên cao nhìn xuống ba đứa nhỏ, lập tức có loại cảm giác cuộc sống viên mãn, đây đều là con của anh ta, là cô ấy sinh cho anh đấy.

“Chú!”
Đứa bé thứ nhất nhanh chóng mở miệng, vô cùng lễ phép nói: “Vừa rồi em gái cháu đụng vào chú rồi, thực xin lỗi, em ấy không phải cố ý.


Chú sao?
Được, chú thì cứ chú đi, ai kêu anh ta lúc trước không có ở bên các con.

Lông mày của Tiêu Khôn Hoằng khẽ giật giật, tròng mắt nhìn thấy quần mình bị thuốc màu làm bẩn, ánh mắt nhàn nhạt %3D nhìn qua một chút: “Vậy thì không được.


Họng của đứa bé thứ nhất lập tức bị nghẹn lại một cái, trước kia cậu bé nói như vậy, bất kể là người lớn nào cũng không đành lòng so đo với bọn họ.

Người cha phụ bạc này có chuyện gì vậy chứ? Chú ta thật đáng ghét!
Cậu ba Tiêu vẫn không biết mình bị chán ghét, ánh mắt của anh rơi lên trên người của đứa bé nhỏ trăng trắng, đứa bé thứ ba lập tức núp ở sau lưng anh trai, cái đầu nhỏ thò ra len lén liếc nhìn anh ta, trong mắt mang theo tia sợ hãi.

Sợ hãi sao?
Tiêu Khôn Hoằng đọc hiểu được tầng ý tứ này, vẻ mặt lập tức hòa hoãn: “Chú không có đe dọa các cháu.


“Chú rất thân thiện đấy.



“Chú cũng không muốn so đo với các cháu.


“Các cháu không cần phải sợ.

” Vô dụng, tất cả đều vô dụng.

Đứa bé nhỏ trăng trắng trực tiếp núp đằng sau anh trai, cũng không dám liếc nhìn anh ta, rõ ràng là sợ hãi.

Tiêu Khôn Hoằng hơi hơi có chút cảm thấy đau lòng, anh ta có đáng sợ như vậy không?
Kỳ thật cũng không phải anh ta quá đáng sợ, mà là đám trẻ nhỏ này làm việc trái với lương tâm, cắn dứt lương tâm đây mà.

Đứa bé thứ nhất tiếp tục ngẩng cái đầu nhỏ lên, khôn khéo nói: “Chú, em gái của cháu nhát gan, chúng cháu sẽ không sợ người tốt đâu.


Tiêu Khôn Hoằng nhìn thoáng qua đứa bé lớn, nhát gan á?
Nếu đã nhát gan thì không dám tùy tiện trốn ra ngoài sau lưng người lớn rồi.

“Chú tốt bụng ơi, chúng cháu đây có thể đi được chưa?”
Đứa bé thứ nhất thuận miệng nói một câu, còn tâng bốc Tiêu Khôn Hoằng là một người tốt, lúc này anh ta mới hiểu được, cảm tình vừa rồi của tên nhóc này là đang đào hố cho mình.

Tiêu Khôn Hoằng ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé thứ nhất, nhìn đám trẻ nhỏ cực giống bản thân: “Nếu như chú không đồng ý, thì không phải là chú tốt bụng nữa đúng không?”
“Cháu tin tưởng chú là chú tốt bụng.


Đám trẻ nhỏ môi hồng răng trắng khuôn mặt tươi cười nghênh đón người, một bộ dạng cả người lẫn vật đều vô hại.

Ồ, miệng thì rất ngọt, khi mắng anh ta cũng rất ác độc đấy.

Tiêu Khôn Hoằng ngẩng đầu nhìn chiếc xe vẽ đầy hoa bên kia, đôi mắt khẽ híp lại: “Xe của chú chơi vui không?”
Sắc mặt của đứa bé thứ nhất lập tức thay đổi, quả nhiên chú ta đã biết.


Làm sao bây giờ?
“Người xấu!”
Đứa bé nhỏ trăng trắng bỗng nhiên thò ra cái đầu nhỏ ra, khua nắm đấm nhỏ về phía Tiêu Khôn Hoằng, không cho phép uy hiếp Cát Cát.

Tiêu Khôn Hoằng vô tội bị mắng:
Anh trực tiếp đem đứa bé thứ nhất ôm vào trong ngực, toàn thân đứa bé thứ nhất căng thẳng: “Chú muốn làm gì, chú định bắt cóc trẻ em sao?”
“Thành thật một chút đi.


Tiêu Khôn Hoằng vỗ vỗ bờ mông của đứa bé thứ nhất, một tay nâng đứa bé, sau đó nhìn hai đứa bé còn lại: “Muốn đem anh trai của mấy đứa đi, vậy thì qua đây thương lượng với chú.


Khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé thứ hai bị kéo căng, cuối cùng dắt theo em gái cùng qua đó.

Đứa bé thứ nhất vốn dĩ muốn dùng sức lực để giãy giụa, nhưng ngực của tên đàn ông phụ bạc này rất rộng, lực cánh tay của chú ta quá mạnh, một tay có thể nâng cậu lên.

Cha nuôi cũng chưa từng ôm bọn họ thân thiết như vậy.

Đứa bé thứ nhất có chút không tự nhiên, liền lập tức ngoan ngoãn.

Tiêu Khôn Hoằng thành công bắt cóc ba đứa nhỏ củ cải trắng, trực tiếp đưa về văn phòng, ba đứa nhỏ quy củ ngồi ở trên ghế sofa, sau đó thành công lưu lại dấu vết của thuốc màu ở trên ghế sofa.

Là người đàn ông luôn thích sạch sẽ, thấy vậy lông mày nhảy lên.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận