Tổng Tài Truy Thê 36 Kế Chưa Đủ


Thi Nhân kiêu ngạo hỏi: “Không phải các người nói muốn đuổi học con tôi sao? Sao bỗng dưng lại thay đổi vậy chứ?”
Tay của cô chọc chọc ở trên bảng đồ ăn, giống như coi đây là mặt của Tiêu Khôn Hoằng vậy.
“Cô Mạc, người hiệu trưởng trước bởi vì bị quy vào hai tội tham ô nhận hối lộ nên hiệu trưởng đương nhiệm xử lý chuyện này một lần nữa, vốn dĩ cũng không phải là lỗi của các con cô.”
Lời này vẫn không sai biệt lắm.
Cô giáo gọi điện thoại cho cô là cô giáo đã nói thay cô lúc trước, Thi Nhân cũng không cự tuyệt, đồng ý sẽ đưa các con đến trường học đúng giờ.
Khóe miệng của Thi Nhân nhếch một cái, xem ra anh ta cũng không phải không đáng tin như vậy.
Đừng tưởng rằng lén lút làm như vậy, thì cô liền có thể dễ dàng tha thứ cho anh ta, không có cửa đâu.
Sau khi cúp điện thoại cô nói với các con: “Ngày mai con phải quay lại trường học tiếp tục đi học, về sau phải ngoan ngoãn nghe lời biết không? Nhưng nếu còn có người bạn nhỏ nào bắt nạt các con như vậy, cũng không được ngây ngốc chịu đánh!”
Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.
“Đi chơi đi.”
Thi Nhân đột nhiên thấy thuốc màu dùng hết rồi, khi cô đến phòng tiện ích lấy thêm thuốc màu, chợt phát hiện thuốc màu đều dùng hết rồi, không còn lại bao nhiêu cả.
Xảy ra chuyện gì vậy, dùng nhanh như vậy sao?
Mặc dù các con ở nhà chơi, cũng không thể tiêu hao nhanh như vậy.

Thi Nhân nhặt được tờ giấy vẽ nguệch ngoạc ở trên mặt đất, cảm thấy có chút kỳ quái, thuốc màu còn thừa đã dùng ở nơi nào?
Ngày thứ hai, cô tự mình đưa các con đi nhà trẻ, sau đó mới đến công ty.
Cô vừa tới vị trí của mình, sau đó phát hiện có không ít người đang đứng ở bên cạnh chỗ ngồi của cô, chỉ là sau khi thấy cô xuất hiện, đều nhao nhao tản ra.
Lúc này Thi Nhân mới nhìn đến một bó hoa hồng được để trên chỗ ngồi, bên cạnh còn để rất nhiều túi xách xa xỉ, cô đứng ở trước vị trí đó suy nghĩ một chút, sau đó đem hoa hồng ném vào thùng rác.
Cô dùng điện thoại gửi tin nhắn cho một người đàn ông: “Cuối cùng anh muốn làm cái gì?”
“Đàn ông tặng hoa hồng và túi xách hàng hiệu cho phụ nữ, còn có thể là vì cái gì chứ?”
“Lấy về , tôi không thiếu những thứ này, nếu không tôi sẽ đem toàn bộ ném hết đi.”
“Nếu như không thích, vậy ngày mai lại đổi.”
Thi Nhân tức giận đến tay phát run, cô bình tĩnh vài giây đồng hồ, sau đó hồi phục: “Anh Tiêu, anh như vậy sẽ gây trở ngại cho tôi, bạn trai tôi biết sẽ không có cách nào giải thích được.”
Tiêu Khôn Hoằng thấy cái tin này, trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống.

Bạn trai? Hiện tại anh ta ghét nhất chính là từ ngữ này.
Anh nhíu lông mày lại hỏi: “Bạn trai của cô là ai? Tôi muốn gặp mặt anh ta!”
Tiêu Khôn Hoằng vô cùng muốn nói chuyện thân thiết với bạn trai của Thi Nhân, tranh giành vợ con với anh ta, người này đã nghĩ kỹ mộ địa mua ở chỗ nào chưa?
“Không liên quan gì đến anh.”
Thi Nhân bất đắc dĩ buông điện thoại xuống, tai sao người đàn ông này lại có thể đeo bám dai dẳng như vậy chứ?
Cô nên làm gì bây giờ, dù sao tuyệt đối không thể để cho anh ta nhìn thấy các con cô, nếu không thì tất cả sẽ uổng công hết.
Thi Nhân tùy ý đem túi để ở một bên, ném đi cũng đáng tiếc, cô chuẩn bị trực tiếp quyền tặng cho quỹ từ thiện, nếu như người đàn ông này tiền nhiều đến mức không tiêu hết, vậy cô liền dùng số tiền này để làm việc tốt.
Bởi vì hoa hồng cùng với túi xách hàng hiệu, Thi Nhân cảm giác được bầu không khí trong văn phòng không được tốt lắm, nhưng vì vết xe đổ trước kia của giám đốc Trịnh, nên không ai dám nói gì ở trước mặt cô.
Thậm chí ngay cả thái độ của cấp trên cũng phải cung kính đối với cô.
Thi Nhân đi vệ sinh, rất nhanh cô liền nghe thấy người khác đang thảo luận về mình.
“Mấy người đã nghe nói chưa, buổi sáng hôm nay giám đốc Mạc của bộ phận thiết kế nhận được một bó hoa hồng rất lớn, còn có quà tặng xa xỉ, nhìn thật ngưỡng mộ.

Không biết là người đàn ông nào tặng nữa.”

“Cái này còn phải đoán sao? Chẳng lẽ mấy người không biết giám đốc Trịnh kiêu ngạo kia của bộ phận thiết kế vì sao lại bị sa thải sao? Hôm đó ở nhà ăn, giám đốc Mạc trực tiếp hắt nước vào toàn thân đối phương, kết quả cái gì cô ấy cũng không bị, còn giám đốc Trịnh phải khóc lóc tới xin lỗi giám đốc Mạc.”
“Cậu nói là, người đàn ông phía sau của giám đốc Mạc chính là Tiêu Khôn Hoằng sao?”
“Xuyt, nhỏ tiếng một chút, người lớn lên giống như giám đốc Mạc cũng không phải bí mật.

Cũng không biết lúc này giám đốc Mạc có thể kiên trì bao lâu, đoán chừng cuối cùng vẫn sẽ bị ném bỏ.

Cái này giống như nữ minh tinh năm trước vậy, lớn lên cũng giống như người vợ trước kia, có thể nở mặt nở mày được mấy tháng, còn không phải bị đày vào lãnh cung sao.”
Câu nói kế tiếp, Thi Nhân đã nghe không rõ rồi.
Cô ấy lấy điện thoại di động ra nhìn bộ dạng của mình, kỳ thật vẫn có chút khác biệt với lúc trước, dù sao Thi Nhân khúm núm yếu đuối trước kia đã bị chết rồi, hiện tại người còn sống trở về là Mạc Hồi.
Cái gì mà nữ minh tinh không nữ minh tinh, cô căn bản không muốn nói chuyện với Tiêu Khôn Hoằng.
Cô đổi Zalo, đăng ký một cái tài khoản khác, liên hệ với một người: “Tiến triển như thế nào rồi?”
“Rất thuận lợi, cậu chủ nhỏ kia của nhà họ Thi rất dại dột, căn bản không cần phí tâm tư gì, tự mình đã mắc bẫy rồi.” “Rất tốt, chị sẽ gửi tiền cho em.”
“Em sớm đã nói không cần tiền, chỉ cần có thể trả thù được người cặn bã kia, tự mình báo thù cho chị gái của em, thế là đủ rồi.

Em sẽ khiến cho anh ta trả giá thật đắt vì những việc anh ta đã làm sai, anh ta sẽ phải hối hận cả đời.”
“Nhưng em cần phải bắt đầu lại cuộc sống mới một lần nữa, không nên tự áp, đặt chính mình, chị của em sẽ không muốn thấy em trở nên như vậy.”
Nhưng mà đối phương không trả lời cô, Thi Nhân che trán của mình, cô ấy cũng biết làm như vậy không phải là đúng đắn.

Trước khi về nước, cô điều tra qua những việc làm của nhà họ Thi những năm gần đây, đại khái là bởi vì Vương Ngọc San vào ở nhà họ Tiêu, còn sinh một đứa con trai, vì vậy bọn họ làm việc càng ngày càng trở nên kiêu ngạo.
Đặc biệt là đứa em trai kế của cô, ở trường học gặp phải rất nhiều chuyện, bạo lực bạn học ở trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, sau khi lên đại học lại càng trầm trọng hơn, không có thứ gì là cậu ta không dám chơi.
Người khác thấy cậu ta là em vợ của Tiêu Khôn Hoằng, cũng nhẫn nhịn rất nhiều.
Em gái nhỏ liên hệ với cô hiện tại, chính là em gái của một trong những cô gái đã tự sát sau khi bị đứa em trai kế xâm phạm, vốn dĩ trong nhà nghèo, sau khi xảy ra chuyện cha mẹ đều muốn giải oan cho con gái kết quả đều gặp chuyện không may, chỉ còn lại có một người em gái nhỏ chưa trưởng thành.
Thi Nhân nhìn đứa bé đáng thương, âm thầm giúp một chút.
Không nghĩ tới đứa bé này rất thông minh, chủ động tìm tới cửa, lập ra kế hoạch hiện tại.
Người của nhà họ Thi cũng không phải thứ gì tốt, họ đều đáng bị dạy dỗ không phải sao?
Thi Nhân rời khỏi nhà vệ sinh, sự u ám trong ánh mắt dần biến mất, lại khôi phục.
trở thành một cô Mạc rạng rỡ xinh đẹp như thường.
Thời gian ăn cơm trưa đã đến, đột nhiên một đầu bếp phụ giúp xe đồ ăn tiến vào, phía trên để rất nhiều đồ ăn ngon, còn có hoa quả tráng miệng, trông như một tác phẩm nghệ thuật xinh đẹp.
Trong nháy mắt, văn phòng trở nên n cùng yên tính.
Khi Thi Nhân nhìn thấy chiếc xe ăn khoa trương, bỗng nhiên có loại dự cảm không tốt lắm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận