Tra Thú Hoàn Lương Ký

Tô Hoa Dương nhìn Tô Phù Phong chăm chú, thầm nghĩ nếu nữ nhi bị trừng phạt thì hắn là phụ thân cũng khó tránh bị liên lụy, Cốc Nhiễm tiên quân tuy là con rể tương lai nhưng tiên giai rất cao, cho dù hắn có trở thành nhạc phụ của Cốc Nhiễm thì vẫn phải kính trọng vị đại thần này, cho nên không dám lỗ mãng.

“Cốc Nhiễm tiên quân, tiểu tiên suýt chút nữa đã quên một chuyện, mới vừa rồi tiểu tiên chậm trễ tới đây là do tiểu thú của Cốc Nhiễm tiên quân đã làm bị thương thỏ ngọc của Hằng Nga tiên tử tặng cho tiểu nữ, sau đó còn bỏ trốn. Tiểu tiên một là sợ Hằng Nga tiên tử biết thỏ ngọc bị thương mà tức giận, hai là sợ Cốc Nhiễm tiên quân sẽ trách cứ Tô phủ không có trông giữ cẩn thận sủng thú của tiên quân, lo lắng không biết phải xử lý thế nào cho tốt a”

Tô Hoa Dương nhanh chân cáo trạng trước.

“Nga? Thỏ ngọc kia bị thương như thế nào?” Cốc Nhiễm cau mày, cái gì mà tổn thương thỏ ngọc rồi bỏ trốn?

“chuyện này…chuyện này hơi khó nói” Tô Hoa Dương vẻ mặt khó xử, Tô Phù Phong mặt cũng ửng đỏ.


“Có cái gì mà khó nói? Nếu thực sự A Ly làm chuyện quá phận, thúc thúc nhất định sẽ không thiên vị” Tịnh Vũ rõ ràng là thiên vị người của Tô gia, hắn cùng Tô gia qua lại không nhiều nhưng dù sao cũng có chút quan hệ với Tô Hoa Dương, tuy rằng Tịnh Vũ đã nói duyên phận sư đồ giữa hắn và Tô Hoa Dương đã hết nhưng Tô Hoa Dương đâu dễ gì bỏ qua cơ hội có quan hệ với các vị thượng tiên. Cho nên vẫn đối đãi với Tịnh Vũ như sư phụ, mà Tịnh Vũ lúc này giải vây cho đệ tử cũng là hợp tình hợp lý.

Tô Hoa Dương ngẩng đầu liếc nhìn Tịnh Vũ, có chút lo lắng nói “ A Ly không theo thỏ ngọc Tiểu Khôi thì cũng thôi đi, còn làm cho hắn phải tuyệt tử tuyệt tôn”

“Phốc xuy ——” Cốc Nhiễm giễu cợt cười lên tiếng, vẻ mặt băng sương nháy mắt hòa tan, thì ra A Ly cũng không dễ bị thua thiệt, liền nhìn về phía nàng nói

“Không thể tưởng tượng được A Ly lại mạnh mẽ như vậy, xem ra một tiểu thú là không thể chế phục ngươi nha”

Đúng lúc này chợt nghe thanh âm nữ tử nức nở, mọi người nhìn lại thì ra là xuất phát từ chỗ Tô Phù Phong

“Thực ra thỏ ngọc cũng không hiếm lạ gì, nhưng Tiểu Khôi là do Hằng Nga tiên tử tặng cho tiểu tiên, đó cũng do tiên tử yêu thích tiểu tiên, bây giờ bộ dạng của Tiểu Khôi đã thành ra như vậy, tiểu tiên đã cô phụ tấm lòng của tiên tử, tiên tử nhất định không thèm để ý tới tiểu tiên nữa”

Hằng Nga cũng là từ nhân gian mà thăng thành tiên như Tô Phù Phong, cho nên quan hệ giữa hai người rất tốt, nhưng Hằng Nga đến thiên giới sớm hơn Tô Phù Phong cả vạn năm, địa vị tại thiên giới lại cao, nên có nhiều tiên nữ vì muốn nhận được sự quan tâm của Hằng Nga mà kết giao với Tô Phù Phong.


A Ly liếc mắt xem thường nhìn Tô Phù Phong, đúng là khoe mẽ, ý có Hằng Nga là núi lớn để dựa vào.

“Tạm không nói tới chuyện Tiểu Khôi bị thương, vậy hai vết roi trên lưng A Ly kia, ngươi tính thế nào?” Cốc Nhiễm nói.

Tô Phù Phong lấy khăn lau nước mắt, phong tình tràn đầy, khi ngẩng mặt lên thì đã cười tươi như hoa

“Đó là khi tiểu tiên thấy Tiểu Khôi bị thương mới nhất thời tức giận mà đả thương A Ly. A Ly bị thương liền bỏ đi, tiểu tiên hối tiếc vô cùng muốn tìm nàng về, gia phụ cũng phái đệ tử đến các vùng lân cận tìm kiếm nhưng vẫn không thấy A Ly, do đó mới chậm trễ việc tới Ký Châu cứu viện, thì ra A Ly vẫn ở bên cạnh tiên quân, như vậy tiểu tiên cũng an tâm”

Tô Phù Phong nói rất trôi chảy.


“Không hổ là người phàm trần a, tâm trí lão luyện như vậy, tiên gia không thể sánh bằng” Cốc Nhiễm bờ môi tựa tiếu phi tiếu nhìn Tô Phù Phong, hắn đột nhiên có chút không hiểu nàng.

“Hoa Dương sơn quân, hai tiểu thú không đáng để làm tổn thương hòa khí, bản tôn trong lòng đã hiểu, ngươi cứ về trước đi, Tô Phù Phong ở lại là được rồi” Cốc Nhiễm ngẩng đầu nói với Tô Hoa Dương, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng đã tan biến.

Thấy thái độ của Cốc Nhiễm đã chuyển biến, hắn thở dài một hơi nhẹ nhõm. Khi đám người Tô Hoa Dương vừa rời đi, Cốc Nhiễm chăm chú nhìn Tô Phù Phong mà Tô Phù Phong bị hắn nhìn như vậy thì có chút ngượng ngùng, vẻ mặt ửng đỏ,xinh đẹp như hoa đào.

Thật lâu sau, Cốc Nhiễm mới mở miệng “ Phù Phong, ngươi vẫn giỏi sử dụng tâm kế như vậy sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận