Trải Nghiệm Yêu Đương Cùng Với Trùm Trường


"Hiên, tại sao anh lại làm vậy với em?"
Nữ sinh vóc dáng nhỏ nhắn, toàn thân ướt nhẹp ngồi ngây ngốc trên đất, dưới trời mưa tầm tã cô bé đưa đôi mắt vô hồn nhìn nam sinh cao lớn đứng trước mặt.

Nam sinh kia tay cầm ô, nhưng không che cho nữ sinh, cậu ta lẳng lặng nhìn cô bé, nụ cười lạnh nhạt hiện lên trên môi.

"Cậu chẳng qua chỉ là một màn cá cược, cậu đã hết giá trị lợi dụng rồi Niên Nhĩ Lạc."
Mắt Niên Nhĩ Lạc đỏ au, cô bé đau đớn cắn môi đến bật máu, cô bé không muốn tin chuyện cô bé vừa biết.

Tần Hiên cùng nhóm bạn học của cậu ta mang cô bé ra cá cược, nếu cưa đổ được cô, cậu ta sẽ có thứ cậu ta muốn.

Tình yêu đầu đời của Niên Nhĩ Lạc phút chốc tan thành mây khói, cô khóc đến thảm thương, không mặc kệ xung quanh ra sao vẫn cố níu kéo Tần Hiên.

"Hiên, cá cược gì đó cũng không sao, nhưng anh chưa từng rung động với em sao? Một chút cũng không ư?"
Tần Hiên nhìn dáng vẻ thê thảm của Niên Nhĩ Lạc, cậu ta nhếch môi cười khinh rồi mới nói.

"Cậu nghĩ cậu là ai? Tôi không thích loại người như cậu."
"Cậu không xứng."
Những hồi ức đó khiến Niên Nhĩ Lạc bị ám ảnh, nặng đến mức khi thấy nam sinh lại gần cũng muốn phát hoảng, trải qua năm lớp 9, bệnh tình của cô mới dần tốt hơn.

Đến năm lớp 10 gặp được Mẫn Doãn Kì, Niên Nhĩ Lạc mới thật sự bình tĩnh với sự gần gũi của nam sinh.


Nhưng cô gặp lại Tần Hiên, người mang đến ác mộng về tình yêu cho cô.

Cậu ta muốn cô quay về bên cậu ta, lần nữa cùng cậu ta yêu đương.

Để cô lần nữa đau khổ ám ảnh ư?
[...]
"Chúng ta bây giờ cùng đầu thai đi, kiếp sau anh sẽ theo đuổi em, chúng ta sẽ lại yêu nhau, sẽ không còn chia cắt nữa."
"Cậu thả tôi ra, chết tiệt.

Cậu điên rồi!" Niên Nhĩ Lạc bị Tần Hiên ấn vào ban công, không thể giãy dụa.

Tần Hiên đột nhiên cười lớn, cậu ta nắm lấy cằm Niên Nhĩ Lạc, ép cô nhìn cậu ta.

"Đúng, Niên Nhĩ Lạc, anh điên rồi, anh thật sự điên rồi.

Nhớ em, nhớ em tới phát điên rồi."
"Năm đó anh sai, anh hối hận lắm rồi, vì sao em không tha lỗi cho anh chứ?"
Niên Nhĩ Lạc không muốn nói nhiều với cậu Tần Hiên, nâng chân một cước đạp lên bụng cậu ta, cậu ta nhíu mày đau đớn hơi thả lỏng lực đạo trên tay, cô nhân lúc đó chạy trốn.


Chạy đến cửa của sân thượng, Niên Nhĩ Lạc nhanh chóng cạy khúc gỗ ra, nhưng chỉ cạy được một nửa lại bị Tần Hiên ôm về quật ra đất.

Xong rồi, cột sống bất ổn rồi.

"Niên Nhĩ Lạc, hôm nay em đừng có hòng mà chạy trốn!"
"Tần Hiên cậu đi chết đi, tôi không muốn cậu, tôi ghét cậu, tránh ra!"
Tần Hiên nắm lấy mặt Niên Nhĩ Lạc, cậu ta cúi người muốn hôn lên mặt cô, nhưng bị cô nghiêng đầu né tránh.

Niên Nhĩ Lạc giãy dụa điên cuồng, cắn xé cánh tay của Tần Hiên khiến nó bê bết máu, nhưng cậu ta một chút cũng không phản ứng, vẫn giữ nguyên cô trong lòng.

"Niên Nhĩ Lạc cả đời này em chỉ có thể yêu tôi thôi! Em là của tôi, chỉ của tôi thôi!"
"Mày là má tao hả?" Niên Nhĩ Lạc nói liền dùng lực đập đầu bản thân vào mặt cậu ta, tiếng va chạm vang lên ai nghe cũng đau giùm.

Tần Hiên bị đập ngay mắt đau đớn buông Niên Nhĩ Lạc, cô lại lần nữa chạy về phía cạy khúc gỗ ra, lần này thành công.

Sau đó cô đưa tay mở chốt cửa, muốn bỏ chạy.

Nhóm người Mẫn Doãn Kì đang kéo người lên, cho nên bây giờ bọn họ vẫn chưa lên tới, Niên Nhĩ Lạc mở xong chốt cửa thì khoảng cầu thang vẫn chưa có ai, cô muốn thật nhanh bỏ chạy.

Nhưng Tần Hiên nào có cho phép, cậu ta dùng toàn bộ sức lực chạy tới túm lấy Niên Nhĩ Lạc.

Chỉ là, cậu ta hụt tay, không bắt được mà đẩy ngã cô.

Niên Nhĩ Lạc bị đẩy mất trớn, cô đạp hụt một bậc thang cứ thế ngã lăn xuống, đầu đập chân cầu thang sau đó bất tỉnh.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận