Trái Tim Này Nhớ Em!


An Bình đi lên phòng mình thì thấy cửa ban công mở, cô bước ra thì thấy anh đang đứng suy tư đều gì đó.
-" Nhất Chính "
Hạ An Bình khẽ gọi, đưa tay chạm vào vai anh khiến Nhất Chính giật mình quay lại.
-" Em..."
Nhất Chính nhất thời không biết nói gì nhìn cô như chất chứa nhiều tâm sự.
-" Anh vào trong ngồi đi, em có chuyện cần nói ".
Nhất Chính nghe cô nói thì quay người đi vào sofa ngồi đối diện với cô.

Anh vốn dĩ biết là cô sẽ nói chuyện gì, nhưng muốn phá tan sự im lặng anh lên tiếng hỏi trước.
-" An Bình, có chuyện gì sao ? "
-" Nhất Chính, những gì em và mẹ nói lúc nãy anh đã nghe hết rồi đúng không ?"
Anh nghe câu hỏi của cô thì im lặng chỉ khẽ gật đầu.
An Bình không nói gì đứng dậy đi về phía tủ ở đầu giường lấy ra một phong bì đưa cho anh.
Anh thắc mắc mở ra bên trong có một tờ giấy ba chữ " Đơn Ly Hôn " đập vào mắt, khiến anh không giữ nổi được bình tĩnh mà khóc.
An Bình không biết đây là lần thứ mấy trong những lần ít ỏi mà cô thấy được anh khóc.
-" Nhất Chính, em ký rồi anh cũng ký đi.

Giữ chúng ta bây giờ chỉ có mỗi bánh bao là ràng buộc.


Tình cảm vốn dĩ đã không còn thì hà cớ gì phải làm khổ nhau ".
Anh im lặng nhìn cô, tập trung nghe những lời cô nói.

Nhất Chính rơi vào trầm tư suy nghĩ
An Bình nói quả thật không sai, anh và cô xảy ra nhiều chuyện như vậy, sự rộng lượng cuối cùng của cô ấy là cho anh gặp bánh bao.

Anh không có cô, anh biết phải sống thế nào đây ?
-" An Bình, anh không dám mong em sẽ yêu anh lần nữa.

Nhưng xin em đừng ly hôn được không ? Chúng ta có thể cho mối quan hệ của mình thêm một cơ hội được không ? Bánh bao cũng cần một gia đình mà, đúng không ? Hơn nữa thời gian qua không có em, anh thật sự không sống nổi.

An Bình, anh biết em đã cho anh rất nhiều cơ hội là do anh ngu ngốc không biết nắm giữ.

Nhưng lần này anh thật sự chân thành xin em cho anh một cơ hội cuối cùng được không ?"
Hạ An Bình cảm thấy lòng rối bời trước câu hỏi của anh.

Cô chẳng còn đủ tự tin để cho anh cơ hội.
-" Nhất Chính, xin lỗi em không đủ can đảm để cho anh thêm cơ hội.


Tim em không khoẻ đâu, em cảm thấy mệt mỏi với tình cảm của anh.

Em có thể cho bánh bao mang họ Vương vì đó là con anh, cả đời này cũng không thể chối cải.

Nhưng việc giữa anh và em nên kết thúc ở đây thôi ".
Nhất Chính vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý để nghe cô nói về chuyện này mà không hiểu vì sao tim anh lại đau đến vậy.
-" An Bình, cho anh vài ngày suy nghĩ được không ?"
Cô chỉ im lặng gật đầu, xem như là đồng ý.
...
Anh đi xuống phòng khách thì thấy bánh bao ngủ ngon lành trên tay ông nội.
-" Ba để con bế bánh bao lên phòng "
Anh nhẹ nhàng đỡ lấy bánh bao từ tay Vương lão gia, đi thật nhẹ nhàng về phòng cô.
Anh đặt bánh bao vào trong nôi, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu nhóc một cái, anh nói rất khẽ
-" Con trai ngủ ngon, ba về nhé !"
Nói xong anh xoay người rời đi, chỉ đưa mắt nhìn An Bình không dám nói.
...
Anh cùng cha mẹ mình về Vương gia, đúng là năm nay không có tâm trạng ăn tết mà.

Anh suy nghĩ rồi khẽ lắc đầu một cái, sau đó đi thẳng về phòng của mình.
Cha mẹ cô vừa về nhà thì biết được ông bà Vương vừa đến nhưng không có ông ở nhà.

Hôm nay sau khi cúng giao thừa xong thì ông phải mua quà sang biếu cho phải phép..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận