Tranh Tử


Tật Phong trấn nằm dưới đạo môn Lũng Bạch, muốn tới cổng môn phải đi qua cái trấn nhỏ này.

Ở đây mùa xuân thì non nước hữu tình, mùa đông thì lạnh lẽo nhưng nên thơ hữu mộng, liễu rũ chạm mặt hồ thở ra hơi băng lạnh toát, thuyền bè tấp nập, nhà dân lúp xúp, người người áo ấm cơm no.

Trước đây không đông đúc như thế này, dù sao đạo thế đã kém nhiều so với thời Vị Vương thứ 6, hơn trăm năm trước, người ta bây giờ nếu có khả năng về đạo chú phù thuật thì chủ động xung quân, làm việc cho triều đình để có chức tước và bổng lộc cao chứ không ai mơ mộng bước vào cổng đạo để thành đạo giả, thành tiên nhân như khi xưa nữa, tất cả cho rằng đều là chuyện viễn vông hoặc do số người thành công trường sinh bất lão chỉ đếm trên đầu ngón tay, thế đạo suy yếu nhưng duy chỉ có một số nơi là phồn thịnh và Lũng Bạch Môn là một trong những ngoại lệ.

Ở đây phồn thịnh tới mức khiến Vị Vương thứ 8 hiện tại Tề Mộc Tát Đạt Nhĩ phải nóng mắt, dù sao tam giới đã rạch ròi, đạo, nhân, ma.

Ma giới suốt mấy trăm năm an phận không động tịnh, chỉ còn nhân gian và đạo giới đôi bên rục rịch, đạo giới lại xuất phát từ nhân, phát triển quá thịnh đâm ra chẳng khác gì tự tách bạch đất đai và con người ra khỏi cai trị của vương quyền.

Suốt trăm năm qua nhiều câu chuyện truyền tai được thêu dệt nhằm hạ bệ đạo giới, còn có trận xung đột giữa Tề Mộc Tát Đạt Nhĩ lúc đó chưa lên ngôi Vị Vương, vẫn còn là một vương gia ngang ngược chốn hoàng cung đối với lão môn chủ Thôi Tự của Lũng Bạch Môn, dẫn đến trận chiến “Tam Dạ Sơn Dương Chi” suốt bốn ngày ba đêm hồi ba mươi năm về trước mà cuối cùng quân của gã vương gia kia không thể làm gì khác mà chủ động rút binh.


Lũng Bạch Môn vẫn tồn tại chưa một ngày yếu thế có thể chứng tỏ phần nào sự cường thịnh và mạnh mẽ của đạo môn này ngàn năm tuổi này, khiến ai nấy có cơ hội bước vào cổng môn đều cho đó là một loại phước đức trời ban.Trấn nhỏ vào những ngày này đúng là đông đúc hơn thường lệ, Lũng Bạch Môn sắp tới sẽ tổ chức Đại Hội giao lưu đạo pháp năm năm một lần.

Những đạo giả có tiếng tăm hoặc vô danh, nhân tài trẻ, lão giả, danh môn lớn nhỏ gần xa đều đổ xô về háo hức tham gia.

Lũng Bạch Môn là cái nôi sinh ra toàn đạo giả mạnh và có tiếng tăm nhất nhì Lệnh Tây Yến Quốc, nếu được so tài cùng thì âu cũng là một loại vinh dự năm năm có một.Đứng ở Tật Phong trấn có thể nhìn lên phía xa mây mù trùng điệp, tầng tầng, tháp tháp kiến trúc vừa dày đặc vừa đồ sộ cổ kính đặc trưng của Lũng Bạch Môn, vừa uy nghiêm vừa toát ra hơi thở của tiên cảnh chốn thế gian, thác nước đổ ầm ầm, tiếng chuông văng vẳng mang âm thanh linh thiêng đến cuộc sống đời thường ở Tật Phong trấn, khiến từng cành cây ngọn cở ở đây đều như có tiên khí, mặc cho thời tiết có khắc nghiệt nhưng cây cỏ vẫn xanh tươi, hoa lá xum xuê đủ màu sắc.Nhưng trước mắt Tranh Tử bấy giờ tất cả chỉ gọn hỏn trong mảng mơ hồ nhòe nhạt.

Y thờ dài một cái, kéo mũ trùm qua đầu để không ai nhìn ra đôi mắt đục dọa ngưới của mình, A Nha đang đậu trên đầu đào côn, chuông nhỏ lách cách theo từng bước chân dò dẫm của người thiếu niên bước qua cánh cổng đề ba chữ thật to thật và hiên ngang: Tật Phong Trấn.Phía sau có âm thanh gọi réo rắc không ngừng.- Tiểu ơn công, ngươi đi chậm một chút kẻo té bây giờ! Đợi ta với, ây yo…mệt quá…- Tiểu huynh đệ xanh xao, ngươi có ngửi được mùi bánh thịt rán không, thơm thật…ta đoán chắc chỉ gần đây thôi, tay nghề này hẳn là từ một cao thủ ẩn danh, ngươi thường sao có thể rán bánh thịt vừa thơm vừa ngọt lòng người như thế chứ! Ay yo! Sao ta lại vậy nữa rồi, ta thật không nên, không nên nói thế A Di Đà Phật!Tiếng gọi càng gần thì bước chân của Tranh Tử càng nhanh, y chẳng hiểu sao tự dưng lại dính phải hai kẻ phiền phức này.

Được vài ba bước, Tranh Tử vô ý va vào người nào đó đi hướng ngược lại, đào côn rơi xuống đất, A Nha quác một tiếng giũ cánh bay lên đậu trên vai y.

Trên vai kẻ đối diện cũng có một con linh điểu màu vàng ánh kim lấp lánh, từng sợi lông vũ như được đính một lớp vàng, quý như cổ vật hoàng gia.


Nó kêu lên một tiếng thánh thoát, liếc nhìn A Nha như than ôi…sao lại có một con quạ màu trắng kì lạ, đơn điệu, kém sắc đến mức nó không thèm để mắt tới nữa.A Nha nhìn lại nó bằng đôi mắt đỏ tròn vo vô cảm.- Mắt ngươi để trên trán à?Kẻ đối diện vừa hất hàm trợn mắt vừa hỏi, dáng vẻ và ngữ điệu không quá thiện lành, đôi mắt híp, mũi khoằm và đôi môi dày như cá lốp, da mặt đen vàng rổ như tổ ong, dáng vẻ xấu đến kinh thiên động địa.Chẳng qua Tranh Tử không thể thấy rõ và cũng không buồn để ý, y hơi cúi đầu nói:- Thật ngại quá, mắt của ta không được tốt lắm, xin lượng thứ…- Thì ra là mù à? Thảo nào…- Tiểu Hi…không được vô lễ!Từ đằng sau có giọng nói khàn khàn cất lên, một ông lão chống trượng chậm chạp đi tới, người này râu tóc bạc trắng, dáng thấp tròn, gương mặt vuông vứt, làn da tổ ong như khuôn đúc ra kẻ đứng trước đó, đi bên cạnh là một thiếu nữ gầy gò, răng vẩu, mặt mũi cũng thuộc hàng gạch khuôn đúc ra từ lò rèn Sở gia, nhan sắc khiến người ta không khỏi ái ngại rồi lại cảm thán, rồi tự hài lòng và cảm ơn sâu sắc gương mặt mà tổ tiên cha mẹ để lại cho mình.

Ai ở Đô Thành có thể sẽ đều nhận ra bọn họ chính là người của Sở gia trang, Sở gia từ xưa đến nay đều xấu đến lạ, nam xấu theo nam, nữ xấu theo nữ, trẻ con xấu theo trẻ con, người giá xấu đến khi xuống lỗ, toàn bộ những ai có nhan sắc tầm trung hoặc được gọi là đẹp thì đều yểu mệnh chết sớm, không hiểu vì nguyên nhân hay lời nguyền gì.Nhưng bù lại, chuyện làm ăn trong nhà họ lại cực kì phát đạt, may mắn đến nổi khiến nhiều thương nhân nhìn vào đỏ mắt ganh tỵ, vàng bạc châu báu chất thành núi, đi ra ngoài lúc nào cũng sẽ cực kì phô trương thân thế.

Sở lão là người quen trước đây của một nhân vật rất có tiếng ở Lũng Bạch Môn, lần này rầm rộ mang theo nhiều báu vật lễ lộc dài vài ba chục dặm, lại lặn lội đường xa dẫn theo hai đứa cháu nhà mình, khỏi hỏi cũng biết ngoài mặt là đến thăm bằng hữu cũ, hai là gửi gắm đứa trẻ vào cửa đạo, hái về chút thể diện đẹp đẽ cho tự môn.Sở lão đi tới trước mặt Tranh Tử, từ tốn nói:- Chàng trai trẻ, mắt không tốt phải cẩn thận một chút.

Nếu va phải người xấu thì phiền phức, chúng ta không phải người xấu, cháu trai ta tính cách chỉ hơi lỗ mãng mong ngươi đừng để bụng.Lão ra hiệu để đứa cháu gái nhặt lấy đào côn, người thiếu nữ vâng lời đến nhặt lấy nhưng giật mình phát hiện bản thân nàng ta không nâng nổi gậy bèn bối rối một phen.- Quái lạ, gia gia…đây chỉ là một cây gậy gỗ sao lại nặng như vậy? - Sở Mị Nhi nói.- Không phiền tiểu thư, để ta…Tranh Tử liền mò mẫm đi sang, bị gã Sở Húc Hi đệ đệ của Sở Mị Nhi đẩy bật về.- Tên mù chết tiệt, ngươi dám giở trò với tỷ tỷ ta, ta đánh ngươi đến kêu cha gọi mẹ!!Tranh Tử không nói gì chỉ nheo mắt nhìn Sở Húc Hi, gã ta tự động thụt lùi vài bước.- Dáng vẻ quái dị, ta nói ngươi đừng có mà giờ trò với tỷ tỷ của ta!- Tiểu Hi, con có thôi đi không! Haizz…Ách Ca, vậy ngươi tới giúp vị tiểu huynh đệ này nhặt gậy đi!Sở lão vừa phất tay, từ phía sau một kẻ khác xuất hiện, người được gọi là Ách Ca này dáng vóc cao to tầm thước, làn da đỏ hung, mắt xếch, mày kiếm, mũi rộng, trên mặt có một vết sẹo dài sướt qua mí mắt do kiếm để lại, nhìn qua đã biết không phải họ Sở.

Khí chất và sát niệm lạnh lẽo trong đôi mắt khiến bất kì ai nhìn thẳng vào đều ớn lạnh.


Trên lưng hắn đeo một bao trường đao nhưng không có đao, thắt lưng thì vắt mấy cái đao ngắn, kiếm dài, dao cưa, trên mu bàn tay còn có vấu hổ sắc, trên người chỗ nào cũng có vũ khí, nhìn qua giống như một tay đánh thuê hơn là đạo giả.Hắn cũng không cầm lên nổi cây đào côn trông vừa cũ vừa mục nát kia, đôi mắt lạnh lùng bỗng toát lên vẻ khó tin.

Lúc đang sững sờ thì đã thấy Tranh Tử đi tới nhặt lên, nhẹ hẫng như vừa nhặt một que củi.Tranh Tử gật đầu đối Sở lão, nói:- Đa tạ!Ách Ca nhìn theo bóng thiếu niên trùm mũ cao gầy cùng với con quạ bạch biến chìm hẳn vào trong dòng người nấp nập, trong lòng càng mờ mịt không thoải mái.Sở Húc Hi để con kim điểu đậu trên cổ tay mình, vừa vuốt ve lớp lông vũ vàng rực vừa nheo mắt nói với Ách Ca bằng giọng điệu mỉa mai:- Ngay cả cây gậy gỗ quèn mà ngươi cũng không nhặt lên được, Sở Gia chúng ta nuôi một con lợn ít ra còn có lợi hơn ngươi nhỉ?!Ách Ca là một tên câm, hắn không thể nói chuyện, thường đối phó bằng cách không tỏ ra bất cứ phản ứng hay biểu cảm gì, chậm rãi lùi về sau.

Sở Mị Nhi liền đi tới, ngữ điệu rõ ràng đang bênh vực cho tên thuộc hạ.- Tiểu Hi, tại lúc đó đệ không đến thử, rõ ràng cây gậy trong tay kẻ mù kia không phải gậy thường.

Nặng như bị dán chặt xuống mặt đất vậy.Sở lão lúc này như ngộ ra điều gì đó, liền gật đầu nói:- Vậy ra…hắn cũng là một đạo giả.

Gậy trong tay đạo giả là “quyền trượng”, quyền trượng có hồn lực càng mạnh thì tính nhận chủ càng cao, không phải ai cũng tùy tiện chạm tới được.

Mới chừng ấy tuổi mà đã có đạo pháp cao như vậy xem ra…các con sau này vào đạo môn còn phải học hỏi thêm nhiều.- Có gì oai chứ, cũng chỉ là một cây gậy gỗ quèn, con sau này nhất định sẽ tìm được một cây trượng còn lợi hại hơn gấp trăm lần.

Còn làm bộ làm tịch thần thần bí bí, nghĩ con quạ trắng của hắn đẹp hơn Hãn Hãn của con sao? Hừ!Sở Húc Hi vừa khoanh tay vừa bễu môi hất hàm nói.Đột nhiên hắn bị một lực từ phía sau đẩy tới, vừa quay lại chưa kịp sửng cổ mắng thì đã thấy một đám người kì lạ đi qua.


Tất cả gồm ba người, đều mặc áo choàng xám có mũ, viền mũ đính một loại lông nhung màu trắng bạc pha lẫn đỏ tía, nghi là lông của thú quái thú ba đầu bờm sư canh cổng ngục ở Vực Gian.

Kẻ đi đầu là một người đàn ông tuổi ngoài bốn mươi, cao lớn, mặt mũi lạnh tanh như hung thần, để râu lúm xúm trên gương mặt chữ điền góc cạnh, ánh mắt sắc béng, hơi thở trầm sâu, quyền trượng trong tay sáng loáng, mỗi bước đi mỗi lần dậm trượng toát ra khí chất của đạo giả xuất thân danh môn đạo hạnh cao.

Ngươi phía sau là một nữ nhân ôm trong lòng thứ gì đó giống như một con cáo nhỏ, do mũ trùm thấp nên nhìn không ra mặt mũi, nhưng có thể đoán là một đại mỹ nhân, đi cuối cùng là một nam hài trạc tám chín tuổi, trông kháu khỉnh.Sở Húc Hi lúc này nói cũng không dám nói, thở cũng không dám thở mạnh, ngậm tịt miệng nhìn theo bóng mấy người bọn họ.

Đứa trẻ đi cuối lúc lướt qua hắn thì ngừng một chút, bỗng nhiên nói:- Đúng là con quạ của kẻ đó không đẹp bằng con kim điểu nhà ngươi, nhưng coi chừng đó nha! Để mắt nhiều tới con kim điểu của ngươi một chút, nếu không ngay cả cọng lông nó cũng không còn, há há há…- Này tên ranh, ngươi có ý gì hả?Đứa trẻ nhún vai, trùm vội cái mũ sau đó nối đuôi hai người kia đi mất.

Sở lão ở đây vội kéo tay cháu trai mình, lúc này Sở Húc Hi mới phát hiện tất cả người dân trên đường phố đều đang kính cẩn cúi đầu, dáng vẻ cực kì nể sợ đám người vừa đi ngang, có lẽ bọn họ đều biết đó là ai nhưng chỉ là không nói ra mà thôi.

Hắn hừ một tiếng không như thèm để ý lời nói của tên oắt con khi nãy, vừa đưa tay vuốt ve con kim điểu của mình thì thình lình lại bị một bóng người tông trúng.Kẻ kia vội vàng cúi đầu xin lỗi sau đó chạy thẳng hòa mình vào đám đông phía sau, Sở Húc Hi trợn trắng mắt, ngửa mặt lên trời thán lên:- Thiên ạ!! Có phải hôm nay bổn thiếu gia ta trước khi ra đường không giải sao hạn, không xem bát tự hay sao????.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận