Trở Lại Thập Niên 60 Quân Tẩu Toàn Năng


Bà cụ Cao kích động mặt già đều đỏ rồi, kéo cánh tay của con gái mình: “Tú Lan nhà chúng ta hiếu thuận nhất, giống mẹ nhất.

Đi đi đi, mẹ để lại đồ ăn cho con rồi, rất nhiều đồ.”Cao Tú Lan nghe thấy lời này của mẹ bà ấy, ý cười trong mắt càng rõ ràng hơn.Vào trong phòng, mẹ cầm hết đồ ngon trong nhà ra ngoài, đựng tất cả vào trong sọt của Cao Tú Lan.Cao Tú Lan cũng mặc kệ, ngồi ở bên cạnh nhìn: “Chị dâu con sẽ không nói gì chứ, mẹ.”“Cô ta nói cái rắm!” Bà cụ Cao trực tiếp chửi: “Đồ của con trai mẹ, mẹ còn không thể làm chủ sao? Nếu như cô ta có thể sinh thêm mấy đứa cháu trai, mẹ không ăn cũng cho cô ta ăn.

Đồ ranh con vô lương tâm.

Mẹ cho cô ta ăn nhiều thứ tốt như vậy, sinh cho nhà ta một đứa cháu trai sức khỏe không tốt, còn trách mệnh mẹ không tốt đã khắc cô ta.

Cô ta lấy đâu ra mặt mũi lớn như vậy!”Đang mắng thì chị dâu cả cũng về rồi.Sau khi chị dâu cả nghe thấy tin tức em ba chồng trở về, bà ta cố ý vội vã trở về.

Vừa mới về đã nhìn thấy mẹ nhét đường đỏ trong nhà vào trong sọt của em ba chồng.

Tức đến thiếu chút nữa phụt máu ra ngoài.Con gái bà ta ở cữ, đến trong nhà đòi đường đỏ ăn, bị chửi không ngẩng đầu lên được.


Đến lượt em ba chồng thì cho dễ dàng như vậy.

Mẹ này có phải hồ đồ rồi không?“Ồ, Tú Lan về rồi à, trùng hợp chị vừa về thì gặp được, nếu không trong nhà trống rỗng, chị cũng không biết ai đến đâu.”Cao Tú Lan cười đáp: “Chị dâu nói lời gì vậy, nghĩ rằng em đến đòi đồ sao.

Đây là mẹ thương em, em có thể không lấy sao? Hơn nữa, trong nhà còn có một đứa bé chưa kết hôn đâu, cũng chưa ăn được nước đường đỏ.

Lẽ nào chị dâu chuẩn bị trợ cấp cho con gái sao?”“Tú Lan, em cũng là con gái gả ra ngoài đó.” Chị dâu cả cười nói.Cao Tú Lan đáp: “Chuyện này không giống nhau, em là từ trong bụng mẹ em ra.

Có thể giống nhau sao?”“Đương nhiên không giống” Bà cụ Cao phụng phịu nói: “Đồ con trai tôi kiếm được, sao không thể cho con gái tôi ăn? Con gái tôi biết sinh con trai, con gái cô có thể sinh không, sinh một con nhóc còn về đòi đường đỏ uống.

Tôi sợ người khác lại chỉ mũi tôi, nói tôi khắc người ta đó.”Chị dâu cả bị một câu này của bà cụ Cao đè đến nói không nên lời.

Mắt tức giận cũng đỏ lên rồi.

Không phải lúc đầu cô ta chỉ tìm một cái cớ vì sợ nhà chồng ghét bỏ sao, bèn thuận miệng nói một câu, sao lại bị ghi hận một đời rồi.Bà cụ Cao không sợ con dâu.

Sau khi bỏ xong đồ vào trong sọt của Cao Tú Lan, lại nói: “Thiếu gì thì về nói với mẹ.”“Ai u mẹ, con biết mẹ thương con mà.” Cao Tú Lan cười ha ha nói, cũng mặc kệ chị dâu cả ở bên cạnh khó chịu, bèn hỏi: “Mẹ à, mẹ nghe anh con nói chuyện lương thực cứu tế chưa, trong đội chúng ta rất nhiều người đều nghèo đến không có cơm ăn rồi.

Trong lòng con rất lo đó.”“Nói rồi, lần trước con hỏi, mẹ đã để anh con đi nghe ngóng rồi.

Nói là còn phải một thời gian nữa.

Không phải bây giờ bận thu hoạch lương thực sao, thu lên mới có lương thực cứu tế xuống.


Thế nào cũng phải đợi thu hoạch vụ thu trước đã.”Nghe thấy lời này, trong lòng Cao Tú Lan không dễ chịu.

Đây thật sự là sắp đói chết rồi đó.Nghe ngóng tin tức xong rồi, đồ cũng cướp đến tay rồi, Cao Tú Lan nhanh chóng về nhà tìm con gái mình.“Mẹ, con phải về rồi.

Trong nhà còn nhiều chuyện.

Con đây làm bà nội chính là phải nhọc lòng.

Hết cách rồi, trong nhà nhiều cháu trai cháu gái mà.”Bà cụ Cao vô cùng ngưỡng mộ.

Bà ta chỉ hi vọng bận tâm cho các cháu trai.

Đáng tiếc bà ta chỉ có một đứa cháu trai, sức khỏe còn không tốt, không lấy được vợ.Cao Tú Lan nghênh ngang đến, lại nghênh ngang rời đi từ bên cạnh bà cụ Cao.Chị dâu cả tức đến cả người đều lung lay hai cái.Thật là tức chết mà.

Lúc đầu sao lại thấy nhà họ Cao chỉ có một đứa con trai, cho rằng có thể quản lý việc nhà, Ai ngờ rằng còn có thể nghẹn khuất như vậy!Bà cụ Cao mặc kệ bà ta, bưng thịt Cao Tú Lan cho vào trong phòng bếp, chuẩn bị làm bữa tối cho cháu trai ăn.

Cơ thể cháu trai bà ta không tốt, phải bồi bổ nhiều.


Nếu không con gái nhà người ta cũng đâu nguyện ý gả qua đây.…Tô Thanh Hòa không nghĩ đến mẹ mình vội vàng đi một chuyến về mẹ đẻ, lúc trở về lại mang theo đường đỏ và khoai lang khô trở về, hơn nữa còn không ít.Đương nhiên, trong lòng Cao Tú Lan lại không vui vẻ gì, vừa để đồ vào trong nhà, vừa nói với con gái bảo bối của mình: “Thanh Miêu Nhi, mẹ hỏi bà ngoại con rồi, lương thực cứu tế nhất thời sẽ không xuống được.

Nhà ta thật sự phải dựa vào cha con rồi.

Nếu không nhà chúng ta cũng sắp chết đói mất.

Không được, tối hôm nay mẹ phải nói rõ ràng với cha con, như thế nào cũng phải chuẩn bị lương thực cho chúng ta.

Không thể để Thanh Miêu Nhi nhà chúng ta chết đói được, vừa nghĩ đến chuyện con không được ăn lương thực, trong lòng mẹ đau lắm, hận không thể cắt thịt của mình cho con ăn.

Con yên tâm, nghe nói thịt người còn thơm hơn thịt lợn.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận