Trôi Đâu Đó Giữa Sao Hỏa Và Sao Kim FULL


Tôi hôm nay lại biết thêm một chút về cậu.
Tiếp xúc với cậu nhiều, lại phát hiện ra có một thói quen của cậu mà tôi không biết phải nói là thích hay ghét, nhưng phải chắc chắn rằng cách cậu làm nó có gì đó..

đáng yêu.

Cậu hay đưa một ngón trỏ lên miệng suỵt người khác khi người ta nói gì lúc cậu chuẩn bị làm bài, mắt vốn đã nhỏ lại nheo nheo một chút.

Mỗi khi cậu làm cử chỉ này với tôi là tôi lại thấy khó chịu, như kiểu nói tôi phiền lắm vậy đó! Dù cậu không có ý như vậy, ý cậu chỉ là ngừng nói một xíu để cậu viết hay làm xong cái này rồi nghe cùng, và cậu cũng làm vậy với nhiều người khác, nhưng tôi vẫn thấy khó chịu, vậy nên lúc cậu lại suỵt tôi, tôi liền nói là, "Ê thằng này lạ nhở? Cứ suỵt suỵt người ta! Làm như người ta phiền lắm á! Thấy kì cục không?".


Mấy đứa khác cùng bàn cũng liền ùa lên phản ứng, cậu bị trúng ngay tim đen, liền nhìn lên tôi cười trừ, "Không có gì đâu mà..".

Sau đó mỗi lần cậu suỵt tôi, cậu cũng sực nhớ ra lời tôi nói, sau đó lại cười cười nhìn ngu ơi là ngu!
Không hiểu sao tôi thì không thích khi mà cậu suỵt tôi, nhưng lại cực thích cái nụ cười hì hì như biết lỗi của cậu mỗi khi cậu làm xong cái hành động đó.

Cậu lúc đó trông hiền thật hiền, làm tôi nhớ tới mẫu nam chính học trưởng thư sinh hiền lành như cục bột hay có trong truyện Manga thiếu nữ của Nhật, dù cậu vốn cũng chả phải thể loại con trai chỉnh chu từng tí, hiền hiền nhìn là thấy đáng tin như vậy.
Thói quen này chỉ là một trong hàng đống các thói quen khác của cậu, có lẽ tôi phải bỏ thời gian ra mà tìm hiểu đi thôi!
Từ ngày crush cậu, tôi như được bỏ lên một cái tàu lượn siêu tốc loại nhanh nhất, mỗi ngày đều lên voi xuống chó, lúc thì có quá trời nhiều hy vọng, lúc thì tuyệt vọng như sắp chết tới nơi.

Chẳng hạn như ngày hôm nay, lúc sáng chỉ nhìn nhau mấy lần, hoàn toàn không nói lấy một câu, tới chiều, khi học chung thì như được tâng lên thiên đường vì cậu bỏ thật nhiều thời gian ra tám chuyện nguyên giờ học với tôi.

Tôi dở hơi để cái Iphone 5 nho nhỏ của mình mà cậu từng khen dễ thương lên nắp cái bình nước tròn tròn, xong lấy tay đẩy đẩy cho nó xoay xoay như chong chóng.

Phải! Tôi còn không biết tôi làm vậy để chi nữa mà? Cậu với tay vờ đẩy một phát cho điện thoại tôi rớt mất khỏi cái nắp bình nước, cười khúc khích chọc tôi, "Phá phá xoay xoay nữa đi, tao quất cái cho rớt luôn giờ.

May mà nãy tao chưa với tới đó." Tôi trợn mắt với cậu, sau đó bật cười, "Không được nha.", rồi kéo cả điện thoại với cái bình nước ra khỏi tầm với của cậu.
Lúc sau tôi nghĩ ra trò mới, đo máy laptop của mình bằng bao nhiêu cái điện thoại! Tôi lấy em điện thoại tội nghiệp ra đặt lên cái laptop đang đóng của mình, đo đo này nọ nghiêm túc lắm! Đo xong ngước mặt lên nói cho cậu với 2 thằng con trai cùng bàn, "Ê cái laptop tao bằng tận 12 cái Iphone 5 á tụi bây!".


Cậu hơi bĩu bĩu môi, "Thấy rảnh không? Đây tao mượn cái.", xong chưa kịp chờ tôi đồng ý, cậu thản nhiên kéo cái điện thoại của tôi về phía cậu, xong cũng bắt đầu đo cái laptop của mình.

Ủa ai nói tôi rảnh mà? Ủa ủa ủa rồi tự nhiên bắt chước người ta? Tôi ngó cậu với khuôn mặt "éo thể tin nổi", xong kệ cậu, tập trung coi coi máy cậu to cỡ nhiêu.
Cậu làm ra bộ dáng như kiểu đang may đo quần áo hay gì đó, nghiêm túc dữ lắm, lấy đồ làm dấu các kiểu như thể là dân chuyên nghiệp, mặt lại còn nhăn nhăn ra chiều đang đo đạc, làm tôi phì cười vì độ dở hơi của cậu.

Đo xong, cậu ngước lên nói với tôi, "Bằng có 7 cái thôi á." Tôi phản bác, "Ủa 9 lận mà? Tao đếm thấy 9 kìa." Cậu thở dài nhìn tôi, "Là 7 đó trời ơi.

Đây tao đo cho mà coi.

Nè nha, này là 3 nha, này là 4 nha, cộng lại là 7 nha.

Đâu ra 9?".


Tôi nhận ra mình sai, khẽ gật gù.

Cậu được nước lại cà khịa tôi tiếp, "Đó thấy giống ngu hong?".

Tôi nạt, "Mày nói ai ngu đó?", hừ hừ mũi ngó cậu.

Cậu liền cười như kiểu chưa hề nói gì hết, "Tao nói là giống, là giống nhe, không có nói mày ngu à nha." Và chỉ như vậy, tôi chả hiểu sao lại thấy vui vẻ tới lạ..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận