Trời Ơi! Ông Xã Tôi Là Công Tử Bột


Mộ Thi Hàm vừa mới tỉnh lại sức khỏe còn yếu, sau khi ăn cháo xong chẳng bao lâu đã mơ màng buồn ngủ.

Lãnh Tử Sâm vốn muốn nói với cô chuyện của Trang Vĩ Tuấn, thấy cô vẫn còn yếu cũng không nôn nóng kể ngay, dù sao Trang Vĩ Tuấn đã bị bắt có muốn chạy cũng không được.
Bản thân anh cũng rất mệt, trước khi Mộ Thi Hàm ngủ, cô kéo anh nằm xuống bên cạnh.

Sau khi Lãnh Tử Sâm nằm xuống, cô nép vào lòng anh, cọ mặt lên lồng ngực anh rồi thiếp đi.
Lãnh Tử Sâm thấy dáng vẻ mềm mại đáng yêu của cô, trái tim như hóa thành nước, anh ôm chặt lấy cô, nhắm mắt lại.
Hai người đều ngủ ngon, khi thức dậy đã là buổi trưa.

Lãnh Tử Sâm mở mắt phát hiện Mộ Thi Hàm đang nhìn anh thì không khỏi nở nụ cười: “Sao lại là em dậy trước vậy?”
“Ừm, có lẽ là mấy ngày nay ngủ nhiều quá, còn anh thì không được ngủ ngon.”
Lãnh Tử Sâm thức giấc cũng không vội dậy ngay, mà nằm trên giường nghịch tóc của Mộ Thi Hàm.

Tóc cô đen mượt sờ vào rất thích, anh quấn quanh đầu ngón tay đùa nghịch.
Mộ Thi Hàm cũng không để ý, cứ yên tĩnh nằm đó như vậy, nhất thời không ai lên tiếng nhưng bầu không khí chẳng hề ngượng ngập.


Lúc này, tiếng gõ cửa gây mất hứng vang lên.

Lãnh Tử Sâm ngồi dậy, xuyên qua cửa sổ trông thấy Giang Cửu Lương, anh lười biếng đứng lên: “Vào đi.”
Giang Cửu Lương ôm một bó hoa tươi, cười tủm tỉm nói: “Chị dâu, rất vui khi thấy chị tỉnh lại.”
“Cám ơn.” Mộ Thi Hàm nhỏ giọng đáp.
“Chị không biết hôm chị xảy ra chuyện, Tử Sâm như thế nào đâu.” Giang Cửu Lương mỉm cười trêu chọc.
Mộ Thi Hàm nhìn Lãnh Tử Sâm, cũng hơi tò mò khi đó Lãnh Tử Sâm có phản ứng gì.
Nhận được ánh mắt dò hỏi của Mộ Thi Hàm, Giang Cửu Lương cười đáp: “Lúc ấy mặt mày Tử Sâm trắng bệch như ma, hệt như kẻ ngốc, anh ấy cứ ngồi im ở đó không nhúc nhích, giống tượng điêu khắc băng vậy...”
Nghe thấy mặt mày trắng bệch như ma, nét mặt Mộ Thi Hàm hiện lên vẻ đau lòng.
Lãnh Tử Sâm phát giác sắc mặt cô không tốt, trừng mắt nhìn Giang Cửu Lương: “Cậu câm miệng đi, làm gì khoa trương như cậu nói? Nhiều nhất cũng chỉ hoảng sợ thôi, tôi biết vợ tôi sẽ không bỏ tôi lại.”
Giang Cửu Lương xoa mũi, không nói tiếp nữa mà nhìn về phía Mộ Thi Hàm, cười hì hì bảo: “Chị dâu, tôi chỉ muốn nói cho chị biết, Tử Sâm thật sự rất quan tâm chị.”
Mộ Thi Hàm gật đầu: “Ừm, tôi biết rồi, cảm ơn cậu đã nói với tôi, tôi sẽ đối xử với anh ấy thật tốt.”
Giang Cửu Lương vẫn còn muốn nói gì đó, Lãnh Tử Sâm đã bắt đầu đuổi khách: “Được rồi, vợ tôi là người bệnh cần phải nghỉ ngơi, cậu mau đi đi.”
“Tử Sâm, anh thay đổi rồi.” Giang Cửu Lương nhìn Lãnh Tử Sâm, thốt lên với vẻ đáng thương.
Không chờ Lãnh Tử Sâm hỏi, anh ta đã nói tiếp: “Anh trở thành trọng sắc khinh bạn mất rồi.”
Lãnh Tử Sâm trợn mắt: “Tôi vẫn luôn như vậy.”
Giang Cửu Lương: “…”
Hay lắm, không nói chuyện nổi nữa.
Giang Cửu Lương vừa đi lại có thêm hai người đến, điều khiến Lãnh Tử Sâm và Mộ Thi Hàm bất ngờ, người đến lại là Hàn Bá Duy và Thang Kiều An.
Hàn Bá Duy vừa vào phòng bệnh, ánh mắt đã nhìn về phía Mộ Thi Hàm, trông thấy Mộ Thi Hàm tỉnh táo, ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm: “May mà em không sao.”
“Này, Hàn Bá Duy, trước mặt vợ mình mà cậu trưng ra cái vẻ mặt đó với vợ tôi, cậu thấy có thích hợp không hả?” Lãnh Tử Sâm trợn mắt.
Hàn Bá Duy nhìn thoáng qua Thang Kiều An, trong mắt lóe lên vẻ mất kiên nhẫn.

Thang Kiều An thấy được, coi như không biết, đi về phía Mộ Thi Hàm lên tiếng: “Tổng giám đốc Mộ, tôi thật sự rất vui khi chị có thể tỉnh lại.”
“Cảm ơn.” Mộ Thi Hàm hạ giọng đáp.
“Thực ra tôi cũng có lòng riêng, nếu chị chết sợ là cả đời này người đàn ông bên cạnh tôi sẽ mãi nhớ đến chị.


Chị sống cho thật tốt, tình cảm nồng nàn với cậu Sâm, một ngày nào đó anh ấy sẽ từ bỏ.

Thế nên chị phải sống mới được, bởi vì người sống không giành nổi với người chết.”
Mộ Thi Hàm thích tính cách thẳng thắn của Thang Kiều An, cô phát hiện mình rất quý cô ấy, gật đầu đáp: “Ừm, cô yên tâm, chắc chắn tình cảm của chúng tôi sẽ mặn nồng.”
Hàn Bá Duy nghe Mộ Thi Hàm nói vậy không khỏi cười khổ, biết rõ bản thân không cần thiết xuất hiện ở đây nhưng vẫn không kìm nén được, muốn xác định cô bình an, muốn nhìn thấy cô.

Song anh ta biết mình không có lập trường đến thăm cô, anh ta đã kết hôn với Thang Kiều An, nên dù trong lòng rất muốn nhưng anh ta cũng không dám hành động.
Cuối cùng vẫn là Thang Kiều An nói muốn đến thăm Mộ Thi Hàm, sau đó kéo anh ta đi cùng cô ấy đến đây, bây giờ thấy cô bình yên vô sự, anh ta có thể yên tâm rồi.
Mộ Thi Hàm nhìn nụ cười khổ sở của anh ta, nhỏ nhẹ cất lời: “Tổng giám đốc Hàn, trân trọng người trước mắt, tương lai mới không hối hận.”
Hàn Bá Duy gật đầu: “Đã hiểu, anh sẽ như thế.”
Đúng vậy, rõ ràng Thang Kiều An là một cô gái đáng yêu, cô ấy đã giao hết thể xác trái tim cho anh ta, cân nhắc những điều anh ta suy nghĩ, yêu những gì anh ta thích.

Biết rõ Mộ Thi Hàm là tình địch của cô ấy, cô ấy vẫn thẳng thắn vô tư, một cô gái như vậy có lý do gì để anh ta không trân trọng? Thứ anh ta cần, có lẽ chỉ là thêm một chút thời gian nữa thôi.
“Vậy không làm phiền tổng giám đốc Mộ nghỉ ngơi nữa.” Thăm Mộ Thi Hàm xong, Hàn Bá Duy và Thang Kiều An cùng nhau rời đi.
Sau khi cửa phòng bệnh khép lại, Mộ Thi Hàm mới khẽ lên tiếng: “Thang Kiều An rất tốt, Hàn Bá Duy là người có phúc.”
Lãnh Tử Sâm nhún vai: “Cho dù cậu ta có phúc cũng không bằng anh, vì anh có em.”
Mộ Thi Hàm lắc đầu: “Cô Thang không thua kém gì em đâu, cô ấy là cô cả nhà họ Thang, thân phận địa vị không tầm thường, nhân cách tốt như vậy, hết lòng hết dạ với Hàn Bá Duy.

Cô ấy dư sức xứng đôi với Hàn Bá Duy.”

Lãnh Tử Sâm nhướng mày: “Cô ấy có tốt như em nói không? Sao anh không biết nhỉ?”
“Anh không cần biết.”
“Cũng phải, anh chỉ cần biết điểm tốt của em là được rồi.”
Mộ Thi Hàm không nén được đặt câu hỏi: “Thế anh nói thử xem, em tốt chỗ nào?”
Lãnh Tử Sâm suy nghĩ, bỗng nhiên hôn cô.
Hôn xong, Lãnh Tử Sâm chạm môi cô, cười bảo: “Ừm, ít nhất lúc hôn rất tuyệt.”
Mộ Thi Hàm: “...”
Xin lỗi, coi như em chưa hỏi.
Hai người ngủ suốt buổi sáng, buổi chiều không còn buồn ngủ nữa, Lãnh Tử Sâm thấy Mộ Thi Hàm có tinh thần hơn nhiều bèn nói với cô chuyện của Trang Vĩ Tuấn.

Biết hai sát thủ kia là do Trang Vĩ Tuấn thuê Mộ Thi Hàm chẳng bất ngờ chút nào, nếu Lãnh Tử Sâm không cho người điều tra, sau khi cô khỏe lại cũng sẽ cho người điều tra Trang Vĩ Tuấn và Thôi Giai Kỳ.
Dù sao Trang Vĩ Tuấn và Thôi Giai Kỳ bắt tay nhau làm việc xấu, Thôi Giai Kỳ lại ước gì cô chết đi, nhưng cô không nghĩ Thôi Giai Kỳ có bản lĩnh mời được kẻ giết người như vậy, thế thì chỉ có thể là Trang Vĩ Tuấn.

Tuy nhinê thực lực của hai tên sát thủ kia ghê gớm như vậy, nhóm người Phùng Tấn Đạt hợp sức với nhau cũng không đánh lại, muốn mời bọn họ chắc chắn phải tốn rất nhiều tiền? Trang Vĩ Tuấn lấy đâu ra nhiều tiền như thế?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận