Trời Tối

Ăn cơm xong, mọi người đều có vẻ hơi mệt mỏi.

Hoa tỷ lại dựa vào cột nhắm mắt ngủ thiếp đi, Thạch Lỗi trực tiếp trải túi ngủ cạnh tường rồi cuộn tròn vào trong nghỉ ngơi, Phì Thu ở trong lều vải ngâm nga một bài hát lạc điệu nào đó, dỗ dành Phi Điềm ngủ, Du Tâm cũng ngủ thiếp đi trên ghế sofa, trông có vẻ bình yên...

Chỉ có Du Vu Ý không biết chạy đi đâu, nửa ngày không thấy bóng dáng.

Bạch Tử và Mạnh Dĩ Lam vẫn như cũ ngồi dựa vào góc tường, Mao Mao nằm ở giữa, ngã chổng vó ngáy khò khò.

Bởi vì chiếc mũ ngư dân tương đối rộng nên khuôn mặt gầy gò của Bạch Tử bị che kín hoàn toàn, cô ấy có vẻ khá mệt mỏi, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Mạnh Dĩ Lam không hề buồn ngủ mà đang cầm chiếc lon rỗng trong tay, ánh mắt có chút mơ hồ nhìn về phương xa.

Trước đó, khi nhìn thấy Bạch Tử bị Du Vu Ý kéo đi, Mạnh Dĩ Lam lập tức cảm thấy trong lòng không khỏi có chút bất mãn.

Cảm giác này càng mạnh mẽ hơn khi cô nhìn thấy Du Vu Ý bôi thuốc khử trùng lên vết thương của Bạch Tử, thậm chí còn kéo dài đến khi biết được từ Thạch Lỗi rằng Du Vu Ý cũng miễn dịch với virus, hai người họ thực ra là cùng một loại người.

Điều khiến Mạnh Dĩ Lam giật mình hơn nữa là cảm giác không hài lòng này thậm chí còn lớn hơn cả niềm vui mà lẽ ra cô phải trải qua sau khi tìm được một "hàng hóa" khác.

Mạnh Dĩ Lam nhanh chóng tiến hành tự phân tích một cách hợp lý, sau khi loại bỏ lý do bất khả thi là "phải lòng Bạch Tử", cô cho rằng cảm giác khó chịu không thể giải thích được này là do tính chiếm hữu mạnh mẽ và tính cách thích kiểm soát của cô từ khi còn nhỏ.

Nói rộng hơn nữa, một trong những nguyên nhân khiến Mạnh Dĩ Lam quyết định rời bỏ gia đình là vì cô có khát khao mãnh liệt được kiểm soát cuộc sống của mình.

Nói trắng ra, đây cũng chính là tâm lý giống như cách Mạnh Dĩ Lam đối xử với một chú chó bản địa mà cô đã nhận nuôi trong thời gian ngắn.

Mạnh Dĩ Lam không thích chó, nhưng tình cờ, cô không còn cách nào khác ngoài nhận nuôi một chú chó bản địa hai tháng tuổi.

Nửa năm sau, Mạnh Dĩ Lam nhờ người tìm chủ mới cho chú chó nhỏ kia.

Vào ngày chú chó rời khỏi nhà, Mạnh Dĩ Lam đã nhờ bạn của cô thay mặt cô giao lại cho người chủ mới, vì cô sợ mình sẽ nhịn không được đem nó lưu lại.

Không phải vì cô không nỡ mà là do trong lòng cô có tính chiếm hữu và kiểm soát quá đà đang quấy phá.

Ít nhất đó là những gì cô nghĩ.

Trong mắt cô, chó là loài vật chỉ biết chiều lòng chủ, sở dĩ nó ngoan ngoãn là vì nó khao khát những khúc xương trong tay chủ nhân.

Đối mặt với nhận thức trái ngược với số đông của Mạnh Dĩ Lam, bạn bè của cô đã cố gắng hết sức để bác bỏ, nhưng Mạnh Dĩ Lam luôn tin rằng sự vâng lời của chó đối với cô không phải là đơn thuần, kiểu nịnh nọt có mục đích này khiến Mạnh Dĩ Lam cảm thấy chán ghét.

Nhưng dù chán ghét, song đó cô vẫn vô thức coi con chó là "vật sở hữu" của mình sau nửa năm được chó cưng tôn sùng và lấy lòng.

Mạnh Dĩ Lam biết rất rõ rằng cô luôn có ham muốn chiếm hữu và tính kiểm soát rất mãnh liệt.


Lúc đầu, Mạnh Dĩ Lam nổi tiếng, hầu như mọi người đều cho rằng cô là "thánh khiết nữ thần", cố gắng hết sức để lên tiếng vì người dân trong xã hội, mọi nỗ lực của cô chính là để xã hội này tốt đẹp hơn.

Chỉ có Mạnh Dĩ Lam biết rằng không phải như vậy.

Thực ra cô chẳng khác gì một con chó vẫy đuôi đòi chủ một cục xương.

Không ai biết, trong lòng Mạnh Dĩ Lam ghét nhất chính là bản thân mình.

Vì vậy, Mạnh Dĩ Lam ngay lúc đó đương nhiên có thái độ tin rằng Bạch Tử cũng như mình, bất quá chỉ là một kẻ đội lốt thú cưng, thái độ của Bạch Tử đối với cô giống như một con chó đối với chủ, vì xương mà vô cùng nịnh bợ, cô ấy sẵn sàng không thương tiếc bị bầm dập khắp người để có được tình yêu của cô.

Mạnh Dĩ Lam phân tích rằng hành vi của Bạch Tử không chỉ khiến cô phải chịu đựng một năm tội lỗi mà còn khiến cô vô tình coi Bạch Tử là "vật sở hữu" của mình, đồng thời xác định rằng cô đối với Bạch Tử cũng chỉ là tính chiếm hữu cùng tính cách thích kiểm soát.

Vì vậy, cô cảm thấy vô cùng không vui sau khi nhìn thấy Bạch Tử rời đi cùng Du Vu Ý.

Suy nghĩ hồi lâu, Mạnh Dĩ Lam cuối cùng cũng tìm được lý do để an ủi mình.

Ít nhất đó là những gì cô nghĩ trước khi đội chiếc mũ ngư dân lên đầu Bạch Tử.

Nhưng bây giờ có vẻ như không phải vậy.

Khi Mạnh Dĩ Lam thấy Bạch Tử nhịn cười vì cô từng nói nó "nhìn không đẹp", cô không khỏi thốt ra lời khen có chút mơ hồ đó.

Đó không phải là sự an ủi ngẫu nhiên, khi đó cô thật sự cảm thấy nụ cười của Bạch Tử thật sự rất đáng yêu.

Nhưng khi cô phát hiện ra Bạch Tử không khỏi nở nụ cười vui vẻ vô cùng rạng rỡ, chỉ vì một lời khen rất bình thường của cô, cảm giác chua chát trong lòng Mạnh Dĩ Lam càng lộ rõ.

Giống như cô bỏ năm mươi xu tiền giả để mua viên kim cương giá ngất trời của Bạch Tử vậy.

Sau khi nhận ra điều này, trong lòng Mạnh Dĩ Lam chợt cảm thấy yếu đuối và có chút buồn bã.

Trước đây cô đã làm gì mà khiến Bạch Tử phải dùng thái độ như vậy để "báo đáp" cô?

Trong tay cô đang cầm bộ xương gì mà đáng giá để Bạch Tử bị đối xử như vậy?

Mạnh Dĩ Lam suy nghĩ kỹ, nhưng lại không có chút manh mối nào.

Cô không hiểu tại sao Bạch Tử lại đối xử với cô như vậy.

Ngay lúc Mạnh Dĩ Lam đang rơi vào trầm tư, cô nghe thấy một tiếng hét đau đớn truyền đến từ cách đó không xa.

Bạch Tử ngủ say, lập tức tỉnh lại, lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh.


Đó là Vương bá vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, đang co ro dựa vào tường, vết thương do đạn bắn chưa kịp chữa trị đã bị nhiễm trùng, sốt cao, toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

Sau đó, từ xa có tiếng bước chân vang lên đến gần.

Du Vu Ý đã nửa ngày không thấy đâu đang ngâm nga một giai điệu đi xuống lầu, vừa định đi đến ghế sofa để kiểm tra tình trạng của Du Tâm thì đã bị Phì Thu run rẩy cản lại.

"Du tiểu thư," Phì Thu nhẹ nhàng nói, "Cái kia... nếu cô có rảnh rỗi, cô có thể giúp tôi chăm sóc vết thương...bị trúng đạn... của Vương bá được không..."

Nhìn thấy nụ cười dịu dàng cố ý hiện lên trên mặt Du Vu Ý, Phì Thu càng áy náy hỏi, cho đến cuối cùng, hắn mới im lặng.

"Ngươi," Du Vu Ý cuối cùng mở miệng, "Có hiểu lầm gì về ta không?"

Phì Thu sửng sốt một lát, sau đó nhìn thấy Du Vu Ý cố ý cau mày, giả vờ suy nghĩ, sau đó nhẹ giọng nói: "Cô ấy không phải chỉ là một người phụ nữ sao? Cô ấy rất xinh đẹp, cô ấy chắc chắn rất yếu lòng, phải không?"

"Ây..." Phì Thu lúng túng mở miệng, đang muốn giải thích cái gì, lại bị đối phương tàn nhẫn cắt ngang: "Cho dù em họ của mình suýt bị giết chết, cũng không sao cả," Du Vu Ý hạ thấp giọng, mặc dù cô dịu dàng, nhưng lại toát ra cảm giác ngột ngạt, "Dù sao cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ, cô ấy tay trói gà không chặt, có thể làm được gì đây?"

Phì Thu đứng đó, sắc mặt tái nhợt, không thể nói được gì.

Mặc dù lời nói của Du Vu Ý không lớn tiếng, nhưng Thạch Lỗi và Hoa tỷ cũng bị giọng điệu của cô dẫn đến ngồi dậy, tò mò nhìn bọn họ, ngay cả Mao Mao cũng bất an phải kéo miếng chăn đến gần Bạch Tử.

Phì Thu bối rối cúi đầu, muốn xin lỗi: "Tôi...xin..."

"Đừng nói ba chữ này với ta," Nụ cười của Du Vu Ý càng đậm hơn, "Đầu tiên, lời xin lỗi của ngươi không thể khiến vết thương của em họ ta biến mất. Thứ hai, lời xin lỗi của một kẻ hèn nhát như ngươi chẳng có chút giá trị nào cả và cuối cùng..."

Nụ cười của Du Vu Ý vẫn chưa tắt, nhưng mỗi lời cô ấy nói đều mang theo sát ý lạnh lùng: "Đừng cố dùng lời xin lỗi để thể hiện lương tâm của mình. Nếu ngươi thực sự có lương tâm, vào thời điểm ông lão tóc trắng quỳ dưới đất cầu xin sự thương xót của ngươi, ngươi đã làm gì?"

Phì Thu không dám nói thêm lời nào.

"Để ta suy nghĩ," Du Vu Ý giả vờ suy nghĩ, sau đó chợt nhớ ra, "À, đúng rồi, lúc đó trông ngươi thật đáng thương, trốn trong góc không dám nói gì."

Mọi người im lặng nhìn xem một màn này, cho dù không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ lời nói của Du Vu Ý cũng có thể đoán được đôi điều.

Lúc này, Vương bá nhịn không được lại rên rỉ vì vết thương vô cùng đau đớn.

Du Vu Ý nhướng mày, cười lạnh đi về phía Vương bá, Du Tâm ở phía sau mở mắt ra: "Chị họ..."

"Ngủ đi," Du Vu Ý tiếp tục đi về phía trước mà không quay đầu lại, "Hãy chăm sóc bản thân thật tốt, đừng xen vào việc của người khác, xú nha đầu."


Du Tâm bất lực ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Tử với ánh mắt cầu cứu.

Sau khi Mạnh Dĩ Lam nhìn thấy cảnh này, không hiểu sao cô ấy đột nhiên nhớ tới Du Tâm trước kia cũng như vậy, cầu xin Bạch Tử cứu Du Vu Ý, nhưng sau đó... nghĩ đến đây, cô đột nhiên đưa tay ra kéo lấy Bạch Tử muốn đi về phía Du Vu Ý.

Bạch Tử quay đầu lại, nghi hoặc nhìn Mạnh Dĩ Lam.

Mạnh Dĩ Lam có vẻ sợ hãi trước hành động của chính mình, buông đối phương ra mà không nói gì.

Bạch Tử vẻ mặt bối rối.

Du Vu Ý đi tới trước mặt Vương bá, ngồi xổm xuống, xé mảnh vải dính máu quấn quanh vai hắn, cẩn thận xem xét vết thương do đạn bắn.

Nhìn thấy Bạch Tử đi tới bên cạnh mình, Du Vu Ý cũng không quay đầu lại: "Nhóc thỏ hoang, chuyện này tốt nhất cô không nên nhúng tay vào."

Bạch Tử không trả lời, cô nhìn vết thương của Vương bá, vết máu đỏ sậm cùng mùi tanh nồng khiến cô sinh ra chút cảm giác quen thuộc và nôn nóng.

"Này, mập mạp," Du Vu Ý nhìn vết thương, che dấu ý cười, "Đàm thúc đâu?"

Phì Thu lấy lại tinh thần, hồi lâu mới trả lời: "Ông ấy, ông ấy đột nhiên bị cắn thành biến dị, chúng tôi chỉ có thể đưa ông ấy..."

"Ồ, ông ấy bị cắn," Du Vu Ý gật đầu, "Để ta nghĩ xem, ông ấy bị cắn như thế nào? Có vẻ như là do ngươi bị dị nhân nhắm tới, vì cứu ngươi nên ông ấy đã cầm cây sào lao ra ngoài, nhưng lại vô tình bị cắn... phải không?"

Du Vu Ý khẽ mỉm cười: "Bất quá, Đàm thúc đã biến dị, ngươi giết ông ấy cũng hợp tình hợp lý, sau đó cũng nhốt ta lại, dùng nơi này làm việc của mình. Đó thực sự là hành động tự vệ toàn diện nhất."

Phì Thu lắc đầu: "Tôi..."

"Ta hỏi ngươi," Du Vu Ý lại hỏi, "Ông ấy ở đâu?"

Phì Thu không trả lời, có vẻ do dự.

"Ta thực sự, rất không thích uy hiếp người khác," Du Vu Ý rút ra một con dao găm từ thắt lưng, "Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, nếu muốn em gái ngươi ngủ ngon thì tốt nhất nên trả lời mọi câu hỏi." Nói xong, cô nhẹ nhàng thọc mũi dao vào vết thương trên vai Vương bá. Người đối diện lập tức kêu lên một tiếng đau đớn. Âm lượng không lớn, nhưng nếu Du Vu Ý dùng lực nhiều hơn, Phi Điềm ở trong lều vải sẽ lập tức bị tiếng kêu đánh thức.

"Ông lão đó..." Phì Thu nhắm mắt lại, như thể vừa đập vỡ một cái lọ, "Ông ta bị A Bản chặt xác, sau đó... tôi và A Bản đặt những phần cơ thể... riêng biệt vào bao cát chặn đường hầm bên trong."

Du Vu Ý khẽ cau mày, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Đàm thúc tính cách khá là cổ hủ, đến tận thế rồi mà ông ấy vẫn giục ta kết hôn. Nhưng ngoài điều đó ra, ông ấy thực sự là một ông lão... đặc biệt tốt bụng."

Phì Thu vẫn nhắm mắt lại, không dám đối mặt với Du Vu Ý.

"Ồ, còn có một điều không tốt nữa," Du Vu Ý đột nhiên nói thêm, "Ông ấy thật tốt bụng, ông ấy luôn sẵn sàng mở cửa vô điều kiện, để một số người không rõ thân phận đến sống ở nơi này, chẳng hạn như ngươi."

Vương bá dường như đã nghe thấy lời nói của Du Vu Ý, thở hổn hển, muốn xoay người quay mặt vào tường, nhưng vì đau đớn nên không thể cử động.

"Nhưng, dựa theo lòng tốt của Đàm thúc, có thể ông ấy vẫn kiên trì để ta cứu người..." Du Vu Ý quay người nhìn Phì Thu, "Chúng ta thương lượng một chút nhé?"

Phì Thu mở mắt, nghi ngờ nhìn Du Vu Ý.

Du Vu Ý lại nở nụ cười ôn hòa: "Ngươi đem các mảnh thân thể bị chặt về, sau đó tìm một chỗ tốt gần đây để chôn ông ấy đi. Như vậy, ta sẽ giúp hắn ta đào đạn ra."


Dường như không hiểu được lời Du Vu Ý nói, Phì Thu hồi lâu mới tỉnh táo lại: "Tất cả... tất cả..."

Du Vu Ý nhướng mày gật đầu: "Hoàn hoàn chỉnh chỉnh, không thiếu một mảnh."

Phì Thu mím môi, hít một hơi thật sâu rồi mới đứng thẳng người lên: "Được."

Du Vu Ý giơ tay nhìn đồng hồ: "Ta cho ngươi mười phút."

Phì Thu liếm môi, sau đó hai chân run rẩy, bước nhanh về phía bức tường kính vỡ.

Tất cả mọi người ngoại trừ Bạch Tử đều nhìn chằm chằm vào bóng dáng rời đi của Phì Thu.

Cô đang nhìn vết thương của Vương bá nhuốm máu đỏ tươi.

Cùng lúc đó, cánh tay phải của Bạch Tử xuất hiện từng đợt tê dại, sau đó cơn đau từng cực kỳ quen thuộc nhanh chóng truyền từ vết cắn đến toàn bộ cánh tay.

Du Vu Ý tựa hồ cảm giác được điều gì, đột nhiên quay đầu lại nhìn Bạch Tử.

Hai người nhìn nhau, một lúc sau, Du Vu Ý đứng dậy đi về phía Bạch Tử, nhưng Bạch Tử đột nhiên quay đầu lại, giống như bị kim châm bước nhanh về phía cuối sân ga.

Cơn đau đã truyền khắp cơ thể, Bạch Tử có thể cảm giác được toàn thân, những vết thương lớn nhỏ bắt đầu bỏng rát như bị đốt cháy, Bạch Tử không kịp quan tâm đến những người phía sau, chỉ biết chạy đi, chạy đi bằng cả trái tim mình.

Mãi cho đến khi bước vào một phòng tiện ích nhỏ ở cuối sân ga, Bạch Tử mới hít một hơi thật sâu.

Nhưng vào lúc này, cô cảm giác được, vốn thân thể ấm áp lại từ trong ra ngoài lạnh toát, hai chân bắt đầu run rẩy, chẳng bao lâu, Bạch Tử vì quá choáng váng liền nằm trên mặt đất.

Cô không biết có phải là ảo giác hay không, cô nghe thấy tiếng bước chân nhanh chóng đến gần, nhưng Bạch Tử đã không còn tâm trí phân biệt.

Cô nghiến răng nghiến lợi đẩy mình ngồi dậy, ngồi dựa vào tường, lấy túi máu Du Vu Ý đưa cho cô, đưa lên miệng, lập tức cắn xé.

Chất lỏng lạnh lẽo màu đỏ sậm cùng với mùi tanh bị hút vào miệng Bạch Tử, lúc này, cửa phòng tiện ích mở ra.

Bạch Tử nghiến răng, cô đã quên khóa cửa.

Mặc dù vậy, Bạch Tử vẫn cắn chặt cái túi trong miệng không chịu buông ra, giống như một con kền kền đói khát, ngậm chặt xác thịt trong miệng, sau đó không tự chủ được như một con dã thú, cô ngẩng đầu hướng về phía cửa, gầm gừ hoang dã như thể để bảo vệ thức ăn.

Sau đó, Bạch Tử nhìn thấy Mạnh Dĩ Lam đứng ở cửa cầm đèn pin, kinh ngạc nhìn cô.



Tác giả có lời muốn nói:

Tôi tăng cân rồi, nên cách ngày tôi sẽ cập nhật.

Như trước vẫn nói, cảm ơn mọi người!

Mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với mọi người!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận