Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ


Yến Thiên Ngân còn đang ngủ, Lận Huyền Chi ngồi ở trên ghế bên cạnh thưởng thức trong chốc lát, mới đứng dậy đi làm một chút việc buổi sớm.

Yến Thiên Ngân ngủ hơn mười lăm phút sau mới tỉnh, hắn ngửi thấy mùi cơm liền chạy tới tìm Lận Huyền Chi, nhưng mà lại phát hiện Lận Huyền Chi đã không còn ở bên trong tiểu viện, không biết đi chỗ nào.

Yến Thiên Ngân nhìn đến một hòn đá nhỏ đang đè một tờ giấy trên bàn cơm——
“A Ngân, ta hôm nay ra cửa mua sắm một ít đồ dùng, ngươi ở nhà ngoan nha.”
Yến Thiên Ngân nhếch miệng cười trong chốc lát, đem cơm nhai kỹ nuốt chậm mà ăn sạch, sau đó ngậm viên kẹo dưa hấu rồi hướng Lận gia Linh Thảo Viên đi đến.

Hai tiểu hổ con lại không thấy bóng dáng, bất quá Yến Thiên Ngân cũng không lo lắng, từ sau khi Lận Trạm không còn nữa, A Bạch cùng Hổ Phách liền biết Yến Thiên Ngân đại khái mua không nổi cho chúng nó đồ ăn có linh khí, liền mỗi ngày sẽ tự đi đến sau núi kiếm ăn, đây cũng coi như là việc chúng nó tự nuôi nấng da lông du nhuận tỏa sáng của chính mình.

Lận gia gieo trồng gieo trồng linh thảo ở phía tây của khu gieo trồng, nơi đó cách khu cư trú, khu chủ sự cùng thương phố ước chừng hai canh giờ đi bộ, được xưng là nơi hẻo lánh ít dấu chân người, trừ phi có người tới thu linh thảo hoặc là mua linh thảo, trong tình huống bình thường, khu gieo trồng chỉ có thể nhìn thấy nô bộc thủ công.

Yến Thiên Ngân nguyên bản là không cần tới loại địa phương này làm việc cực nhọc, nhưng nếu hắn không tới, hắn cùng Lận Huyền Chi hai người liền sẽ không có bất luận cái gì thu vào, tuy nói Lận Trạm để lại cho Yến Thiên Ngân không ít bảo bối, nhưng Yến Thiên Ngân một phương diện không nỡ bỏ chúng ra đổi tiền, về phương diện khác hắn cũng đã trực tiếp đem túi trữ vật giao cho Lận Huyền Chi.

Lận Huyền Chi tiêu tiền luôn luôn là phung phí, vì chữa khỏi tổn hại đan điền, hắn tiêu phí tất nhiên là cái động không đáy, chỉ sợ bao nhiêu của cải cũng đều không đủ.

Nhiệm vụ thông thường của Yến Thiên Ngân là nhổ cỏ dại cho một khối linh thảo.

Loại việc này cũng không tính là đơn giản, cần phải sử dụng một ít chân khí, đầu tiên bao lấy những cây cỏ dại đó, xác định bộ dễ cỏ dại không có cùng linh thảo mắc vào nhau, mới có thể đem cây cỏ đó rút ra.


Nếu cỏ dại cùng linh thảo lớn lên cùng nhau, cướp lấy sinh cơ của linh thảo, kia người làm cỏ nhất định phải hao phí chân khí, đem từng căn rễ của cỏ dại cùng linh thảo cởi bỏ, lại rút ra, không thể phá hư một chút ít bộ rễ của linh thảo, như vậy mới xem như là hoàn thành nhiệm vụ.

Chân khí trong cơ thể Yến Thiên Ngân mỗi ngày đều phải tiêu sạch thì may ra mới tính xong.

Bất quá, loại này việc tuy rằng mệt nhất, nhưng lại được nhiều tiền, một ngày có thể cho năm bạc, một trăm bạc tương đương một kim, hai mươi ngày là hắn có thể kiếm được một kim!
Phải biết rằng, một kim đối với một cái gia đình bình thường mà nói, đủ để cho bọn họ sống một năm có thừa!
Yến Thiên Ngân nhiệt tình mười phần mà ở ngoài ruộng linh thảo làm cỏ.

Vận khí của hắn hôm nay còn tính không tồi, gặp được cỏ dại đều không có cùng linh thảo dây dưa bên nhau, cho nên tốc độ rút lên tương đối mau.

Thẳng đến chính ngọ vừa qua (tầm 12 rưỡi gì gì đó), nhiệm vụ hôm nay của Yến Thiên Ngân hoàn thành.

Yến Thiên Ngân đang vui vẻ rút mấy cây cỏ dại cuối cùng, nhưng mà những người khác nhìn đến hắn liền không vừa mắt.

Hai tên ăn mặc đồ chuyên dụng của nghề chăn sóc linh thảo, trong đó một thiếu niên coi như là ăn mặc ngăn nắp, đeo vòng tay kim loại óng ánh cà lơ phất phơ mà đi tới.

“Nha, sửu bát quái, hôm nay làm được rất nhanh sao?”
Yến Thiên Ngân không để ý tới hắn.
Một thiếu niên khác một chân liền sùy sùy đất ở sau lưng hắn, nói: “Cùng ngươi nói chuyện đấy sửu bát quái, chẳng lẽ ngươi vẫn là người câm?”
Yến Thiên Ngân vỗ vỗ đất trên người đứng lên, ngẩng mặt trừng mắt với hai tên so với hắn còn cao hơn một cái đầu, to hơn nửa cái thân, nói: “Các ngươi ngày hôm qua đánh nhau đều đánh thua, còn muốn làm gì?”

“Ai mẹ nó đánh thua? Ta đem đầu của ngươi đều đánh vỡ, ngươi ——” đôi mắt tam giác của thiếu niên tức khắc mở to nhìn, chỉ vào trán Yến Thiên Ngân, đại kinh thất sắc nói: “Miệng vết thương của ngươi đâu?”
Yến Thiên Ngân mặt vô biểu tình nói: “Nga, là các ngươi trình độ quá kém, cái loại tiểu vết thương này, không cần phải làm gì nó, mấy cái canh giờ sau là tốt rồi.”
Mắt tam giác trừng tới ngốc, nói: “Này, chuyện này không có khả năng!”
“Cái gì không có khả năng a.” Yến Thiên Ngân dài một tiếng, chống eo nói: “Ngươi đừng nhìn ta và các ngươi ở chỗ này nhổ cỏ giống nhau, đều là Luyện Khí kỳ cấp 1, nhưng ta và các ngươi không giống nhau a.”
Thiếu niên đeo vòng tay nói: “Có cái gì không giống nhau?”
Yến Thiên Ngân vỗ vỗ bộ ngực, nói: “Cha ta nói, ta sớm muộn gì có một ngày sẽ trở thành tu sĩ so với hắn còn lợi hại hơn, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi!”
“Phốc ha ha ha ha ha ——” mắt tam giác cùng đeo vòng tay động tác nhất trí mà ôm bụng cười to.

“Cha ta còn nói ta có thể trở thành Địa giai tu sĩ!”
“Cha ngươi lừa gạt ngươi ngươi cũng tin, ngươi không phải là cái ngốc tử đi?” mắt tam giác híp lại đôi mắt vốn dĩ đã không lớn, nhìn chằm chằm Yến Thiên Ngân, nói: “Đừng nói lời vô nghĩa, nhanh lên, đem rút sạch sẽ cỏ khối ruộng đầu bên kia cho ta, bằng không, ta hôm nay trực tiếp đem ngươi đánh đến cho bò không đứng dậy được!”
Yến Thiên Ngân lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Không đi, việc của ai, người đó làm.”
Tên đeo vòng tay đẩy Yến Thiên Ngân một cái, từ trong tay áo lấy ra một cây roi, cười lạnh nói: “Tiểu tử, đừng tưởng rằng ngươi vẫn là Lận gia thiếu gia, hôm nay ngươi nếu không làm, liền nếm thử tư vị Kim Xà tiên của ta đi!”
Kim Xà tiên là dùng da một con xà yêu ấu tể kỳ luyện chế thành, tuy rằng đối với tu sĩ mà nói, như là con nít chơi đồ vật, nhưng đối với một tên Luyện Khí kỳ cấp 1 gà mờ mà nói, đây chính là bảo bối có thể mang đến tuyệt đối áp chế.

Cũng không biết tên đeo vòng tay là từ đâu có được loại đồ vật này, nhưng Yến Thiên Ngân đích xác không muốn bị roi đánh ở trên người.

Yến Thiên Ngân nhăn lại một khuôn mặt nói: “Các ngươi có hai cái linh điền, rốt cuộc muốn ta nhổ cái nào?”
Mắt tam giác nói: “Đương nhiên là của ta, ta nói trước.”
Đeo vòng tay lắc lắc roi, nói: “Đương nhiên là của ta, nếu không có cây Kim Xà tiên này của ta, tên sửu bát quái này sao có thể ngoan ngoãn nghe lời như vậy?”

Mắt tam giác thấy mình yếu thế, phẩy phẩy tay, nói: “Tùy tiện đi, hôm nay ngươi trước, dù sao làm xong cho ngươi, hắn còn phải làm cho ta.”
Yến Thiên Ngân ngồi xổm xuống, trước tiên đem việc chính mình làm xong, đem cỏ dại ném vào trong rổ, mới đi mảnh ruộng cách vách của tên đeo vòng tay kia bắt đầu rút cỏ.

Này không phải lần một lần hai hắn bị khi dễ, có thể ở chỗ này nhổ cỏ, trong nhà nhiều ít đều cùng Lận gia có chút quan hệ huyết thống, cho dù có là chi thứ xa như "trời còn không biết trời xa", tốt xấu vẫn là người Lận gia.

Thời điểm Yến Thiên Ngân được Lận Trạm nhận nuôi, đã bị không ít người ghét, những người đó ai mà không nghĩ đem hài tử nhà mình đưa cho Lận Trạm, nhưng không nghĩ tới lại bị cái tên cùng Lận gia quăng tám sào cũng không tới, người ngoại lai sửu bát quái chiếm vị trí, tất nhiên khi thấy Yến Thiên Ngân như thế nào chẳng khó chịu.

Sau khi Lận Trạm chết, Yến Thiên Ngân càng là bị trực tiếp trở thành nô bộc mà đối đãi.

Tính tình Yến Thiên Ngân không được tốt lắm, nhưng hắn thức thời, hắn biết hoàn cảnh sinh tồn của chính mình vô cùng gian nan, cho nên hắn sẽ cắn răng nhịn xuống, vạn sự đều lấy bảo hộ chính mình làm trên hết, đây được coi là mục tiêu quan trọng nhất của hắn.

Cỏ dại hấp thu linh khí nên lớn lên phi thường nhanh, cả đêm liền cao thêm một thước, tên đeo vòng tay một buổi sáng đại khái chỉ rút một phần mười cỏ dại, Yến Thiên Ngân đánh giá, chính mình lại phải làm đến nửa đêm.

Mắt tam giác mắt cùng đeo vòng tay ở lều phía dưới vừa nói vừa cười, uống trà nói chuyện phiếm, bên cạnh những người khác chỉ đứng nhìn, đều không ai dám nói chuyện, lão nhân khi dễ tân nhân, có thực lực khi dễ không thực lực, đây đều là thái độ bình thường, ai lại đây đều biết như vậy.

Huống chi, đối với loại người từ vị trí cao cao tại thượng ngã xuống bùn như Yến Thiên Ngân, đại đa số người đều là tâm thái ôm xem kịch vui, hận không thể mong hắn có thể rơi thảm hại hơn một chút mới thống khoái, không đau thì ta dẫm thêm một chân.

Sau một canh giờ Yến Thiên Ngân rút cỏ dại, bỗng nhiên nghe được có người hô: “Ta vừa mới ở bên ngoài, nghe được tin tức xác thực, nói là Phương quản sự còn nửa canh giờ liền tới tuần tra, mọi người nhanh lên làm việc đi, để Phương quản sự không hài lòng, hắn liền đem các ngươi sa thải!”
Nguyên bản còn ở đó chậm rì rì rút cỏ, tất cả mọi người đều giật mình, lập tức nhanh hơn tốc độ tay.

“Phương quản sự như thế nào lại đột nhiên muốn lại đây?”
“Hắn không phải đã sớm đã đem việc bên này giao cho đồ đệ hắn quản sao, mẹ nó, loại sự tình này sao không nói sớm!”
“Ôi trời, ta hôm nay mới trộm lười một cái mà thôi, một canh giờ, căn bản rút không xong rồi.”
“Này như thế nào không hề báo trước a, quá hố người!”

“Nhanh lên rút cỏ đi, Phương quản sự là người nghiêm khắc, tuyệt đối không nhận kẻ lười biếng đâu.”
Mọi người đều oán giận, đồng thời còn kinh hồn táng đảm mà hận không thể chính mình sinh ra tới mười đôi tay.

Ai cũng biết, Phương quản sự là người cỡ nào nghiêm khắc, hắn lúc trước quy định là đến giờ Mùi mỗi ngày, cần đem cỏ mọc ra rút sạch sẽ, nếu vượt quá thời gian, liền tính là nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Phương quản sự đối với loại người này, chỉ có một phương pháp, đó chính là trực tiếp đem người sa thải.

Như Phương quản sự nói, mỗi người phân một khối đất, đều là có chú ý, diện tích tuyệt đối sẽ không quá lớn, cỏ dại cũng tuyệt đối sẽ không quá nhiều, người mỗi ngày không hoàn thành nhiệm vụ, hoặc là lười biếng, hoặc là chân khí trong cơ thể không đạt yêu cầu, loại người này lưu lại chính là làm hại linh thảo, dù sao, người muốn tới nơi này làm việc, chỉ nhiều không ít, tất nhiên sẽ không lo thu không đủ người.

Đây cũng không xem như Phương quản sự quá tàn nhẫn, mà là cỏ dại ở đây mỗi ngày bắt đầu giờ Mùi, liền sẽ điên cuồng mà hấp thu linh khí cùng thổ nhưỡng, đối với linh thảo tổn hại rất lớn, nên trước đó phải nhanh chóng diệt trừ, cũng là vì bảo đảm phẩm chất linh thảo.

Phương quản sự chính là loại người dầu muối không ăn, chí công vô tư, hơn nữa hắn cũng coi như là quyền cao chức trọng, rốt cuộc hắn một mình một người, chấp chưởng toàn bộ nhân sự Linh Thảo Viên, hắn muốn ai đi thì người đó phải đi, hắn muốn ai lưu thì người đó mới có thể lưu.

Yến Thiên Ngân mặc kệ tiếp tục không nhanh không chậm mà rút cỏ, dù sao việc hắn đã làm xong rồi, những người khác thế nào, hắn quan tâm cái rắm.
Nhưng mà tên đeo vòng tay cùng mắt tam giác ở bên kia đã cãi nhau.

“Hắn đã thay ngươi rút một canh giờ, cũng nên thay ta rút trong chốc lát đi.” Mắt tam giác nói.

Tên đeo vòng tay huy huy Kim Xà tiên trong tay, nói: “Không được, ngày mai hắn lại thay ngươi rút cỏ, hôm nay hắn chỉ có thể thay ta làm việc, bằng không đến lúc đó, ta và ngươi việc đều làm không xong.”
Nói xong tên đeo vòng tay liền định đi tới ngoài ruộng chính mình rút cỏ.

Hai người làm việc, trong vòng một canh giờ khẳng định có thể rút xong..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận