Trọng Sinh Mạt Thế Nữ Vương Đế Thiếu Quỳ Xuống


Tần Nhất ngẩng đầu, sườn mặt hoàn mỹ của Vân Hoán đập vào mắt.

Chỉ là môi mỏng mím chặt, tỏ rõ chủ nhân của nó đang không vui.Tần Nhất cúi đầu, vẫn còn nổi lên sự nghi ngờ à?Cái tay vươn ra của Cao Viễn có chút lúng túng dừng ở giữa không trung, không biết tại sao, anh ta cảm thấy ánh mắt Vân Hoán nhìn mình có chút nguy hiểm."Không làm phiền Cao đội trưởng, tôi mang Thất Thất tiến vào trước." Giọng nói lạnh nhạt của Vân Hoán vang lên, không đợi Cao Viễn có bất kỳ động tác gì, anh nửa ôm lấy Tần Nhất, trước một bước tiến vào trạm xăng dầu.Cao Viễn có chút mờ mịt không hiểu, không biết khí lạnh trêи người Vân Hoán từ đâu mà tới.Một bên khác, Dương Tình Thiên vuốt ve áo choàng mềm mại trêи người, cảm thấy rất thoải mái dễ chịu, chóp mũi tràn đầy hương vị sạch sẽ khoan kɧօáϊ nhẹ nhàng của thiếu niên.

Nhớ đến nụ cười của thiếu niên lúc rời đi, Dương Tình Thiên cảm thấy trái tim được ủ ấm, thiếu niên này rất ấm áp.Bả vai đột nhiên bị người vỗ một cái, Dương Tình Thiên giật mình, quay đầu liền thấy gương mặt tròn trịa của Đặng Bảo Bình, vỗ vỗ ngực: "Bảo Nhi, là em à, làm chị sợ muốn chết.

Đi đường sao lại không phát ra tiếng chứ?"Đặng Bảo Bình cười hì hì nhìn Dương Tình Thiên: "Chị Tình Thiên, em có gọi chị mấy tiếng, là chị nghĩ quá chuyên tâm mới không có nghe được em gọi chị.


Thế nào, nam thần công tử có phải rất dịu dàng hay không?"Đặng Bảo Bình chỉ chỉ áo choàng trêи người Dương Tình Thiên.Dương Tình Thiên tâm tư khẽ động, lập tức lại nghĩ tới nụ cười tựa như ánh mặt trời của thiếu niên lúc rời đi: "Đúng vậy, rất dịu dàng."Cô là người khá hướng nội, cô nhớ mình và Tần Nhất chưa từng nói chuyện hay cùng xuất hiện.

Trước đó, lúc Bảo Nhi và Vương Ổn Ổn buôn chuyện trêи trời dưới đất, mặc dù cô không gia nhập, nhưng vẫn nghe hai người nói chuyện phiếm.

Khi đó cô liền biết thiếu niên này vô cùng ấm áp.Đặng Bảo Bình ôm lấy bả vai Dương Tình Thiên, vẻ mặt tự hào: "Đương nhiên, anh ấy chính là nam thần công tử của bọn em.

Hì hì, về sau cũng là nam thần của chị Tình Thiên.""Nha đầu này." Dương Tình Thiên cười vỗ vỗ đầu Đặng Bảo Bình, hai người nháo loạn thành một đoàn.Hai người đang đùa nghịch nên không chú ý tới Tần Kiều Kiều với vẻ mặt âm trầm đang đi tới đằng sau.

Tần Kiều Kiều khẽ cắn chặt hàm răng, hai tiểu tiện nhân này câu dẫn anh Tần Nhất, còn có cả Vương Ổn Ổn kia cũng thế.

Chờ cô ta trở về căn cứ, cô ta nhất định sẽ khiến bọn họ đẹp mặt.


Tần Kiều Kiều cô ta không có được, người khác cũng đừng hòng có được!Trở thành nam thần nhưng Tần Nhất giờ phút này cũng không mấy dễ chịu.

Mặc dù Vân Hoán nửa ôm lấy cô, thế nhưng cô có thể cảm nhận được từng đợt khí lạnh liên tục không ngừng tỏa ra trêи người anh.

Cô có thể cảm giác người này hiện tại đang rất khó chịu, thế nhưng Tần Nhất lại không biết nguyên nhân.Vân Hoán không lên tiếng đi thẳng vào bên trong trạm xăng dầu.

Trạm xăng dầu này cũng không nhỏ, đủ cho ba mươi mấy người bọn họ ở.

Đầu tiên Vân Hoán lựa chọn điểm góc khá sạch sẽ ở hướng tây, sau đó từ trong ba lô lấy ra gói bột chống ẩm ướt rắc rắc trêи mặt đất, sau đó lại lấy túi ngủ ra."Ngồi." Vân Hoán đỡ Tần Nhất ngồi xuống, sau đó mặt không thay đổi quay người rời đi.Góc áo chợt bị người níu lại, sau đó thanh âm trong trẻo mát lạnh của Tần Nhất vang lên: "Hoán ca, tại sao anh lại tức giận?"Xen lẫn trong giọng nói còn có một chút đáng thương, Vân Hoán thậm chí có thể nghe được sự nũng nịu bên trong.Bước chân Vân Hoán dừng một chút, cuối cùng nhịn không được quay đầu.


Thiếu niên mở to mắt phượng ʍôиɠ lung, có chút vô cùng đáng thương.

Giống như chú mèo con đang mở to mặt mèo tròn trịa vô tội nhìn chủ nhân.Con ngươi Vân Hoán hơi co lại, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, vươn tay sờ lên mái tóc mềm mại của thiếu niên, thanh âm anh có chút thấp: "Tôi không tức giận, em ngồi yên ở đây đi, tôi đi giúp Đại Bạch chuyển đồ vào."Thấy Tần Nhất ngoan ngoãn gật đầu, Vân Hoán mới xoay người rời đi.

Thế nhưng vừa quay người, nhiệt độ ấm áp trong mắt vừa rồi khi đối diện với Tần Nhất lập tức biến mất vô tung, khôi phục lại một mảnh lạnh lẽo, như là bông tuyết trời đông giá rét, từng phiến rơi xuống, khí lạnh từng tia tập kϊƈɦ đến..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận