Trọng Sinh Nữ Phụ Lạnh Lùng Nam Chính Mau Tránh Xa FULL


Khiến cho những sợi tóc phiêu bạt theo trong gió, dung mạo cô lúc này không một chút phấn son nhưng lại xinh đẹp động lòng người.

Sở Y Lâm im lặng đứng bên bang công trên tay nâng lên ly rượu chậm rãi uống xuống một ngụm, ánh mắt trở nên âm trầm.

Một kế hoạch tránh xa thị phi được cô nghĩ đến.

Sở Y Lâm nghĩ.

- - dù sao nam chính cũng thuộc về nữ 9
mình hà tất phải dây vào mớ bồng bông này, tốt nhất là nên đến gặp anh ta bàn chuyện,, từ hôn,,sớm tránh xa Lục Bá Đình một chút, rắc rối sẽ không tìm đến mình nữa --1
Ngày hôm sau Sở Y Lâm đi đến công ty của ông nội sở, khi cô bước vào cửa chính những nhân viên nhìn thấy liền cúi người chào cô một tiếng.

" Sở tiểu thư "
Họ đều biết cô là ai và cũng biết là cô đến là để gặp chủ tịch của họ.


" Ừm "
Sở Y Lâm gật đầu một cái
cô tiếp tục đi thẳng đến phía thang máy dành riêng cho các lãnh đạo cấp cao
Nhân viên trực thang máy khi thấy cô thì mĩm cười cúi người chào theo tiêu chuẩn.

" Xin chào Sở tiểu thư "
" Tầng 25, cảm ơn "
### Sở y lâm nhàn nhạt nói.

Ra khỏi thang máy, đây là một tầng lầu riêng biệt chỉ những ai được sự cho phép của chủ tịch thì mới có thể đặt chân đến đây.

Bên ngoài phòng làm việc của ông nội sở là một giang dành cho thư ký chủ tịch.

Chú diệp là tổng thư ký của ông, chú theo ông đã hơn 20 năm nên chú diệp cũng là người nhìn Sở Y Lâm lớn lên.

" Chào chú diệp, con đến gặp ông nội "
Sở Y Lâm chào hỏi một tiếng
Cô chào hỏi khiến chú diệp có chút bất ngờ, bình thường không phải đều tiến thẳng vào phòng sao? hôm nay thật lạ.

" Chủ tịch đang ở bên trong, mời tiểu thư vào " chú diệp tiến đến gõ cửa phòng
,, cốc, cốc,cốc,,
" Chủ tịch, tiểu thư muốn gặp ngài "
" Vào đi " trong phòng vang lên giọng Khàn khàn của một ông lão.


Sở Y Lâm bước vào, cô nhìn thấy một bóng dáng uy nghiêm với mái tóc đã bạc màu, gương mặt tuy già nua đầy nếp nhăn nhưng vẫn giữ được dáng vẻ phong độ đáng có của một vị lãnh đạo, ông đang ngồi trước bàn làm việc lật xem tài liệu.

" Ông nội " Sở Y Lâm khẽ lên tiếng.

" Là tiểu Lâm đó sao, hôm nay cũng chịu đến thăm ông già này rồi "
Ông nội sở ngước lên nhìn cô cười hiền hoà vừa nói vừa đóng phần tài liệu trên bàn lại.

Sở Y Lâm thấy ông nội sở muốn đứng lên rời khỏi bàn làm việc thì cô vội tiến lại dìu ông đi đến phía bộ ghế shalon ngồi xuống1
" Ông cũng không có yếu đến mức không thể tự mình đi được "
Ông nội Sở vỗ vỗ vào cánh tay cô mà cười nói.

" Cháu còn không phải là đang quan tâm ông sao, ông còn nói cháu "
Sở Y Lâm giả vờ giận dỗi nói!
" Được được được,y lâm ngoan, hôm nay đến tìm ông là có chuyện gì sao "
Ông nội sở vì muốn bù đắp cho Sở Y Lâm sự thiếu thốn tình thương của cha mẹ nên tình yêu thương ông dành cho cô rất nhiều, chỉ cần là thứ ông cho được nhất định sẽ chiều cô hết
" Cháu đến là để thăm ông mà "
Sở Y Lâm tươi cười nói, ánh kèm theo chút tinh nghịch, sau đó cô tiến đến phía sau lưng ông nội Sở đưa tay lên bóp vai cho ông lại thuyên thuyên hỏi thăm về sức khoẻ của ông.


Ông nội Sở ngồi im vẻ mặt hưởng thụ, ông muốn xem cô làm trò, cô cháu gái này của ông ông con còn không hiểu sao?
" Có phải muốn xin ông điều gì không? "
Ông nội sở nhắm mắt, vừa nói vừa cười.

.

truyen bjyx
Sở Y Lâm y lâm nghe vậy liền như bị thọc trúng tim đen, cô cười khổ nghĩ trong lòng -- nếu không phải vì muốn thoát ly khỏi thành phố này, tránh xa khỏi kết cục bi thảm thì mình đâu có làm ra cái dạng này, có một người ông yêu thương mình như vậy mình cũng muốn thật tâm ở bên cạnh hiếu kính với ông --
Sở Y Lâm vừa nhẹ nhàng bóp vai cho ông vừa nói.

" Cháu vừa mới ra trường, hiện tại cũng không có kinh nghiệm làm việc..."
Thế cho nên cháu muốn đến thành phố B tự học tập lấy kinh nghiệm một thời gian cũng coi như là rèn luyện bản thân, ông thấy có được không?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận