Trọng Sinh Thành Tiểu Tiên Nữ Bên Cạnh Hoắc Thiếu


"Nguyễn Tỷ.

"
Văn Nhân đang ngồi trước mặt Hoắc Hàn Niên, khẽ đưa một tờ giấy bạc.

Ôn Nguyễn mở ra xem:
—— Nguyễn Tỷ, cậu bạn cùng bàn thật biếи ŧɦái, chúng ta phải tính cách đuổi cậu ấy ra khỏi lớp mười hai.

Ôn Nguyễn đọc rồi trả lời:
—— Nơi nào biếи ŧɦái, tôi cảm thấy rất đàn ông!
Cô ném quả cầu giấy cho Văn Nhân.

Khi Văn Nhân nhìn thấy những gì Ôn Nguyễn viết, cô cúi đầu và phẫn nộ đáp lại.


Ôn Nguyễn nhìn dáng vẻ xinh đẹp của Văn Nhân, trong đôi mắt nai trong veo lóe lên một tia lạnh lùng.

Văn Nhân ngày nào cũng theo sát cô như chân chó, chửi bới cô cũng sẽ tuyệt đối trung thành với cô.

Với danh nghĩa giúp đỡ Ôn Nguyễn, cô ta đã nghĩ ra một số ý xấu để hại Hoắc Hàn Niên, thật ra thì cô ấy thích Hoắc Cảnh Tử và muốn giúp Hoắc Cảnh Tử ra tay!
Ngay sau đó Văn Nhân đã ném quả bóng bằng giấy qua cô.

- Nguyễn Tỷ, chúng ta mời cậu ta ra ngõ sau giờ học, trùm túi vải bố lên đầu và đánh cậu ta thật mạnh để cậu ta không được thi vào tuần sau được không?
Ôn Nguyễn đáp: Hắn dùng một tay bóp chết được rắn, cậu nghĩ tôi có thể đánh chết được rắn không?
Hoắc Hàn Niên chiến đấu, không ai trong mười Hoắc Cảnh Tu là đối thủ của anh.

Lực lượng hung ác đó không phải là thứ mà người bình thường có thể chống lại!
Văn Nhân: Nguyễn Tỷ, hôm nay sao vậy? Bình thường ghét nhất là Hoắc Hàn Niên, ước gì cậu ta biến mất khỏi tầm mắt tỷ ngay lập tức.

Hôm nay lại bảo vệ cậu ta như thế? Cậu thay đổi chiến lược phải không? ? Ồ, tớ biết ngây mà, cậu muốn sử dụng nhan sắc của mình? Lấy lòng cậu ta trước, sau đó đá cậu ta một cách mạnh mẽ, phải không?"
Ôn Nguyễn gần như phá lên cười.

Văn Nhân xứng đáng là một nhà biên kịch tài ba trong tương lai mà, lại có thể đưa ra một cốt truyện đẫm máu và hấp dẫn như vậy.

Cô muốn quyến rũ Hoắc Hàn Niên, nhưng anh lại có thái độ lạnh lùng và ghê tởm với cô như vậy còn gì?
Ôn Nguyễn quá lười trả lời Văn Nhân, vò nát tờ giấy bạc, định xé nó ra thành từng mảnh thì đột nhiên có một thứ gì đó kỳ lạ từ chân phát ra.

Ôn Nguyễn cúi đầu xuống, thấy nam tử bên cạnh đã thay đổi tư thế ngủ, một bên chân dài hở ra áp sát vào người cô, vải của quần tây đồng phục học sinh như muốn lau đi làn da trắng nõn trên đôi chân của cô.

Chỉ là một cái chạm nhẹ thôi, nhưng Ôn Nguyễn đã cảm thấy đầu óc tê dại.

Cô liếc nhìn anh, mất cảnh giác, và bắt gặp một đôi mắt dài đen tối.


Cô không biết anh đã mở mắt từ lúc nào.

Đôi mắt của Hoắc Hàn Niên là đôi mắt trong điển hình, thanh mảnh, xinh đẹp, đuôi mắt hơi nhếch lên, lông mi dày và rậm.

Ôn Nguyễn run rẩy, tay run run.

Quả cầu giấy rơi xuống, theo đôi chân thon dài rắn chắc của người thanh niên, từ từ lăn xuống chân mang giày thể thao màu trắng.

Ôn Nguyễn thấy vậy, tắt thở một hồi, tim như ngừng đập!
Anh vẫn nằm trên bàn, nhìn cô với đôi mắt lạnh lùng.

Môi Ôn Nguyễn mím lại, giọng nói tự nhiên ngọt ngào mềm mại, "Thật ra, tôi có chuyện muốn nói với cậu, trước đây tôi quá ngây thơ và thiếu hiểu biết, tôi đã làm nhiều chuyện ngu ngốc và khiến cậu bị hại, tôi hứa trong tương lai.

.

Sẽ không có chuyện như thế này xảy ra nữa ! "
Vừa nói, cô vừa duỗi chân giả vờ bình tĩnh, cố móc lại quả cầu giấy.


"Tôi trịnh trọng nói lời xin lỗi với cậu, tôi hy vọng chúng ta có thể bắt tay và làm hòa ! "
Khóe mắt liếc nhìn quả cầu giấy dưới chân anh, cô định kéo lại thì đột nhiên chân dài bên cạnh di chuyển, quả cầu giấy bị anh giẫm lên.

Lòng Ôn Nguyễn chợt bồi hồi.

Nếu nhìn thấy nội dung trên quả cầu giấy, anh ta sẽ nghĩ rằng cô muốn dùng thủ đoạn làm đẹp !
Không, đừng để anh ta nhìn thấy nó.

Ôn Nguyễn trực tiếp cúi người ngồi xổm dưới bàn.

Đẩy bắp chân mảnh khảnh và mạnh mẽ của anh, "Hoắc tiên sinh, cậu giẫm lên đồ của tôi.

".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận