Trọng Sinh Thập Niên 60 Kiều Thê Có Không Gian


Tình huống của bà Trương nghiêm trọng hơn Tô Đại Hoa rất nhiều, dù bà có uống một cốc nước xuống cũng không có phản ứng gì.

Lý Kim Phượng tốn hết sức lực đỡ bà ấy nằm xuống giường.

Sau đó, tìm thấy một chiếc chăn cũ đã ố vàng được đặt trên giường bên cạnh một chiếc tủ hỏng trong phòng bà Trương, lấy ra rồi đắp cho bà.

Lại mượn túi che giấu lấy từ trong không gian ra hai quả trứng gà.

Lý Kim Phượng ôm chặt quả trứng trong tay, đi ra khỏi phòng bà Trương, đi vào phòng bếp.

Trương Tiểu Bảo lúc này đang nấu cháo, trong một nồi nước lớn chỉ cho một chút ít hạt kê vào.

Rồi sẽ có một nồi lớn chứa đầy cháo nấu chín, có thể để đó ăn được vài ngày.

Có thể mỗi lần chỉ uống nước cho no bụng, khi làm việc vẫn không có sức lực, nhưng điều này tốt hơn nhiều so với việc nhai rễ cây, vỏ cây và lá rau thối trước đây.

Lý Kim Phượng nhìn thoáng qua nhà bếp của Trương gia, ngoại trừ một cái bếp đất với một ít củi chất ở miệng bếp, còn lại toàn bộ căn bếp trống rỗng đến đáng sợ.

Đừng nói là dầu, ngay cả một chút muối cũng không thấy, thay vào đó trong góc có vài rễ cây đã được đào lên khỏi mặt đất.

Lý Kim Phượng gần như có thể tưởng tượng ra được cuộc sống hàng ngày của nhà họ Trương khốn khổ đến mức nào.


Mà hai nắm hạt kê của Lý Kim Phượng đã là món quà cực lớn đối với Trương Tiểu Bảo.

Nhìn thấy Lý Kim Phượng, Trương Tiểu Bảo không còn ác ý như trước nữa, ngược lại vẻ mặt cảm kích, lo lắng nhìn Lý Kim Phượng: "Chị Kim Phượng, cháo! cháo vẫn chưa nấu xong, bà nội! ""Bà nội em không sao, chị đã đưa cho bà một bát nước, một lát nữa bà sẽ tỉnh lại.

Tiểu Bảo, lại đây.

" Lý Kim Phượng vẫy tay gọi Trương Tiểu Bảo.

Trương Tiểu Bảo không chút nghi ngờ nào bước tới.

"Đưa tay ra!" Lý Kim Phượng mở miệng.

Trương Tiểu Bảo làm theo lời cô nói nhưng ngay sau đó, trong tay hắn lại có một quả trứng gà luộc chín nguội.

Hắn sửng sốt nhìn Lý Kim Phượng, đôi mắt còn trợn to hơn cả chuông đồng.

Nhưng khi thời điểm đối mặt với quả trứng gà kia, hắn vẫn theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.

"Chị Kim Phượng! " Trương Tiểu Bảo há to miệng nói.

"Suỵt! Đừng nói cho người khác biết, ăn xong thì ném vỏ vào bếp đốt đi.


" Lý Kim Phượng thấp giọng nói.

"Nhưng! " Trương Tiểu Bảo nhìn Lý Kim Phượng, tuy rằng hắn đang nuốt nước bọt không ngừng, nhưng vẫn không quên hỏi Lý Kim Phượng: "Chị Kim Phượng, chị ăn cơm chưa?"Lý Kim Phượng trì trệ, đây là quả trứng thứ hai cô đưa ra hôm nay, nhưng dù là Tô Đại Hoa hay Trương Tiểu Bảo, bọn họ đều vô thức hỏi cô đã ăn gì chưa.

Mà không phải là trực tiếp đoạt lấy, sau đó nhét vào miệng một cách đói khát.

Đáy lòng Lý Kim Phượng nhận được không ít an ủi, nụ cười trên môi trong nháy mắt trở nên tươi sáng hơn.

"Ăn đi, dù sao chị cũng sẽ không chết đói.

" Lý Kim Phong nói.

Sau khi nhận được câu trả lời, Trương Tiểu Bảo không thể chịu đựng được nữa nên hắn đã đập quả trứng ra.

Vỏ trứng gà được cẩn thận ném vào bếp theo chỉ dẫn của Lý Kim Phượng.

Trứng gà bóc vỏ ra so với giấy còn trắng hơn, hắn vừa nuốt nước miếng vừa đưa tay tách quả trứng ra làm hai nửa, nhưng lại bị Lý Kim Phượng ngăn lại.

"Chị còn để lại một quả trứng cho bà nội em, chính em ăn quả này đi, ăn xong mới có sức làm việc.

"Mắt Trương Tiểu Bảo lại đỏ hoe, sau khi ăn hết trứng đã khóc nức nở không ngừng.

Lý Kim Phượng nhìn đứa bé gầy gò trước mặt, trong lòng cảm thấy khó chịu, đưa tay vỗ vỗ vai Trương Tiểu Bảo: “Em là nam nhân, phải mạnh mẽ lên, bà nội Trương còn cần phải dựa vào em chăm sóc.

"Câu nói này có tác dụng, Trương Tiểu Bảo lập dùng sức lau nước mắt, khiến cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

"Chị, hôm nay ở lại ăn tối nhé!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận