Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Cung Nam Mạc trực tiếp đậu xe ở bãi đậu xe riêng, từ chỗ này có thể đi thang máy chuyên dụng lên thẳng văn phòng chủ tịch ở tầng ba mươi lăm.

Vừa đến văn phòng, Kỉ Lam Thanh đã bận rộn kéo ghế xoay cho Hắc Phong, rót nước, xoa bóp vai... Cung Nam Mạc nhìn Kỉ Lam Thanh, đôi mắt lạnh lùng mang theo ý cười nhàn nhạt. Kỉ Lam Thanh thật sự nếu có cái đuôi mọc ở sau, thật sự sẽ rất giống cún to xác đang tận tụy với chủ.

Nghĩ đến đây, Cung Nam Mạc bật cười ha hả, nhận ra ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo của ai kia, Cung Nam Mạc giả vờ ho khan vài tiếng: "Ừm, chủ tịch, cậu trước hết nghỉ ngơi đi, tôi đi xem mấy lão già đó đã đến chưa?"

Cung Nam Mạc thà tìm gặp mấy lão già cổ đông kia, còn hơn ở đây cản đường mà còn bị đuổi đi

Nằm viện nhiều ngày, Hắc Phong cảm thấy xương cốt đau nhức rã rời, sức xoa bóp của Kỉ Lam Thanh vừa làm giảm mệt mỏi cho Hắc Phong, vừa ngửi thấy mùi thơm nhẹ nhàng trên cơ thể người yêu, Hắc Phong nhắm mắt lại thư thả nghỉ ngơi.

Kỉ Lam Thanh xoa bóp từ vai lên đỉnh đầu, Hắc Phong thả lỏng cơ thể, cả người lười biếng ngả người ra sau ghế...trông điềm tĩnh và tuấn tú vô cùng!

Hắc Phong đưa tay nắm lấy bàn tay của Kỉ Lam Thanh, bàn tay thon gầy nhẹ nhàng nắm trọn bàn tay của người kia. Hắc Phong mở mắt quay đầu nhìn chằm chằm vào đối phương: "Được rồi, em cũng mệt rồi." nghỉ ngơi một chút đi. "

" Không mệt."!" Kỉ Lam Thanh để cho Hắc Phong nắm tay, chỉ cảm thấy đối phương đang nắm chặt tay mình, thân thể không nhịn được muốn ngả người về phía trước, đến khi kịp phản ứng lại đã trực tiếp ngồi trên đùi Hắc Phong.


"Hắc Phong, anh?" Nghĩ đến tình trạng sức khỏe của Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh hoảng sợ muốn đứng lên, nhưng hai tay bị Hắc Phong giữ chặt, không thể nhúc nhích được.

"Đừng nói chuyện, để anh ôm một lúc!" Giọng Hắc Phong khá mệt, Kỉ Lam Thanh nhất thời cảm thấy đau lòng: "Có chuyện gì vậy?"

Hắc Phong vùi đầu vào ngực Lam Thanh, tay ôm vòng qua sau lưng của người thương mệt mỏi nói "Không sao, nhưng anh cảm thấy không thoải mái khi nghĩ đến việc đối mặt với những lão già cổ đông kia."

Lam Thanh hiểu, nhưng bất lực cong môi, đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ về trên lưng người thương. Giọng nói của Kỉ Lam Thanh vốn rất trong trẻo, nhưng hiện tại cố đè nén cảm xúc lại mang đến cảm giác mê hoặc khó tả: "Không sao, không sao, chỉ cần anh không thích thì đừng để ý họ."

Kỉ Lam Thanh cũng là chủ tịch của Khoa Học Kĩ Thuật Công Nghệ Lam Thanh. Đương nhiên, hiểu được có một số người và một số điều mà bản thân không muốn đối mặt, nhưng cũng không thể không đối mặt mà trực tiếp bỏ qua. Tuy nhiên, nếu là Hắc Phong thì mọi chuyện sẽ khác

"Thật sao?" Hắc Phong trong lòng ngực Kỉ Lam Thanh khẽ nói, giống như đứa trẻ đang chịu ủy khuất muốn được người lớn vỗ về an ủi. Sau khi nghe được lời trấn an của Kỉ Lam Thanh, Hắc Phong ngước mắt lên nhìn đối phương nói: "Vậy thì em giúp anh chứ?

"Hả?" Kỉ Lam Thanh nghiêng người nhìn người kia, Hắc Phong đang nhìn hắn, đôi mắt  sáng ngời nhìn Kỉ Lam Thanh đầy mong đợi nói: "Anh sẽ giao cổ phần cho người đại diện, em giúp anh quản lý họ nhé! "

Hắc Phong bộ dạng quá nghiêm túc, Kỉ Lam Thanh không rõ y có ý tứ gì, nhưng theo năng lực của hắn chỉ có thể đủ sức điều hành Công Nghệ Khoa Học Kĩ Thuật Lam Thanh, muốn quản lý tập đoàn Hắc Thị khổng lồ, cho dù hắn có lòng thì thực sự cũng không đủ sức.

"Hắc Phong, anh... anh... nói thật sao?" Kỉ Lam Thanh lúng túng hỏi, nhưng ý định từ chối của Lam Thanh bị mắt kẹt lại khi nghe lời than thở của Hắc Phong.

"Lam Thanh, anh thực sự mệt mỏi. Đôi khi, anh muốn mặc kệ mọi thứ, để tập đoàn Hắc Thị sụp đổ, anh thì cũng không sống được bao lâu, mọi thứ còn có ích gì", giọng điệu của Hắc Phong quá cô đơn, vẻ mặt buồn bã. Kỉ Lam Thanh có chút bối rối, hắn phát hiện bản thân không thích Hắc Phong nói về cái chết

"Không, anh sẽ không có việc gì. Em không cho phép anh có chuyện gì." Kỉ Lam Thanh khẳng định nói: "Chắc chắn mọi chuyện đều giải quyết được."

"Em thật sự muốn anh sống sao?" Hắc Phong đẩy Kỉ Lam Thanh gần mình hơn, ép đối phương nhìn thẳng vào y.

Kỉ Lam Thanh sốt ruột gật đầu đảm bảo, Hắc Phong cụp mắt xuống, giọng nói có phần uể oải: "Vậy thì em giúp anh xem chừng những lão già cổ đông đó, được không?"


Hắc Phong cúi đầu xuống, bộ dáng vô cùng cô đơn, nếu không có tiếng gõ cửa, Kỉ Lam Thanh thiếu chút nữa gật đầu đồng ý với Hắc Phong

Tiếng gõ cửa dồn dập, Kỉ Lam Thanh giật mình, liền từ trong người Hắc Phong đứng lên.

Hắc Phong lông mày khẽ nhướng lên, ánh mắt nhìn về phía cửa nghiến răng nghiến lợi, mặc dù cách một lớp thủy tinh, Cung Nam Mạc cảm giác được một luồng khí lạnh lẽo nhìn thẳng về phía mình, cả người không khỏi giật mình lo sợ.

Kỉ Lam Thanh nhìn Cung Nam Mạc đang đẩy cửa bước vào, vẻ mặt không được tự nhiên, anh liếc nhìn Hắc Phong một cách bối rối nói: "Đều tại anh đó, đem mấy kiểu trang trí này đổi nhanh cho em"

Hắc Phong nhướng mày: "Được rồi, không sao, anh sẽ đổi ngay."

Thực ra, Kỉ Lam Thanh không biết là phong cách nội thất kính trong suốt này có thể thay đổi tùy ý, khi họ bước vào, Hắc Phong đã điều chỉnh kính thành chế độriêng tư, từ bên ngoài nhìn vào không thể nhìn thấy bên trong.

Nhưng sau khi nhìn thấy biểu hiện ngượng ngùng của Lam Thanh, Hắc Phong lại không định nói ra chuyện đó.

Nhìn thấy Hắc Phong và Kỉ Lam Thanh lướt mắt đưa tình với nhau, Cung Nam Mạc bi thương nói: "Chủ tịch, cuộc họp sắp bắt đầu, khi nào anh qua đó"

"Hãy để họ đợi đi!" Hắc Phong dựa lưng vào ghế, tay phải đặt sau gót, cả người toát ra bộ dạng lười biết, bất cần, Cung Nam Mạc nhịn không được nuốt nước bọt nói: "Chủ tịch cái kia, tôi sai rồi, tôi đi ra ngoài ngay đây!


" Chờ đã. Chờ đã! "Sau khi Cung Nam Mạc dừng lại, Hắc Phong nói:" Nói với Tả Khuynh Huyễn, đừng lấy văn kiện kia, chờ vài ngày nữa đã! "

Cung Nam Mạc kinh ngạc quay lại, mặt lộ vẻ hoài nghi: "Anh? Không cần thu phục sao?"

Không thể nào, theo phong cách của Hắc Phong, có cái gì là không thu phục được chứ? Cung Nam Mạc nhìn về phía Kỉ Lam Thanh, một lúc sau nhìn về phía Hắc Phong.

Hắc Phong liếc nhìn Cung Nam Mạc, dùng tay phải xoay chiếc đồng hồ trên cổ tay trái, sau đó liếc nhìn Cung Nam Mạc cười: "Nếu không phải cậu tôi đã sớm thu phục rồi."

Cung Nam Mạc đã đi theo Hắc Phong hơn mười năm, liếc mắt một cái đã biết đối phương có ý gì, nhìn Hắc Phong có thể thấy được sự tức giận trong ánh mắt, xem chừng đối phương đang không dễ gì tha thứ cho qua.

Cung Nam Mạc cười hì hì, lúc này không biến đi có mà đứng đó chịu chết.

Không tiếp tục nói chuyện với Hắc Phong, Cung Nam Mạc rời phòng chạy khỏi văn phòng như bay ra đến cửa quay đầu lại nói: "Cái đó, Chủ Tịch, cậu Kỉ, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục ha... haha! "


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận