Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Hắc Phong nhắm mắt dựa vào người Kỉ Lam Thanh, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng túa ra, Kỉ Lam Thanh nhìn thấy đau lòng vô cùng, nhưng cắn răng không lên tiếng.

Hắn hoàn toàn không tức giận về việc Hắc Phong tính kế, Kỉ Lam Thanh không phải người không hiểu lí lẽ, xuất phát điểm của Hắc Phong là vì muốn tốt cho hắn, hơn ai hết hắn hiểu rõ.

Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến việc Hắc Phong chu toàn về cuộc sống tương lai cho hắn, Kỉ Lam Thanh cảm thấy khó chịu và và tuyệt vọng vô cùng.

Rõ ràng đời này hắn đã thề sẽ yêu thương và đối xử thật tốt với người đàn ông này, nhưng hắn vẫn khiến cho đối phương hao tâm tổn sức vạch ra kế hoạch chu toàn cho hắn, Kỉ Lam Thanh thấy rất hận bản thân.

Hắc Phong quá thông minh, nhưng lại suy nghĩ quá nhiều, luôn cho rằng bản thân đang kéo hắn xuống, loại nhận thức này làm cho Kỉ Lam Thanh rất khó chịu.


Nói đến việc tính kế, mười Kỉ Lam Thanh cũng không phải là đối thủ của Hắc Phong, nếu không phải do Cung Nam Mạc buộc miệng nói ra và cả những việc đã diễn ra ở đời trước, Kỉ Lam Thanh sẽ không bao giờ biết Hắc Phong đang tính toán chuyện đó.

Cái ôm ấm áp khiến Lam Thanh cảm thấy xúc động, nhìn người đàn ông đang dựa vào mình, tất cả những rối bời trong lòng biến thành tiếng thở dài.

"Hắc Phong, em chỉ hỏi anh một lần,anh nghe cho kỹ." Lam Thanh nghừng lại để cho Hắc Phong có thời gian kịp phản ứng, sau đó nói: "Nếu hôm nay em bị bệnh, em cố ý sắp xếp mọi việc cho anh, anh cảm thấy thế nào?"

Chắc chắn cảm giác đó thực sự rất tệ, chua xót, thắt lại, đau đớn, tê dại, cứng đờ, hối hận, hận thù, đủ loại cảm giác đan xen lẫn nhau, đến nghẹn thở... Hắc Phong nhắm mắt dựa vào Kỉ Lam Thanh, nỗi đau ở ngực không đau bằng nỗi chua xót trong lòng, y đã sai, y luôn nghĩ chỉ cần có tiền và quyền lực thì dù không có y, Kỉ Lam Thanh cũng có thể sống rất tốt...

Tuy nhiên, khi Kỉ Lam Thanh hỏi y nếu đảo ngược lại là Kỉ Thanh Lam bị bệnh sẽ tính kế cho y, thì y sẽ cảm thấy như thế nào, Hắc Phong mới biết bản thân đã sai. Nếu là Kỉ Lam Thanh bị bệnh, thứ Hắc Phong muốn không phải là những vật ngoài thân, thứ y muốn là một người có thể cùng mình cười, cùng ăn, cùng uống nước, cùng nhau ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, chứ không phải là tiền tài vật chất.

Nghĩ đến bản thân dùng những thứ thô tục để lo liệu cho Kỉ Lam Thanh, Hắc Phong tự trách bản thân rất nhiều.

Sau khi lồng ngực đã dịu cơn đau, Hắc Phong chậm rãi thở ra trả lời câu hỏi Kỉ Lam Thanh: "Anh xin lỗi, nh hứa sẽ không làm chuyện đó nữa"


Kỉ Lam Thanh cắn răng kiên trì nghe thấy Hắc Phong đã chịu nhận lỗi, hắn không nhịn được cúi người xuống nhìn, Hắc Phong trên trán không ngừng chảy mồ hôi, môi vẫn còn tái nhợt khiến hắn đau lòng không chịu nổi

"Hắc Phong, hứa với em, phải sống, đừng bỏ cuộc, được không anh?"

Giọng của Kỉ Lam Thanh rất thấp, như nghẹn trong cổ họng, đặc biệt là đôi mắt đầy vẻ lo lắng và mong mỏi chưa từng có, nhìn thẳng vào Hắc Phong.

Hắc Phong mím môi, khẽ hé môi nhìn Kỉ Lam Thanh nói: "Anh hứa!"

Hắc Phong cũng mong mỏi sống lâu hơn, nhưng đôi khi, không phải cái gì cũng có thể làm được.


Hắc Phong nhắm mắt lại khẽ thở dài, vì đó là điều mà Kỉ Lam Thanh muốn nên anh cũng chỉ có thể đáp ứng.

Chỉ hi vọng trên đời này thật sự sẽ có phép màu, cũng chỉ mong ông trời đối xử với y không tệ và sẽ để y thêm một chút thời gian nữa...

"Hắc Phong hứa với em, sau này đừng giấu em bất cứ điều gì, đặc biệt là vấn đề sức khỏe. Khi nào anh cảm thấy không thoải mái thì cứ nói với em, để em cùng anh gánh vác, được không? " Kỉ Lam Thanh thỏa thuận với Hắc Phong bằng giọng điệu rất kiên quyết...

" Được! "Hắc Phong cảm thấy trong lòng rất ấm áp. Từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên có người nói với y muốn cùng y gánh vác, làm sao có thể từ bỏ một người luôn trân trọng và yêu thương y như thế.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận