Trường học Vampire


Chương 29
[i]Chú thích:
(1) Onisama: anh trai
(2) Otousama: bố[/i]

Tôi nhanh chân bước vào trong sân, trong lòng rạo rực bao cảm xúc nhớ nhung da diết, không kiềm chế được bản thân, tôi vội vàng bắc tay lên miệng réo thật to:
- Mẹ ơi, mẹ…con về rồi đây.
Nghe tiếng tôi gọi, mẹ tôi hớt hải chạy ra từ trong bếp, trên tay bà vẫn cầm cái liễn lớn. Nhìn thấy tôi đang đứng trong sân, khuôn mặt mẹ tôi khẽ bừng sáng, môi bà nở một nụ cười tuyệt đẹp, cất tiếng gọi tôi tha thiết:
- Yume..
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt bà, trong lòng tôi chợt dâng lên bao cảm xúc trẻ thơ. Sau những ngày sống trong một thế giới hoàn toàn xa lạ cuối cùng tôi cũng trở về bên mái ấm gia đình, bên vòng tay của mẹ, người phụ nữ hiền dịu mà tôi yêu nhất trên đời.
Tôi nghĩ rồi gạt nước mắt líu ríu chạy đến ôm lấy bà, siết chặt trong vòng tay của mình, hít hà mùi hương hoa lan thơm dịu thân thuộc .
Sau giây phút mẹ con sum họp đầy nước mắt (nước mũi), tôi chợt nhớ đến anh Tooya, chắc là anh ấy đợi từ nãy đến giờ suốt ruột lắm rồi, tôi lo lắng nghĩ rồi vội buông mẹ ra mỉm cười thật tươi chỉ tay về phía anh Tooya nói:
- Mẹ, hôm nay con dẫn bạn về nhà ăn cơm, anh ấy là một vampire thuần chủng, đàn anh lớp trên của con đấy. À…Xin lỗi mẹ vì con chưa xin phép đã tự ý.
Mẹ tôi nghe nói thì khẽ nhíu mày rồi đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của tôi. Đôi mắt bà chợt mở lớn, đồng tử dãn ra, chiếc liễn trên tay bà rơi xuống đất vỡ tan tành.
_ CHOANG.

- Cậu, cậu là…
Mẹ tôi lắp bắp nói rồi đưa tay lên che miệng, nhìn chằm chằm vào anh Tooya, khuôn mặt bà lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Tooya bình thản bước đến, nhìn mẹ tôi nở một nụ cười nhẹ nhàng nói:
- Chào cô, cô là mẹ của Yume? Cháu là Tooya Hondo, rất vui vì được gặp cô.
Dừng một lát, Tooya lịch sự cầm lấy bàn tay của mẹ tôi đưa lên môi hôn, rồi nhẹ nhàng nói, đôi mắt đen huyền chợt ánh lên tia sáng giễu cợt :
- Cô thật sự rất đẹp, một vẻ đẹp của đấng thuần chủng cao quý.

Nghe câu nói của anh ấy, mẹ tôi chợt giật thót cả người vội giật bàn tay của mình ra, lùi lại một bước, cả người bà khẽ rung lên bần bật.
Thấy biểu hiện lạ lùng của bà, tôi nhíu mày lo lắng hỏi:
- Mẹ, mẹ sao vậy? Mẹ không khỏe chỗ nào à?
Thấy mẹ tôi vẫn đứng im như phỗng, tôi vội lay mạnh vai bà dồn dập gọi:
- Mẹ, mẹ…
Phải một lúc lâu sau bà mới nghe thấy tiếng tôi gọi, vội giật mình quay ra nhìn tôi mỉm cười dịu dàng nói:
- Ừ, mẹ không sao đâu, chỉ hơi choáng chút thôi, con đừng lo, à,Yume này…
- Sao mẹ?
- Biết thế này là không đúng, con vừa mới về còn mệt nhưng con có thể giúp mẹ ra phố mua ít trứng cá hồi và rau rong biển không?
- Mua chi vậy mẹ?_ tôi mỉm cười hỏi.
- À, mẹ định đãi bạn con món sushi trứng cá hồi ấy mà, lâu lắm mới có khách đến nhà phải làm món gì đặc biệt chứ_ Mẹ tôi cười nói rồi móc trong túi ra một ít tiền đưa cho tôi.
- Vâng ạ!
Tôi cầm lấy chỗ tiền vui vẻ chào mẹ và anh Tooya rồi nhanh chân bước ra cổng, vừa đi vừa nhảy chân sáo, hát líu lo một bài đồng ca của người dân Kansai, trong lòng rạo rực niềm vui.
Sushi trứng cá hồi hãy đợi ta he he.
-----------------------------------------------------------
Đợi khi bóng Yume đã đi khuất, Shita mới quay ra nhìn Tooya chậm rãi nói:
- Cậu không thay đổi mấy từ lần đầu tiên ta gặp cậu nhỉ? Thiếu gia nhà Hondo, cậu thực sự đã trở thành một thiếu niên anh tuấn phi phàm rồi.
- Hửm, xem cách xưng hô này không giống với kiểu một người cô nói với cháu của mình nhỉ?_ Tooya mỉm cười khẽ nói.
- Cô cháu? Nực cười. Cậu quên là ta đã bị xoá tên khỏi gia phả nhà Hondo rồi ư? Ta bây giờ là Shita Watashi, không hề có bất cứ một mối lien hệ nào với cái gia tộc ác quỷ ấy.
- Xem ra cô vẫn còn rất hận tộc Hondo, chuyện xảy ra cách đây mười năm rồi còn gì._ Tooya bình thản nói, tay anh khẽ vân vê một bông tuyết nhỏ.
- Hận ư? Một từ đó không đủ đâu, phải nói là ta căm thù tộc Hondo các người, những gì mà các người đã làm với Yume và ba Yume đời đời ta cũng không quên_ Shita giận dữ nói, nắm thật chặt 2 bàn tay của mình để kiềm chế nỗi đau trong tim chỉ trực trào ra.
10 năm đã qua nhưng bà vẫn không thể quên được cái ngày ấy, ngày mà người chồng thân yêu của bà, người đã bất chấp tất cả để yêu một vampire như bà đã mãi mãi ngã xuống, đau đớn chết trong vũng máu, cả đời này bà cũng không thể tha thứ cho họ, những người ruột thịt duy nhất còn lại của bà và Yume, đặc biệt là "ông ta".
- Nhưng sao tự dưng cậu lại xuất hiện ở đây vậy?_ Shita đột nhiên lên tiếng hỏi, trong lòng có chút lo lắng.

- Ta chỉ muốn đến thăm người cô của mình thôi cũng không được hả? Dù sao thì ta cũng muốn biết trong những năm qua cô và Yume sống như thế nào, nhưng có vẻ như hai người sống rất tốt_ Tooya bình thản nói, khuôn mặt lặng lẽ đến đáng sợ.
- Cậu không giống bố cậu chút nào, khác với nathan Onisa-ma (1), cậu mạnh mẽ và rất đáng sợ._ Shita nheo mắt nói, bà đang cố tìm ra trên khuôn mặt đứa cháu trai của mình một điểm gì đó giống với người anh quá cố, nhưng tuyệt nhiên không có, hai người này hoàn toàn khác nhau không thể tin được họ lại là hai bố con .
- Ha ha, cảm ơn cô đã quá khen Shita sa-ma, chắc cô đang tìm hình bóng của Otousama (2) trong ta, dù sao thì hai người cũng đã có một thời mặn nồng còn gì_ Tooya khẽ cười trong giọng nói có pha chút giễu cợt.
_PHỪNG…
Cây hoa sói bên cạnh đột nhiên bốc cháy dưới cái nhìn này lửa của Shita, bà nắm thật chặt tay cố lấy lại bình tĩnh, mặt tái mét đi vì lo lắng, vội vã nói:
- Cậu, ta cấm cậu không được nhắc đến chuyện này, đặc biệt là trước mặt Yume, tình cảm giữa ta và Nathan đã là quá khứ, hiện tại trong lòng ta chỉ có ba Yume thôi.
- Cô không cần phải cuống lên thế đâu, ta chỉ là buột miệng nói ra thôi mà._ Tooya khẽ cười nói.
- Khoan đã, cậu đã đến đây, chẳng lẽ "ông ta" đã biết chỗ trốn của ta?_ Shita lo lắng hỏi.
- Hửm? Về việc của "ông ta" thì cô yên tâm đi, hiện tại "ông ta" vẫn đang ngủ, chắc phải còn lâu mới có thể dậy, nên tạm thời Yume sẽ không bị nguy hiểm.
- Phù, thế thì tốt, ta mong rằng quyết định cho con bé trở lại thế giới vampire của mình là đúng, nhưng… đó chỉ là tạm thời, khi mà "ông ta" thức dậy chắc chắn "ông ta" sẽ truy sát con bé đến cùng.
- Cái này thì cô yên tâm, ta sẽ luôn bảo vệ Yume, bằng bất cứ giá nào cũng không để cô bé tổn thương, dù có phải đối đầu với "ông ta" và cả gia tộc Hondo ta cũng không từ.
Shita khẽ gật đầu hài lòng, rồi chợt giật mình lo sợ, lời nói vừa rồi của Tooya cho thấy tình cảm của cậu ta với Yume là không hề đơn giản, nhưng nếu suy đoán của bà là thật thì chuyện này làm sao có thể chấp nhận được, bà bàng hoàng nghĩ rồi lẩy bẩy nói:
- Cậu, đừng..đừng nói là cậu với Yume…
- Ha ha, cô thật là thông mình đấy, Shita sa-ma, nếu tinh ý ra từ đầu thì cô phải biết ta đã yêu Yume không phải là ngày một ngày hai mà là từ 10 năm về trước, vào cái lần tiên mà ta gặp cô ấy. Ngày xưa, bây giờ và mai sau vẫn vậy, ta sẽ mãi chỉ yêu mình cô ấy thôi._ Tooya bình thản nói, đôi mắt của anh chợt ánh lên tia nhìn dịu dàng.
- Cậu, cậu điên rồi, hai đứa là anh em họ cơ mà, cậu đừng quên Yume là vam lai, hai loài vam khác nhau lại có quan hệ huyết thống thì làm sao yêu nhau được, nếu cậu cứ cố chấp sẽ chỉ gây tổn thương cho Yume thôi_ Shita sợ hãi kêu lên.
- Anh em họ ư? Cái đó chỉ là vỏ bề ngoài mà thôi, để ta nói cho cô biết thực sự trong cơ thể ta không hề có huyết thống của tộc Hondo._Tooya khẽ nói.
- Cá…i gì? Cậu nói thế nghĩa là sao? Ta không hiểu? cậu không phải là người của tộc Hondo ư?_ Shita kinh ngạc kêu lên.
- Cái này từ từ cô sẽ hiểu, nhưng có lẽ ta nên kết thúc cuộc nói chuyện tại đây, bây giờ ta phải đi có việc, phiền cô gửi lời chào đến Yume. Cô chỉ cần là biết đối với ta Yume quan trọng hơn bất cứ thứ gì, ta sẽ làm tất cả để bảo vệ cô ấy. Tạm biệt!
Tooya khẽ nói, gật đầu chào Shita rồi phật tay một cái biến thành đàn dơi bay mất.
Shita nhìn theo bóng đứa cháu trai, trong lòng mang bao thắc mắc, con người này thật là bí ẩn, những uẩn khúc trong thân thế của cậu ta có lẽ chỉ mình cậu ta mới biết, nhưng có một điều bà có thể chắc chắn, đó là tình cảm của cậu ta với Yume là thật lòng, nếu giao Yume cho cậu ta chắc chắn con bé sẽ được an toàn.



Chương 30

Sau khi rời khỏi Lanci, Kai trở về tư dinh của gia tộc Akatsuki, nơi mà từ lâu cậu đã không còn xem nó như là nhà của mình.
Ngồi dưới gốc cây hoa anh đào trong khu đất phía Tây bỏ hoang, những hình ảnh đau đớn trong quá khứ lại hiện về.
Chính tại nơi đây đã cướp đi tuổi thơ bình yên của cậu, biến cậu thành một ác ma lạnh lùng, vô cảm, những vết thương sâu nặng trong lòng giờ lại đang trỗi dậy hành hạ cả thể xác và tinh thần của cậu. Một cánh hoa anh đào từ trên nhẹ nhàng rơi xuống, cậu bắt lấy cánh hoa vò nát trong bàn tay, cười nhạt cay đắng nghĩ cho số phận của mình.
Dù mang trong mình dòng máu thuần chủng Akatsuki, là người duy nhất có khả năng lãnh đạo gia tộc trong tương lai nhưng cậu cũng lại là người cô độc nhất, đau khổ nhất. Những vampire sống trong gia tộc này nếu không xem thường khinh bỉ cậu thì cũng giở giọng nịnh hót bợ đỡ, chưa có một ai quan tâm đến cậu thật lòng, ngoại trừ bà ấy.
Đang thả mình trôi theo những quá khứ cay đắng, Kai chợt giật mình khi nghe thấy những tiếng bước chân đang đi về phía mình.
" Lại lũ ruồi vo ve, thật phiền phức"
Cậu khẽ nhíu mày nghĩ rồi làm như không có chuyện gì xảy ra vẫn ngồi nguyên tại chỗ cũ, khuôn mặt lạnh lùng và bình thản đến đáng sợ.
Những tiếng bước chân ngày một gần hơn, rồi đột nhiên một giọng nói giễu cợt vang lên:
- Ủa? Ai như thiếu gia của dòng họ Akatsuki vậy nhỉ? Thất lễ quá, xin lỗi đã làm phiền người đấng thuần chủng cấp độ ĐỒNG cao quý.
- Ha ha…ha ha…
Liền sau đó những tiếng cười khả ố vang lên không ngớt, cả lũ ruồi bọ thi nhau ôm bụng cười cợt xem đó là truyện hài thế giới.
Thì ra lũ ruồi bọ ấy là người của dòng thuần chủng Nato. Một gia tộc có quan hệ họ hàng gần với nhà Akatsuki.
Kẻ dẫn đầu là Jaien, vampire thuần chủng cháu trai thứ nhất của gia tộc Nato. Đi cùng hắn còn có mấy tên vam quý tộc mặt mũi khó ưa.
"Lũ ngu"
Kai nghĩ thầm rồi làm như không nghe thấy tiếng gì, đầu vẫn dựa vào gốc cây hoa anh đào, bình thản ngủ tiếp.
- Sao vậy? Xem ra cậu Akatsuki từ khi bị giáng cấp cũng trở thành đồ phế thải đồng luôn rồi, phải không tụi bay?
- Đúng, đúng
- Ha ha…
Những tiếng nói tiếng cười khả ố lại liên tục vang lên, nhưng Kai vẫn như vậy, bình thản và lạnh lùng, trong đôi mắt của cậu, những lời nói của bọn chúng chẳng khác nào tiếng vo ve của lũ nhặng rồi hơi.
Mỏi miệng để chọc tức nhưng Kai vẫn tỏ ra không thèm quan tâm khiến Jaien tức đến trào máu, thái độ khinh thường của Kai khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục. Quá giận dữ hắn bực tức hét lên:
- Sao không nói gì? Mày thực ra cũng giống mẹ mày mà thôi, loại đàn bà phản bội bỏ chồng theo loài người, hai mẹ con chúng mày thực không xứng làm vampire thuần chủng.
Khi vừa nói xong câu đó, ý thức được mình đã lỡ lời, hắn vội đưa tay lên bịt miệng, nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, làm sao có thể cứu vãn được.
Ngay lúc này đây điều duy nhất hắn có thể làm là bỏ chạy đi thật nhanh để bảo toàn tính mạng.
Nghĩ vậy nên hắn xoay đầu định phóng đi nhưng không kịp, Kai đã xuất hiện ngay bên cạnh hắn, cậu dùng sức mạnh của mình khiến toàn thân Jaien bị đóng băng.

Ước mong duy nhất của Kai bây giờ là khiến cho tên vam này biến mất hoàn toàn, hắn có thể sỉ nhục cậu như thế nào cậu cũng chấp nhận, nhưng hắn lại to gan dám sỉ nhục mẹ cậu, điều đó là không thể tha thứ được.
Sự tức giận tột cùng khiến Kai mất đi lí trí, đôi mắt màu tím hừng hực lửa, lũ vam tay chân đứng bên cạnh nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo đáng sợ Kai thì sợ đến mất mật, vội nháo nhào chạy đi trước khi bị vạ lây.
Kai đá văng Jaien xuống đất, nắm lấy cổ áo hắn vung tay đấm cật lực, máu từ mồm, từ miệng hắn chảy ra ồng ộc.
Quá đau đớn và sợ hãi, Jaien liên tục van xin nhưng Kai không còn nghe thấy gì nữa, trong đầu cậu bây giờ chỉ còn sự hận thù sâu sắc.
Đúng vào lúc ấy, đột nhiên có một dây leo lao đến, trói thật chặt Kai lại rồi ném cậu ra xa.
Tức giận vì bị phá đám, Kai gồng mình bứt đất sợi dây rồi đừng dậy, gườm gườm nhìn kẻ phá đám.
Người đàn ông có khuôn măt lạnh lùng nghiêm nghị đang đứng trước mặt cậu khẽ nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
Trái tim Kai chợt đau nhói, trong giây phút cậu ước mình có thể lao đến đâm chết hắn ngay lập tức, khuôn mặt ác quỷ đội lốt người kia khiến cậu hận đến tận xương tủy. Đúng hắn chính là người đã sinh ra cậu, kẻ đứng đầu gia tộc Akatsuki - Kotoshi Akatsuki.
Kotoshi hết nhìn Kai rồi lại nhìn khuôn mặt đẫm máu của Jaien, lạnh lùng buông một câu gọn lỏn:
- Đi theo ta.
.
.
_ BỐP…
Một cú tát đột nhiên giáng xuống khuôn mặt của Kai, năm vệt móng tay dài xuất hiện khiến một bên má của cậu nhuốm máu, đôi mắt cậu bừng bừng lửa giận.
- Đồ mất dạy, sao mày có thể hành động lỗ mãn như vậy trong cái gia tộc này hả?_ Ông Kotoshi lạnh lùng lên tiếng, nhìn thằng con trai với đôi mắt ghét bỏ.
Chẳng để tâm đến những giọt máu đang nhỏ từng giọt xuống chiếc áo trắng, Kai không hề đưa tay lên lau chúng, lạnh lùng nói:
- Ông xử phạt xong rồi chứ, nếu xong thì tôi đi_ nói rồi cậu đứng lên cậu bỏ đi thẳng.
- Mày…mày đứng lại đấy, đồ bất hiếu sao mày dám không nghe lời ba mày hả?_ Ông ta giận dữ hét lên.
- Ba?_ Kai quay đầu lại khẽ nheo mắt hỏi rồi cười nhạt nói_ Tôi chưa bao giờ nghĩ ông là ba của tôi, xin đừng sử dụng cái đại từ mĩ miều ấy để xưng hô với tôi, nhàm lắm. Tôi nói cho ông biết, tôi chịu cú tát vừa rồi của ông vì tôi là một thành viên trong gia tộc Akatsuki chứ không phải vì tôi là con của ông. Ông không xứng đáng là ba của tôi.
- Mày, đồ phản bội, mày cũng cùng một ruộc với mẹ mày_ ông ta nghiến răng nói.
- Im đi, không biết ai mới là người phản bội đâu? Ông hay mẹ tôi điều đó còn là một ẩn số, ông có thể che mắt được ai chứ không che mắt được tôi đâu. Tạm biệt.
Kai lạnh nhạt nói rồi nhanh chóng phóng vụt đi, trái tim cậu lại chịu thêm một vết thương nữa, quá đau, quá sâu.
Ngay bây giờ cậu cần một người để xoa dịu vết thương cho cậu. Phải rồi chỉ có cô ấy, mình cô ấy mà thôi, cậu muốn được thấy nụ cười ấm áp ấy, muốn được thấy đôi mắt xanh long lanh và đẹp như ánh dương ấy.
Nhưng…biết tìm cô ấy ở đâu bây giờ?
Cậu vừa đi vừa nhíu mày suy nghĩ. À, đúng rồi chỉ có ông ta mới giúp được cậu. Kai gật gù nghĩ rồi rẽ hướng trường Lanci.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận