Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng


Lucky! Lucky!
Túc Kỳ xỏ vội đôi dép, tóc còn chưa kịp chải, hốt hoảng mở cửa chạy nhanh ra bên ngoài hành lang.

Cô liên tục mở miệng gọi Lucky, hỏi thăm cả những phòng hàng xóm lân cận, thế nhưng tất cả bọn họ đều chỉ lắc đầu.
Khóe mắt Túc Kỳ đỏ hoe.

Trước lúc cô đi, Lucky vẫn còn nằm ngủ ngoan trong thảm.

Toàn bộ cửa sổ, cửa ra vào Túc Kỳ đều khóa rất chắc chắn, sẽ không có chuyện Lucky thoát ra khỏi phòng ngủ được.
Có lẽ nào...
Trong đầu cô lúc này chợt xuất hiện gương mặt tàn độc của Hoắc Kiến Trương.

Chỉ có anh ta mới đủ khả năng bước vào phòng Túc Kỳ, bắt mất Lucky đem đi.

Cô rút điện thoại, lần tìm số điện thoại của Hoắc Kiến Trương.

Đêm hôm trước, chính bàn tay anh đã tùy tiện chộp lấy điện thoại của cô, sau đó tự động lưu số của mình vào.
"Mỗi lần trông thấy dãy số này, cô đều phải ngoan ngoãn bắt máy trong vòng năm giây!"
Ngón tay Túc Kỳ có chút run rẩy.

Cảm giác vừa lo lắng, vừa sợ hãi cứ thế xâm chiếm cơ thể cô dần dần.


Đầu dây bên kia vang lên những tiếng tút...!tút rất dài.

Thời gian chỉ trôi qua sáu giây, vậy mà Túc Kỳ lại cảm thấy như đã qua sáu năm.
Trống ngực trong cô đập thình thịch, hai bàn chân liên tục cọ vào nhau.

Bắt máy đi, van xin anh bắt máy đi!
Tín hiệu nhận cuộc gọi truyền tới, Túc Kỳ không dám thở mạnh, run run mở lời trước:
- Hoắc...!Hoắc Kiến Trương? Là anh phải không?
Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, tất cả chỉ là âm thanh im lặng phăng phắc.
Túc Kỳ vẫn không chịu từ bỏ, tiếp tục dò hỏi:
- Tôi biết là anh đang nghe máy.

Chính anh đã bắt trộm Lucky của tôi, đúng không hả?
- Thật ồn ào!
Hoắc Kiến Trương tặc lưỡi, chán ghét đáp lời.

Anh ngồi ngả lưng trên ghế, hai chân vắt chéo nhau, bàn tay còn lại đang cẩn thận vuốt ve một con mèo Anh lông trắng muốt.

Lucky nằm gọn trên đùi anh, hai mắt lim dim, thích thú tận hưởng khoái cảm.

Thằng khóc không hề hay biết, chủ nhân của nó đang lo lắng cho nó tới phát khóc.
Meo! Meo!
Lucky duỗi dài bốn chân, há miệng đỏ hồng kêu lên vài tiếng, sau đó dụi dụi đầu vào cặp đùi rắn chắc của Hoắc Kiến Trương.
Vừa nghe thấy tiếng mèo kêu, Túc Kỳ liền nhận ra ngay.

Cô hít sâu một hơi, thẳng thắn hỏi anh:
- Anh đang ở đâu?
........................
Hoắc Kiến Trương sảng khoái vươn vai, đem Lucky đặt lên giường ngủ.

Nhìn con mèo béo núc nằm cuộn tròn trong chăn, anh không nhịn được liền giơ tay, chọc chọc lên bụng nó.
- Chủ nhân của mi chăm mi cũng rất tốt!
Anh vừa nói vừa cởi đồ, sau đó bước vào trong nhà tắm.

Dòng nước mát lạnh nhanh chóng bao phủ khắp cơ thể hoàn mỹ của Hoắc Kiến Trương.


Anh nhắm chặt hai mắt, ngửa cổ lên vòi hoa sen, để nước mát phủ thẳng xuống mặt.
Đường đường là Thừa tướng cao cấp trong quân đội kiêm nhà đầu tư lớn trong giới giải trí, thế nhưng cuộc sống của Hoắc Kiến Trương lại vô cùng tẻ nhạt.

Nơi biệt thự rộng lớn này chỉ có mình anh và vài người giúp việc quen thuộc.

Hoắc Kiến Trương vốn không thích ồn ào.

Trong vòng một năm qua, anh đã đuổi thẳng hơn ba mươi người giúp việc mới.
Nửa tiếng sau, Hoắc Kiến Trương mặc áo choàng tắm, mở phanh vùng ngực rắn chắc còn ướt, nghênh ngang bước ra bên ngoài.

Mùi hương nho thoang thoảng trên cơ thể, bay phảng phất trong không gian, lưu lại dư vị từ mỗi nơi anh đi qua.

Đây vốn là mùi vị anh yêu thích nhất trong tất cả các loại sữa tắm.
Túc Kỳ đã ngồi chờ sẵn phía dưới.

Trông thấy anh đi ra với bộ dạng phóng khoáng, Túc Kỳ có chút bối rối.

Biệt thự của anh nằm cách đây không xa.

nên cô có thể dễ dàng tìm tới.
Hoắc Kiến Trương đứng trên lan can, bình thản dựa lưng, chỉ nghiêng đầu nhìn cô cười nhạt.
- Tốc độ rất nhanh đấy!
- Lucky đâu?
Túc Kỳ nắm chặt vạt váy, trầm giọng hỏi.
Hoắc Kiến Trương nhún vai, chỉ tay lên trên lầu, cong môi đáp:
- Ồ! Con mèo béo múp đó đang ngủ rất ngon!
Lập tức, cơ thể Túc Kỳ liền hóa đá, chảy đầy vạch đen.


Cô lo lắng Hoắc Kiến Trương sẽ giết chết nó để trút giận, bèn gấp gáp phóng xe, liều mạng đến đây.

Vậy mà nó lại có thể ung dung ngủ trên giường người lạ.
- Cô muốn lấy lại nó?
Anh hỏi Túc Kỳ một câu rất đỗi dư thừa.

Túc Kỳ chỉ muốn ném ngay đôi dép vào cái bản mặt đáng ghét của người đàn ông tàn độc kia cho bõ tức.

Dám bắt trộm mèo của cô, dụ cô tới đây.

Mục đích quả thực vô cùng xấu xa.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang dần dần đỏ ửng lên của Túc Kỳ, Hoắc Kiến Trương hết sức vui vẻ.

Anh hếch mặt, ra hiệu cô bước theo mình lên tầng.
Cầu thang được trạm trổ toàn bộ từ gỗ trầm, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, vô cùng khoan khoái.

Túc Kỳ đề phòng bước theo anh vào trong phòng, vừa trông thấy Lucky đang nằm ngủ trên chiếc giường bông rộng lớn, cô không kìm lòng được liền muốn lao tới ôm lấy nó.
Hoắc Kiến Trương kịp thời đưa tay cản lại, đoạn chỉ lên chiếc váy ngủ ren mỏng dính màu đen treo trên mắc áo, khoanh tay ra hiệu:
- Mặc vào đi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận