Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thừa Tướng


Mộ Đàn đánh mắt ra hiệu cho bốn quân sĩ còn lại.

Chúng lập tức hiểu ý, bước về phía Túc Kỳ tạo thành một vòng vây.

Quảng trường vốn nghiêm cấm người lạ, chỉ những cá nhân được cấp phép mới có thể bước chân vào đây, vậy mà đột nhiên xuất hiện một cô gái lạ.
Mộ Đàn liếc nhìn Túc Kỳ từ trên xuống dưới, chau mày hỏi thẳng:
- Cô lẻn vào đây với mục đích gì? Cô đã trông thấy cái gì rồi? Khai mau!
Thái độ của Túc Kỳ vẫn vô cùng bình thản.

Cô nhìn những nữ phạm nhân sợ sệt đứng co lại một góc, lại thấy Phổ Yên mắt đẫm nước, uất ức mà không dám phản kháng đám lưu manh đội lốt quân nhân này, trong lòng vô cùng căm tức.
Túc Kỳ nhìn thẳng mắt anh ta, giọng nói cứng rắn, không chút sợ hãi:
- Tôi là ai anh không cần biết.

Đường đường là tiểu đội trưởng quân đội mà các người dám giở trò bỉ ổi này với phạm nhân ư?
Haaaa!
Nghe cô chất vấn, Mộ Đàn không cảm thấy hối lỗi, ngược lại còn ngửa cổ phá lên cười.

Bốn gã đồng lõa bên cạnh cũng mở miệng phụ họa theo:
- Cục cảnh sát không muốn nhúng tay trừng trị đám phế vật này thì bọn ông đây giúp họ giải quyết.

Chí ít, trước lúc chết, chúng còn được vui vẻ vài bữa!
- Phải đấy! Sao nào? Cô em dám lén lút xông vào đây, để anh dẫn đến gặp trung đội trưởng nhé!
Mộ Đàn bước sát về phía Túc Kỳ, bàn tay đen nhẻm gớm ghiếc toan chạm vào mông cô.

Tuy nhiên, Túc Kỳ đã kịp thời giật lùi lại một bước, trừng mắt chỉ tay vào anh ta:
- Tôi đã quay lại được toàn bộ những hành động khốn khiếp của các người.


Chờ đấy, chuẩn bị lên gặp Thừa tướng mà đối chất!
Chúng ỷ thế hiếp yếu, càn rỡ, lợi dụng các phạm nhân nữ.

Mặc dù họ phạm tội, phải chịu hình phạt của pháp luật, thế nhưng họ cũng là con người, cũng biết đau, biết tủi nhục.
Túc Kỳ đặt bản thân vào vị trí của họ, bốn năm trước, cô cũng đã đau đớn như thế.

Niềm kiêu hãnh của một người phụ nữ không cho phép cô trơ mắt nhìn đám người kia làm càn.
Thấy Túc Kỳ xoay lưng rời đi, Mộ Đàn tức giận vô cùng.

Anh ta giậm mạnh chân xuống đất, há miệng nhổ một ngụm nước bọt, làu bàu chửi thề:
- Mẹ kiếp! Bố đang đùa với mày đấy à?!
Anh ta lao lên phía trên, dùng tay chộp lấy mớ tóc dài của Túc Kỳ, hung hăng giật ngược ra phía sau.

Túc Kỳ bị kéo đau, da đầu cơ hồ như nứt toác, ngã ngửa trên nền đất.

Khuỷu tay trần va chạm mạnh với nền xi măng, bị sỏi đá cứa lên chảy máu.
- Đứng lên! Hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học nhớ đời!
Mộ Đàn cúi đầu xuống, toan kéo Túc Kỳ đứng dậy, dự định hành hạ cô thêm lần nữa.

Tuy nhiên, Túc Kỳ phản ứng nhanh hơn, thoáng thấy mảnh thủy tinh cũ nằm chỏng chơ trong góc, cô chộp lấy, vùng dậy cứa thẳng một đường lên mặt Mộ Đàn.
Toàn bộ những người có mặt ở đó đều rơi vào trạng thái sững sờ, nhất thời bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ.

Túc Kỳ chưa dừng tay, co gối, thúc một cú thật mạnh vào phần thân dưới của Mộ Đàn.
- Á...!á...!á...!Đau quá!
Gương mặt đen nhẻm của anh ta bị thủy tinh cứa một vệt dài, máu tươi chảy nhẫy nhụa, nhỏ cả xuống đất.

Giờ lại phải chịu cú thúc trời giáng của Túc Kỳ, cảm tưởng như cả thế giới lập tức sụp đổ dưới chân.

Anh ta đau đớn ôm bụng nằm lăn ra đất, nước mắt nước mũi trộn lẫn máu tươi, trông vô cùng khổ sở.
Bốn người còn lại lúc này mới hoàn hồn, vừa muốn lao lên bắt giữ Túc Kỳ liền đột ngột dừng tay.

Từ phía sau, Hoắc Kiến Trương cùng một số vị quan chức cấp cao hằm hằm bước tới.

Khuôn mặt tuấn mỹ lạnh tanh, không chút biểu cảm, chỉ liếc nhìn sơ qua mọi chuyện anh liền đã hiểu ra ngay vấn đề.
- Thiếu tướng! Trung tá!
Bốn kẻ kia sợ hãi đứng nghiêm làm động tác chào.

Mộ Đàn vì quá đau, nhất thời không thể nào đứng dậy nổi.
- Cậu có hai phút để trình bày!
Hoắc Kiến Trương trầm giọng lên tiếng.
Kẻ bị anh hỏi tới chính là Viên Giác, quân sĩ dưới trướng Mộ Đàn.
Sau khi liếc nhìn đàn anh một lượt, hắn lập tức trả lời:
- Thưa Thiếu tướng! Trong lúc chúng tôi cùng các phạm nhân đang làm nhiệm vụ, người phụ nữ kia từ đâu xông đến.

Tiểu đội trưởng muốn làm rõ thân phận của cô ta liền bị cô ta dùng thủy tinh cứa vào mặt, chống đối không tuân thủ theo yêu cầu!
- Các người nói láo! Năm kẻ này cậy đông hiếp yếu, cưỡng ép phạm nhân nữ.


Chính mắt tôi đã trông thấy hắn làm càn!
Túc Kỳ xoa vết thương rớm máu trên tay, nhìn về phía Hoắc Kiến Trương đầy hy vọng.

Cô vẫn tin, anh yêu mèo đến như thế cũng có nghĩa là anh chính trực, liêm khiết và công bằng.
Thế nhưng, mọi chuyện đã nằm ngoài dự đoán của Túc Kỳ.
Hoắc Kiến Trương vẫn không biểu lộ bất cứ chút cảm xúc nào.

Anh hếch mặt, hỏi thẳng:
- Có ai làm chứng cho cô ta không?
Túc Kỳ bước về phía Phổ Yên, kéo tay cô gái khuyên nhủ:
- Đừng sợ! Tôi chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho cô.

Chỉ cần mọi người khai ra hành vi đê hèn của chúng, chúng ắt sẽ bị xử tội thích đáng.
Phổ Yên giật tay ra khỏi Túc Kỳ, quay đầu vào trong góc, lảng tránh ánh mắt mong chờ của cô.

Không một ai có đủ can đảm đứng ra vạch trần tội ác của năm gã quân nhân này.
Túc Kỳ thất vọng, nhìn họ đau đáu.

Vậy ra, trong suốt gần hai tiếng qua là cô đã làm một việc vô công, vô ích rồi ư?
Hoắc Kiến Trương bước đến bên cạnh Túc Kỳ, gằn giọng hỏi lại:
- Cô dám làm loạn?
- Anh biết phải không? Anh vẫn biết họ đã làm ra những chuyện này, có đúng không?
Túc Kỳ hít sâu một hơi, mặt đối mặt hỏi anh lần nữa.
Khóe môi Hoắc Kiến Trương khẽ cong.

Anh ghé đầu lên vành tai cô, hai tay vẫn chắp sau hông, cười nhạt:
- Phải thì sao? Mà không phải thì sao? Cô định làm gì?
Bốp!
Một cái tát trời giáng đập thẳng lên má Hoắc Kiến Trương.

Quân nhân sững sờ, phạm nhân lại càng kinh hoảng.

Lần đầu tiên trong cuộc đời họ trông thấy Thừa tướng cao cao tại thượng thường ngày bị tát, mà lại do một cô gái gây ra.
Túc Kỳ nhếch môi, khinh bỉ chế giễu:

- Loại người như anh, không xứng đáng làm Thừa tướng của một nước!
- F*ck! Cô vừa nói cái gì? Nói lại cho tôi nghe?
Tròng mắt Hoắc Kiến Trương đỏ bừng, bên má phải ửng hồng do bị tát, lông mày rậm chau lại, nhìn Túc Kỳ chằm chằm.
- Nghiêm! Đằng sau, quay!
Vị trung tá không dám chậm trễ, lập tức biết điều ra hiệu, tất cả quân nhân cùng tù binh gấp rút quay lưng rời đi, để lại mình Túc Kỳ nhỏ bé đối mặt với Hoắc Kiến Trương.
- Thừa tướng Hoắc, lỗ tai anh bị điếc ư? Tôi nói anh không xứng đáng làm Thừa tướng.

Ngay cả bảo vệ phạm nhân của mình anh cũng không làm được, tiếp tay cho lũ người biến chất kia giở trò.

Anh thử nhìn xem, tuy họ là tội phạm nhưng cũng là phụ nữ, là con người.

Anh phải có trách nhiệm bảo vệ quyền lợi cho họ!
Túc Kỳ uất ức mắng nhiếc.

Phổ Yên và những người phụ nữ còn lại bị chúng dọa sợ, đến nỗi không dám đứng lên đòi quyền bảo vệ.

Cô cứ ngỡ, nếu ở trong công việc, Hoắc Kiến Trương sẽ công minh chính trực.

Thế nhưng, cô sai thật rồi!
- Câm miệng được chưa?
Giọng nói của Hoắc Kiến Trương đã trở nên khàn đục.

Anh dùng tay bóp chặt cổ Túc Kỳ, đè ép cô lên bức tường lạnh lẽo ố vàng.

Sức lực siết mạnh khiến Túc Kỳ vô cùng khó thở, nhưng cô không chống cự, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào anh.
- Ồ! Thế thì phải xem, lúc cô nhục nhã quỳ dưới chân tôi xin buông tha có khác gì đám phạm nhân vô dụng kia? Thật sự rất dơ bẩn đấy!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận