Tù Phi Tà Vương

Nửa đêm canh ba

Cửa phòng cũ nát trong đêm yên tĩnh phát ra một tiếng “kẽo kẹt” nghe đến chói tai, hai bóng đen từ bên trong đi ra, hướng phía trước, hành
động mẫn tiệp mà nhanh chóng, xem ra nhất định đã từng trải qua huấn
luyện .

“Tiểu thư, chúng ta thật sự có thể chạy đi sao?” Tiểu Khả đi theo phía sau nàng cùng chạy trốn nhỏ giọng hỏi.

“Không biết.” Nàng trả lời rõ ràng lưu loát, nàng mới tới nơi này ba
ngày, ban ngày cùng với tạp dịch làm việc, buổi tối còn muốn quỳ đến nửa đêm xem cái kia vui đùa “Vận động”, nàng cũng không chắc chắn đường đi
trong vương phủ có đúng hay không .

Tiểu Khả hít một ngụm khí lạnh, không biết? Không biết còn muốn chạy trốn.

“Ngươi sợ hãi ?” Nàng ngoái đầu nhìn lại nhìn nhìn Tiểu Khả, ánh mắt thật sắc bén

“Có tiểu thư ở bên, nô tỳ cái gì cũng không sợ.” Nhìn chủ tử của
nàng, tỉnh lại sau vụ vì tình tự sát, tiểu thư liền thay đổi, cô cũng
không biết rõ tiểu thư thay đổi như thế nào, chính là có như vậy một cỗ

khí thế, có thể làm cho nàng an tâm.

“Yên tâm, có ta ở đây nhất định sẽ không để cho ngươi bị thương.”
Nàng mỉm cười, ngẩng đầu nhìn bầu trời không, bình thường người kia muốn tới canh năm mới có thể để cho nàng đứng lên, hiện tại nàng đại khái
còn có hai canh giờ thời gian. Có thể trốn thuận lợi hay ko liền xem đêm nay .

Trong Ngọc Thần cung, trên giường hai người còn triền miên mấy lần
mới tách nhau ra, trong phòng cảnh xuân kiều diễm, mang theo nồng đậm
hơi thở tình dục.

“Vương gia, người suy nghĩ về nàng sao?” Nữ tử mị nhãn như tơ hơi
mở ra, ngón tay men theo đường cong trên ngực nam tử lướt xuống chỗ
từng thớ cơ bụng. “Còn đang suy nghĩ nàng có hay không khó chịu?” nam tử không có cự tuyệt của nàng động tác, càng đem cơ thể mềm mại của nàng tựa sát vào trước ngực mình.

“Ngươi quá nhiều lời.” Ngữ khí lạnh như băng làm cho nữ tử trong lòng phát lạnh, vội vàng nhanh chóng tránh ra ngực hắn

“Là tiện thiếp nói nhiều .” Nàng thân mình run lên, không ngừng cố
gắng xoay người xuống giường, trong phòng ấm áp nhưng lại khiến nàng
trong lòng lạnh run, chọc giận hắn sẽ có hậu quả như thế nào, nàng so

với ai khác rõ ràng hơn nhiều.

Mặt nạ Thanh Đồng che khuất đi nửa khuôn mặt của nam tử , khóe môi
gợi lên một chút tươi cười tà ác , không hề để ý liếc mắt 1 cái đối với
nữ tử đang quỳ dưới đất, chỉ là giơ lên tay vỗ 1 cái .

Tức khắc, một Hắc y nhân vô thanh vô tức đứng trước mặt hắn, ánh mắt
lạnh như hàn thiết, đối với hắn cung kính nói. “Vương gia, không ngoài
sở liệu của ngài , các nàng đã hành động .”

“Tốt!” Hắn nhẹ nhàng nói, đôi mắt ban đầu nheo lại giờ đã mở ra, ánh
mắt thâm trầm, nếu không nhìn kỹ người thường sẽ khó có thể nhận ra
trong một khoảnh khắc có một tia dao động nhưng nhanh chóng đã trở lại
bình thường . “Đều chuẩn bị tốt sao?”

“Đúng vậy, chỉ còn chờ con cá mắc câu .”

Hắn vừa lòng gật gật đầu, ngoắc ngón tay đối với nữ từ đang quỳ dưới
kia “Đứng lên đi, đến bên cô vương nào .” Nói xong đối nàng vươn tay ra.

Giống như được nhận vạn phần vinh sủng, nữ tử đưa tay đặt lên bàn tay hắn, thuận thế ngã vào trên giường, phát ra ưm một tiếng, thân mình như mèo con cuộn mình ở trong lòng hắn.

“Chờ một chút cho ngươi xem màn trò vui.” Hắn cười tà mị, cúi người
hôn nàng, chờ một chút sẽ có tràng trò hay, hắn nhưng là đã chờ rất lâu .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận