Book

C135

Phù Tô Dữ Liễu Diệp
Tùy chỉnh

C135

Lúc Tô Hà bước vào, Đỗ Vân Đình đã ôm cái hộp bảo bối của mình, đạp giày leo lên giường. Đầu cậu vùi trong chăn, dồn đống chăn lên cao như một ngọn núi nhỏ. Trong ngọn núi lóe lên ánh sáng điện thoại di động, một mình Đỗ Vân Đình, và vô số bức ảnh của Cố tiên sinh. Tô Hà khẽ thở dài một hơi. Bà ngồi xuống đầu giường, bàn tay trắng nõn mảnh khảnh sờ lên đầu con trai cách lớp chăn. “… Mẹ?” Con trai bà nhô đầu ra nhìn mẹ. “Có chuyện gì sao?” Tô Hà vuốt lọn tóc lòa xòa trên trán cậu, nhẹ nhàng nói: “Bị ức hiếp à?” Bà quả thực là một người đẹp. Cho đến lúc này được nhìn bà ở khoảng cách gần, 7777 mới biết rốt cuộc gương mặt của Đỗ Túng Túng di truyền từ đâu… Đúng là biết chọn chỗ lấy gene mà. Khuôn mặt diễm lệ, cố tình lời nói lại lạnh lùng, có phong cách của Cố tiên sinh, hoàn toàn khác với kiểu nói chuyện là khiến người ta muốn đánh của Đỗ Vân Đình, rất dễ khiến người khác sinh ra ham muốn chinh phục. Đỗ Vân Đình nói: “Không ạ… Ai có bản lĩnh ức hiếp con chứ.” Từ trước đến nay cậu không soạn trước lời nói dối trong đầu, huống chi cậu nói dối cũng chẳng phải mới một hai lần. Tô Hà nhìn cậu, đôi mắt của hai mẹ con là mắt phượng giống nhau, lúc sóng mắt lưu chuyển xinh đẹp vô cùng. Bà không hỏi tiếp, chỉ đứng dậy nói: “Mẹ mang cháo cho con đây.” Mặc dù nhà bếp nói sẽ chỉnh đốn và thay đổi, nhưng thậm chí còn không ai nhớ mang chút thức ăn cho Đỗ Vân Đình chưa ăn nửa miếng cơm. Đỗ Vân Đình nói: “Cảm ơn mẹ.” Cậu nhận lấy cái chén trong tay Tô Hà, là một bát cháo hoa bình thường, bên cạnh có một quả trứng luộc, không giống đồ bảo mẫu làm. Đỗ Vân Đình ngước mắt lên nhìn Tô Hà, bỗng chốc muốn cười. Bao nhiêu năm qua, mẹ cậu chỉ làm món này. Cánh cửa mở ra đóng lại, cậu chậm rãi ăn xong bát cháo. Cậu bóc vỏ quả trứng, lòng đỏ bên trong hơi khô, cổ họng Đỗ Vân Đình phải chuyển động mấy lần mới miễn cưỡng nuốt xuống. 7777: [Ăn vậy thôi hả?] [Đây có là gì,] Đỗ Vân Đình xem thường, [Trước kia tôi đã ăn rất lâu rồi. Bà ấy cũng không làm món khác.] 7777 không lên tiếng, một lúc sau mới nói: [Cậu không tức giận à?] Làm gì có cha mẹ nào, ngay cả con mình thích ăn gì cũng không nhớ rõ. Huống chi đây là mẹ ruột, chứ không phải cha dượng như Đỗ Lâm. Đỗ Vân Đình lắc đầu. [Chẳng có gì phải giận cả.] Thật ra cậu không hề trách hận Tô Hà chút nào. Tô Hà thương cậu, chỉ là bà cơ bản không biết phải thương một người như thế nào. [Mẹ tôi ấy à, từ nhỏ đã được nuông chiều rồi.] Khi còn bé có ông ngoại coi bà là tim gan bảo bối, lớn lên lại trốn khỏi nhà vì tình yêu, gặp cha Đỗ Vân Đình càng không phải chịu chút khổ cực nào. Mười ngón tay không dính nước mùa xuân, quần áo cũng chưa từng giặt một cái, lần nào bà cô nhà bên cạnh thấy cha cậu ra phơi quần áo, cũng đều không nhìn nổi. “Anh vừa đi làm vừa làm việc nhà, vợ anh làm gì? Trang trí cho đẹp nhà à?” Cha Đỗ Vân Đình cười cười, chỉ nói: “Cô ấy không quen làm, để cháu làm vậy.” Cứ thế trong biết bao năm, mãi cho đến khi ông ra đingoài ý muốn. Mãi đến khi ông không còn ở đây, Tô Hà mới xuống bếp lần đầu tiên. Qua hơn nửa tháng bà mới học được cách hầm cháo cho Đỗ Vân Đình uống. [Thật sự không còn cách nào,] Đỗ Vân Đình nói, [Một mình bà ấy nuôi tôi khôn lớn.] Cho nên cậu cũng không thấy những thứ mình phải chịu có gì là tủi thân, oan ức. Lúc cậu còn nhỏ, cha Đỗ đã từng nói với cậu rất nhiều lần, cậu chính là người đàn ông bé nhỏ của gia đình mình, phải bảo vệ mẹ, che nắng chắn mưa cho bà… Nhưng hồi đó cậu quá nhỏ, còn không chống nổi cái lều tránh mưa. Tô Hà cũng không chống nổi, thế là bà tìm người chống hộ. Mẹ góa con côi, chẳng qua cũng chỉ muốn tìm đường sống giữa những lời đồn đại và thế giới này thôi. Hơn nữa, ông cha tiện nghi Đỗ Lâm cũng không tệ, ít nhất còn bận tâm tới sĩ diện. 7777 hầm hừ nói: [Đi đâu?] Nó quen nhìn Túng Túng được Cố tiên sinh cưng như bao bối, bây giờ thấy có người coi khinh cậu, chẳng hiểu sao trong lòng hơi tức giận, nói: [Cậu nhìn ông ta đi! Nhìn là biết không phải người cha tốt rồi! Cả mẹ cậu cũng thế, nhìn kiểu gì cũng không giống người mẹ tốt…] Đỗ Vân Đình trầm mặc một lát, chợt nói: [28.] 7777 còn tưởng cậu muốn phản bác, [Sao? Thế nào? Tôi nói sai chắc?] [Không phải,] Đỗ Túng Túng nói, [28, cậu sống quá tình cảm… Bây giờ tôi đã khá hiểu, vì sao cậu không muốn làm con trai của tôi.] […?] Rốt cuộc Đỗ Túng Túng cũng thốt ra nghi vấn ấp ủ từ lâu trong lòng. [28, cậu nói thật với tôi đi… Có phải cậu muốn làm cha tôi không?] 7777: […] 7777 giận dữ offline, đồng thời thề rằng lần sau nó mà còn đau lòng cho Đỗ Túng Túng, nó sẽ bị trục trặc số liệu! Toàn bộ! Trục trặc toàn bộ luôn!!! Hôm sau là một ngày trời nắng. Bảo mẫu lên gõ cửa gọi Đỗ Vân Đình mấy lần, Đỗ Vân Đình không kiên nhẫn, dứt khoát tìm 7777 đổi hai cái bịt tai nghiêng người ngủ tiếp. Thấy làm gì cậu cũng không chịu dậy, bảo mẫu hết cách đành phải lẩm bẩm hai câu, không cam tâm xuống lầu. Đỗ Vân Đình nằm trên giường lăn mấy vòng, áo ngủ bị vén lên một góc, để lộ phần bụng mềm mại trắng nõn. Đỗ Lâm dưới lầu cũng bất mãn, nhưng sau cuộc náo loạn đêm qua, ông ta ngại không tiện nói thêm gì, chỉ đành nhịn tức chờ đợi. Chờ đến khi con riêng khoan thai tới muộn, xỏ dép lên ngáp dài bước xuống lầu, Đỗ Lâm nhìn dáng vẻ này của cậu, lập tức cau mày lại. Trông có ra gì không!​ Áo ngủ rất rộng, cậu gài không kín, tóc tai rối bù, khuôn mặt xinh đẹp khuất dưới tóc mái vẫn rất bắt mắt, như buộc phải chiếu vẻ lộng lẫy đó vào mắt người khác. Hai đoạn bắp chân dưới ống quần vừa thon vừa trắng, mắt cá chân cũng tinh xảo. Đi dép lông không tử tế mà lại giẫm gót, để lộ bàn chân chỉ lớn cỡ lòng bàn tay. Theo mắt nhìn của thế hệ Đỗ Lâm, không hề có chút nam tính nào… Từ gương mặt cho đến vóc người, tư thế này, đều khiến người ta không vừa lòng. Ông ta nén giận ra lệnh: “Chờ chút nữa cơm nước xong xuôi, đến nhà họ Cố với cha một chuyến.” Lòng bàn chân Đỗ Vân Đình trượt đi, suýt thì ngã sml từ trên cầu thang xuống. Cậu nắm chặt lan can, nuốt ngụm nước bọt. “… Đến nhà họ Cố?” Đến làm chi? “Đương nhiên là đến xin lỗi!” Đỗ Lâm nói, chỉ tiếp rèn sắt không thành thép, “Con không nghĩ lại xem hôm đó con uống say đã làm chuyện gì… Sao có thể không đi xin lỗi Cố Lê? Cố Lê không phải người dễ đắc tội, con chuẩn bị chỉnh tề một chút, đến đó đừng nói linh tinh!” Đỗ Túng Túng lại nuốt một ngụm nước bọt, bắp chân hơi nhũn ra. Cậu tuyệt vọng rên lên một tiếng, nói với 7777: [Tại sao ổng lại nhắc tôi?] Vốn dĩ cậu đã sắp ép bản thân quên được rồi! 7777: [… Cậu không quên được.] Ánh mắt Đỗ Túng Túng kiên định, nói: [Được chứ.] Cậu tự thôi miên bản thân, [Hôm đó tôi uống nhiều quá, uống đến say mèm…] 7777 vạch trần cậu, [Cậu còn không hề dính nửa giọt rượu.] Đỗ Túng Túng giận dữ mắng nó: [Nói bậy!] Cậu uống say mà! Đúng, cậu quá chén, uống say không biết ai lại ai… Cậu không biết Cố tiên sinh, sao cậu lại quen biết Cố tiên sinh được chứ… Hôm đó chỉ đơn giản là say rượu nhầm lẫn thôi… 7777: [… Cậu thế này cũng chỉ có thể tự lừa dối bản thân thôi.] Quỷ mới tin. Đỗ Vân Đình lau mặt, hết sức tuyệt vọng. Biết trước thế này, tuyệt đối cậu sẽ không hưng phấn nhào đến ôm hôn người đàn ông lúc trở về… Rất hối hận, cực kỳ hối hận. Đỗ Túng Túng còn chưa chuẩn bị kỹ càng. Cậu im lặng chốc lát, khô khan nói: “Vậy con lên thay quần áo nhé?” Đỗ Lâm liếc nhìn áo ngủ lỏng lẻo của cậu, nhíu mày tỏ vẻ ngầm đồng ý. Đỗ Vân Đình hai ba bước chạy lên lầu, mở tủ quần áo ra nhưng không tìm quần áo, mà kéo ga giường trong tủ ra, nhanh nhẹn cắt xé rồi bắt đầu xoắn dài ra. 7777: […?] 7777: [Cậu làm gì thế?] [Bỏ chạy đó!] Đỗ Túng Túng nói rồi buộc hai cái ga giường lại với nhau, thả xuống cửa sổ ướm độ dài, [Cũng ổn rồi, vậy thôi.] 7777: [… Chạy cái gì?] [Cậu không nghe ổng vừa nói hả?] Đỗ Vân Đình còn sợ trong lòng, [Phải đến nhà họ Cố xin lỗi!] Thế mà không chạy à? Giờ không chạy thì tính chờ tới lúc nào? 7777: […] Nó chỉ hận rèn sắt không thành thép, [Dũng khí của cậu đâu, tinh thần anh dũng lúc cậu lao lên hôn người ta thì sao?] Đỗ Túng Túng dừng động tác lại, giọng đau khổ, [Chẳng phải vì thế mà bây giờ tôi đang trả giá đắt sao.] Cậu nói mà, quả nhiên không sợ không có chuyện vui. Hệ thống bị cậu dọa sợ ngây người, một hồi lâu không lên tiếng, Đỗ Vân Đình lợi dụng lúc này nhanh chóng buộc ga giường lên chân bàn, trông có vẻ đã làm rất nhiều lần, thuần thục cột một đầu khác lên eo mình, từ từ xuống dưới dọc theo đường ống bên ngoài. Cậu rơi xuống bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng, sau đó nhấc chân bỏ chạy. 7777 im lặng, có vẻ như đang tức chết với cách giải quyết vớ vẩn của ký chủ. Bên kia Đỗ Lâm chờ một lúc lâu mà mãi không chờ được con riêng xuống lầu. Ông ta nhịn tức ngồi tại chỗ một lát, rốt cuộc gọi người, “Lên lầu, xem Vân Đình đang làm gì.” Lâu như vậy, thay đồ cũng phải xong rồi chứ. Người giúp việc vâng một tiếng, đang chuẩn bị lên thì thấy một người giúp việc khác đang tỉa hoa ở cửa vội vàng chạy vào. “Ông chủ,” anh ta nói, “Ngoài cổng có khách tới…” Người tới là Cố Lê. Đỗ Lâm đón tiếp anh, sai người lấy trà ngon ra pha, lại cười cười trò chuyện với Cố Lê: “Chẳng hay cậu Cố đến đây, vốn dĩ tôi phải mang thằng nhóc đến nhà xin lỗi…” Người đàn ông có vẻ như đang nghe, nhưng lại giống như không nghe thấy. Xương lông mày của anh bẩm sinh hơi cao, hốc mắt lại sâu, lúc nói chuyện vô cùng có cảm giác uy nghiêm, trà ngon đặt ở kia nhưng không hề được đụng vào, Đỗ Lâm hơi sợ, sợ chọc phải điểm đen của anh, chợt nghe người đàn ông mở miệng thản nhiên nói: “Cậu nhà đâu?” Đỗ Lâm vội đáp: “Còn đang ở nước ngoài, hai ngày nữa là nó về rồi.” Mi tâm Cố Lê khẽ nhíu lại, nốt ruồi nhỏ nhạt màu trên lông mày chuyển động theo. Ngón tay anh gõ nhẹ lên bàn trà, “Tôi đang nói cậu hai.” Lúc này Đỗ Lâm mới kịp hiểu ra là đang nói Đỗ Vân Đình. Cõi lòng ông ta giật nảy, sợ là hôm nay anh tới tính sổ, khó tránh khỏi nóng vội nói, “Cậu Cố, hôm đó thằng bé say rượu hành động sai lầm…” Người đàn ông nhấn mí mắt, cũng không biết có nghe thấy câu này không. Đỗ Lâm không dám giải thích thêm, chỉ nói: “Thằng bé vẫn đang ở trên lầu.” Cố Lê chợt đứng dậy. Đỗ Lâm đoán ý anh, có lẽ anh muốn tự lên lầu gặp. Ông không muốn dẫn Cố Lê lên, cái tính của Đỗ Vân Đình không phải là người có thể gặp gỡ mọi người, trong hành động luôn để lộ sự mất tự nhiên của kẻ xuất thân khiêm tốn… Ngặt nỗi người đàn ông này lại không cho từ chối, Đỗ Lâm đành phải theo anh, dẫn người đi lên dọc theo cầu thang, “Bên này là phòng của thằng bé…” Cửa phòng đang đóng chặt, gõ mấy lần cũng không ai mở. Chân mày Đỗ Lâm càng nhíu chặt, gọi người giúp việc: “Lấy chìa khóa đến đây!” Vặn chìa khóa cả buổi, cuối cùng cũng mở được cửa. Một tay Đỗ Lâm đẩy cửa phòng ra, không thấy bóng dáng con riêng đâu, mà chỉ thấy cửa sổ đang mở toang. Rèm cửa trắng như tuyết bị gió thổi phồng lên, từng tấm bay lên, bọn họ vào xem, chỉ thấy một sợi dây buộc bằng ga trải giường, thả xuống cửa sổ. Người đâu? Không thấy tăm hơi đâu nữa. Đỗ Lâm: “…” Đây là lần đầu tiên Đỗ Lâm gặp trò này, nhào lên bệ cửa sổ, vừa tức vừa rối. Thằng ranh con này, thế mà còn chơi trò bỏ chạy với ông ta! Ông ta không dám ngoảnh đầu lại nhìn sắc mặt Cố Lê, chỉ cắn răng gượng gạo nói: “Con trai không hiểu chuyện…” Người đàn ông bên cạnh không trả lời. Sau một lúc lâu, chợt nhẹ nhàng cười một tiếng. Đỗ Lâm nghe thấy tiếng cười này, không khỏi ngu người. Ông ta còn tưởng Cố Lê tức quá hồ đồ, người thường ngày không hề cười, thế mà lúc này lại bị Đỗ Vân Đình chọc giận tới nỗi bật cười… Phải tức tới nỗi nào đây! Ông ta nói: “Cậu Cố…” Cố Lê vừa cười vừa lắc đầu. “Vẫn vậy.” Trong giọng nói mang theo cảm giác thân thiết, Đỗ Lâm càng sửng sốt, ngạc nhiên nhìn lại anh, thấy người đàn ông xoay người nói: “Đi thôi.” Đỗ Lâm: “?” Đỗ Lâm: “…???” Cứ vậy là đi? Vậy rốt cuộc tới làm gì? Lần đầu tiên ông ta cảm thấy bản thân chẳng hiểu gì sất. Sau khi Đỗ Vân Đình bỏ chạy, mới nhận ra mình không có chỗ nào để đi. Cậu không muốn tìm lũ bạn kia, cũng chỉ có thể đi tới đi lui trong biệt thự, lúc tỉnh táo lại mới nhận ra, trong vô thức cậu đã đến nơi mình quen thuộc nhất, yên tâm nhất. Đó là một góc khuất cạnh biệt thự của nhà họ Cố, khá khuất tầm nhìn, giấu mình sau bụi cây, bình thường người ta sẽ không đến đây. Đỗ Vân Đình run lên một lát, rốt cuộc nhấc chân đến chỗ này. Cậu rúc vào góc hẻo lánh, ngồi bó gối, giấu mình hoàn toàn trong bóng râm mà bức tường tạo ra. Chỉ có nơi đây là yên tĩnh. Cậu nghe tiếng lá cây sột soạt trên đầu, có ánh sáng xuyên qua vỡ vụn, rơi đầy đất. Cậu giẫm lên một đốm sáng, gõ nhẹ tay lên tường. Bên kia bước tường, chính là sân nhà họ Cố. Đỗ Vân Đình nói: [Chỗ này thật sự không hề thay đổi gì.] Cậu trải qua nhiều thế giới như vậy, vốn cho rằng nơi đây đã thay đổi rất nhiều. 7777: [Dù sao đây cũng là hiện thực.] Đỗ Vân Đình ừ, giọng nhẹ nhàng, [Đúng… Đây là hiện thực.] 7777: [Hình như cậu không muốn thừa nhận điều này.] Đỗ Túng Túng không trả lời. Khuôn mặt xinh đẹp của cậu cúi xuống, như đang ngó chừng một điểm nào đó trong hư không, cậu ôm đầu gối chậm rãi nói: [28?] Hệ thống đáp: [Sao thế?] [28], Túng Túng nói khẽ, [Hình như, tôi còn sợ hơn trước kia.] Cậu đã nhìn gương mặt đó rất nhiều lần. Nhìn khuôn mặt đó hôn cậu, ôm cậu, nhìn Cố tiên sinh yêu cậu… Nếu Cố tiên sinh trong hiện thực không thích cậu thì sao? Nếu Cố tiên sinh trong thế giới hiện thực, cơ bản không quan tâm tới cậu thì sao? Thật sự cậu không dám tưởng tượng, cũng không muốn gặp mặt. Chút dũng khí mà hai mươi phút hữu hạn mang lại cho cậu, lúc này đã bốc hơi sạch sẽ rồi, chỉ còn lại nỗi lo lắng không thể che giấu. Nếu… Cậu nhìn chằm chằm vào mũi chân mình. [28, tôi còn có thể trở về không?] 7777 không trả lời mà hỏi lại: [Cậu vẫn muốn về à?] Đỗ Vân Đình nói không nên lời. Có lẽ là muốn, có lẽ là không muốn, ngay cả cậu còn không hiểu suy nghĩ của chính mình. Cậu thẫn thờ ngồi đây nhìn hồi lâu, bỗng nhiên trong tầm mắt xuất hiện một đôi chân mang giày da màu đen. Đỗ Vân Đình sững sờ. Cậu ngước mắt lên nhìn, lại thấy một khuôn mặt quen thuộc. Đôi mắt kia hơi sâu, xương lông mày rất cao, trên xương lông mày có một nốt ruồi nhỏ nhạt màu. Bờ môi Đỗ Vân Đình mấp máy, nói: “… Cố tiên sinh?” Người đàn ông duỗi một bàn tay ra với cậu, lòng bàn tay hướng lên trên, rộng rãi bằng phẳng, là một tư thế không cho từ chối điển hình. Đỗ Vân Đình ngơ ngác nhìn một lúc, sau đó rút điện thoại di động trong túi ra đặt vào tay người đàn ông. Cố Lê: “…” 7777: […] Đậu má, làm cái gì vậy? “Anh đánh đi,” Đỗ Túng Túng ỉu xìu nói, “Em cam đoan không ghi âm, nhất định không gọi cảnh sát…” Đôi môi Cố tiên sinh khẽ động, giống như muốn cười, cũng giống đang tức giận, anh đưa tay tóm cổ áo sau gáy cậu, kéo cậu ra từ trong góc tường như xách con gà con. Đỗ Vân Đình kêu oai oái, ủ rũ cúi đầu, từ từ nhắm hai mắt lại, rất có tư thế thấy chết không sờn. “Mở mắt ra.” Đỗ Túng Túng không mở mà còn nhỏ giọng xin xỏ anh, “Đừng đánh mặt được không?” Cố tiên sinh không cho từ chối: “Mở ra.” Đỗ Vân Đình vẫn chưa mở mắt ra, cậu không muốn mở mắt ra nhìn thấy biểu cảm chán ghét hay phản cảm của người đàn ông, vì vậy nhắm chặt mắt lại… Cậu sợ chẳng may mình thấy sẽ không chịu nổi, năng lực chịu đựng của Đỗ Vân Đình không còn như xưa nữa. Cậu được người đàn ông nâng niu trong lòng bàn tay qua bao nhiêu thế giới như vậy, đã bị nuôi thành đóa hoa yêu kiều mất rồi, càng không có lá gan đó. 7777 chỉ biết thở dài, Đỗ Túng Túng nhắm chặt hai mắt, nghe giọng nói nhàn nhạt của người đàn ông, có chút kỳ quái, “Biết sai rồi?” Đỗ Túng Túng nói: “Sai, biết sai rồi… Cố tiên sinh, em không nên hôn anh…” Cậu nói thấp thỏm, rối bòng bong, “Lúc đó em chỉ quá kích động…” Người đàn ông trầm mặc hồi lâu, hỏi cậu: “Không phải thật lòng?” Chàng trai chợt im lặng. Cậu không thể dối lòng nói câu “Không phải thật lòng”, mí mắt run lên, càng nhắm chặt lại. Người trước mặt không có động tĩnh gì, Đỗ Vân Đình nghe, chỉ nghĩ là anh đang nghĩ cách dạy dỗ mình, nhất định phải bị đánh. Cố Lê không phải người tốt tính, mình đột nhiên xuất hiện cưỡng hôn chọc giận anh ấy, chỉ sợ anh ấy xem mình là biến thái, sau này sẽ tránh xa mình ra… Cậu càng nghĩ càng cay mũi, vừa tủi thân vừa tức giận, hàm răng siết chặt hơn. Chợt nghe người đàn ông khẽ thở dài một hơi. Đỗ Vân Đình sững sờ. Cố tiên sinh thở dài á? … Vì mình ư? Tiếng người đàn ông trầm thấp, chứa sự dịu dàng khó nói thành lời, hỏi cậu: “Sợ vậy sao?” “…” Bỗng nhiên có thứ gì đó phủ lên, rất mềm mại. Nhiệt độ hơi mát lạnh, êm ái bao phủ trên môi cậu, Đỗ Vân Đình ngạc nhiên choàng mở mắt ra, thoáng nhìn thấy nốt ruồi ngay gần mình… Nốt ruồi kia đang lắc lư trước mặt cậu, nhẹ nhàng thản nhiên. Cậu trừng mắt lên, nhưng xương cốt lại vô thức mềm nhũn ra. Người đàn ông đẩy cậu lên tường, không nói câu nào gặm môi cậu, Đỗ Vân Đình gần như cho rằng mình là miếng thịt cục xương, sẽ bị anh nhai nuốt vào bụng. Sự liều lĩnh này làm cậu hoảng sợ, thậm chí cậu còn cảm nhận được chai Cocacola đặt trên kệ hàng. Trong nơi trú ẩn thời thiếu niên của cậu, người cậu nâng niu ấn cậu vào tường, đôi chân dài luồn giữa hai chân cậu, không nói một lời hôn cậu đã đời. Cảnh tượng này vẫn thường xuất hiện, nhưng là trong giấc mơ của Đỗ Vân Đình. Cậu như rơi vào trong mây, gần như không thể phân biệt được đây là sự thật, hay là một giấc mơ xuân mà mình đã ngủ quên. Cậu chỉ có thể nhân lúc tách ra, thì thào vô thức: “Cố tiên sinh…” Xưng hô này khiến người đàn ông dừng lại, sau đó bất ngờ vùi đầu vào hõm cổ cậu. “Em không biết đâu,” người đàn ông cắn răng, tiếng nói như bị gằn ra từ khóe môi, “Em không biết anh đã đợi em bao lâu rồi…” Câu này như sấm, ngay lập tức nổ vang bên tai Đỗ Vân Đình. Cậu ngơ ngác mở to mắt, vô thức nhìn vẻ mặt người đàn ông, Cố tiên sinh lại đưa tay che mắt cậu lại, sau đó ghé vào gáy cậu hít một hơi thật sâu. “Còn dám chạy nữa xem.” Giọng hắn trầm thấp nghe rõ ràng là uy hiếp, nhưng cũng như chất chứa sự dịu dàng khôn tả. Đỗ Vân Đình không dám chạy, cậu bị người đàn ông bắt lấy, trái tim còn loạn nhịp. Cậu không tin nổi gọi 7777: [28!] Hệ thống nói: [Sao vậy?] [28, cậu có thấy không?] Đỗ Túng Túng tru lên như quỷ khóc sói gào, [Cậu xem Cố tiên sinh ôm tôi nè!] Cậu thực sự không thể che giấu nỗi ngạc nhiên trong lòng, kêu lên: [Ảnh còn hôn tôi!] Thật là đáng sợ, sao Cố tiên sinh lại hôn tôi??? 7777: [… Tôi không mù.] Thấy rõ mười mươi. Đỗ Túng Túng vẫn không thể nào hiểu được, [Nhưng mà vì sao…] Trời đựu, sao Cố tiên sinh có vẻ quen thuộc với cậu thế? 7777: [… Đoán xem?] Đỗ Túng Túng chậm rãi nuốt ngụm nước bọt. Cậu dần ý thức được một phỏng đoán mà cậu không dám nghĩ tới, vì vậy giọng yếu hơn hẳn, thì thầm bảo: [Không thể nào?] Hệ thống không lên tiếng. [Ha ha ha chắc chắn không phải,] Đỗ Túng Túng miễn cưỡng an ủi bản thân, [Sao lại thế được? Chắc chắn không phải là một Cố tiên sinh, ha ha ha…] Hệ thống vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn cậu vẻ thương hại. Tiếng cười của ký chủ dần nhỏ lại, cuối cùng vô cùng tuyệt vọng nói: [Đậu má…] Đậu má đậu má đậu má, cậu đã làm nên rất nhiều sóng gió trong thế giới nhiệm vụ! Nếu nhớ hết những chuyện này… Trong lòng Cố tiên sinh, hình tượng của cậu đã biến thành dáng vẻ gì đây? Người con gái đẹp trong sóng?? 7777 chậm rãi nói: [Tôi đã khuyên cậu tém tém lại rồi.] Hầu như thế giới nào cũng khuyên, nhưng mà cậu đâu nghe. Đỗ Túng Túng: […] Quá đau thương. Cậu xót xa nói: [Cố tiên sinh có ghét tôi không, không nói chuyện làm ăn với tôi nữa?] “Không đâu.” Đỗ Vân Đình chưa kịp hiểu ra, nói: [Sao cậu biết…] 7777 chỉ muốn cạy đầu ký chủ ra xem rốt cuộc bên trong chứa những gì. Nó thở dài, không thể không nhắc nhở ký chủ đang tự đào hố bản thân, [Tôi không nói.] Đỗ Vân Đình: [???] Đỗ Vân Đình: […] Đỗ Vân Đình chợt khựng lại, cứng đờ tại chỗ, tay hơi run. “Ừm,” Cố tiên sinh thản nhiên nói, giọng vẫn bình tĩnh không chút rung động, “Anh nói.” “!!!” Đỗ Vân Đình cảm giác mình sắp chết lần nữa rồi… Rốt cuộc là tại sao? 7777 không đành lòng nhìn. [Đừng nói nữa,] nó khuyên ký chủ, [Cũng đừng nghĩ… Nói nhiều sai nhiều, nghĩ nhiều cũng sai nhiều.] [Cố tiên sinh của thế giới này có thể đọc suy nghĩ.] Đỗ Vân Đình bị người ta xách cổ áo mang về. Bên kia bức tường chính là biệt thự của nhà họ Cố, cậu ở góc hẻo lánh này lâu rồi, nhưng vẫn chưa từng bước chân vào nhà họ Cố. Bây giờ được người đàn ông dẫn vào từ cửa chính, mới biết thiết kế nơi này vô cùng sáng sủa, có vị quản gia tóc bạc trắng tiến lên chào hỏi, mặc dù lớn tuổi nhưng vẫn mặc một bộ comple, rất nghiêm túc và cẩn trọng. Ông nhìn Đỗ Vân Đình, không lộ vẻ ngạc nhiên mà là cười nhẹ: “Đây là cậu hai nhà họ Đỗ đúng không?” Đỗ Vân Đình không thấy lạ khi quản gia nhận ra mình. Trong giới con nhà giàu, cậu cũng được coi là khá có tiếng, nói cách khác là tiếng xấu lan xa, chỉ e mọi người trong khu biệt thự này đều biết. Nhưng rõ ràng quản gia nhận ra cậu, lại không có bất cứ thái độ nào về việc cậu được mang về, điều này thì hơi lạ. Cố Lê gật đầu, không buông cổ áo trong tay ra, xách Đỗ Vân Đình như xách gà con. Quản gia nói: “Tiên sinh, vừa rồi Đỗ tổng cũng tới một chuyến, nói là phải xin lỗi với ngài.” Cố Lê ừ một tiếng, không có bất cứ phản ứng gì với câu này, sau khi cảm nhận được người trong tay giãy dụa, anh bèn tăng lực tay, quả thực là lôi người lại, “Đừng hòng bỏ chạy.” Anh tuyệt đối không cho phép người này bỏ chạy lần nữa. Đỗ Túng Túng đành phải yên tĩnh lại, cười cười vẻ lấy lòng với anh. “Không chạy, không chạy,” cậu ngượng ngùng nói, “Em chỉ muốn xem xem…” 7777: [Tôi còn không tin câu này.] Đỗ Vân Đình: [Cậu im đi, cậu là người không có tư cách lên tiếng nhất!] Nếu không phải hệ thống các cậu không đáng tin, nói hai mươi phút mà không giữ lời, sao cậu lại rơi vào tình cảnh này chứ! 7777 kinh ngạc trước sự vô liêm sỉ của cậu, chẳng lẽ không phải do sóng của cậu sao? Đỗ Túng Túng càng giận, [Nếu không phải tôi cho rằng đó là NPC, sao tôi dám sóng chứ!] 7777: […] Nó lại có nhận thức mới về độ “quăng nồi*” của ký chủ. (*Đổ lỗi của mình cho người khác, ăn ốc bắt người khác đổ vỏ.) Cái nồi này ném ra, người không biết còn tưởng là bánh bay của người Ấn Độ đấy. [Đừng quăng,] nó nhắc nhở, [Người đàn ông của cậu đang ở đây.] Lúc bấy giờ Đỗ Vân Đình mới nhớ ra, vội nhìn Cố tiên sinh, quả nhiên thấy Cố tiên sinh đang nghiêng đầu nhìn cậu, khóe môi nở nụ cười nhẹ như đang nghe cậu nói chuyện. Đỗ Túng Túng: “…” Đỗ Túng Túng nuốt ngụm nước bọt, sau đó cả quá trình lặng ngắt như gà, trong lòng sợ hãi đến mức cố gắng làm hai bộ đề toán để chứng minh rằng mình vẫn có suy nghĩ, vẫn yêu học tập. Cố Lê mang người lên lầu, dẫn vào phòng sách. Hắn ngồi xuống phía sau bàn đọc sách mới thả tay ra, nhìn cậu hai Đỗ run sợ đứng thẳng, lại nhìn xung quanh một chút. Đây là không gian riêng của Cố Lê, trang trí từ trên xuống dưới đều rất đơn giản, chỉ có tủ sách đầy sách, che kín mấy bức tường. Lúc cậu quan sát xung quanh, Cố Lê cũng đang quan sát cậu. Đỗ Vân Đình vội bỏ chạy nên chưa thay quần áo, trên người vẫn là bộ đồ ngủ màu trắng, cổ áo rất rộng, phía dưới lộ ra một đoạn chân trắng mịn thẳng tắp. Ánh mắt Cố Lê dừng lại trên đùi cậu hồi lâu, chợt thấp giọng cười một tiếng. Nụ cười này khiến Đỗ Túng Túng muốn run chân lần nữa. Cậu nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: “Cố tiên sinh…” Người đàn ông nới lỏng cả vạt, hỏi lại cậu: “Không lại đây à?” Đỗ Vân Đình vẫn chưa kịp phản ứng, qua đó làm gì? Cố tiên sinh bình tĩnh nhìn cậu chăm chú, tay vỗ lên đầu gối của mình. “Chẳng phải đã nói muốn làm ăn lớn sao,” anh thản nhiên nói, “Không làm à?” Đỗ Túng Túng: “…” Đỗ Túng Túng bị dọa sợ tè ra quần, sao Cố tiên sinh biết chuyện làm ăn? Không. Chuyện làm ăn mà ảnh nói, chắc chắn là ý nghĩa kinh doanh đơn thuần. Cậu đứng đằng kia không nhúc nhích, cố gắng gượng cứu vớt chút hình tượng: “Nói chuyện làm ăn mà… Trước kia em vẫn luôn muốn đầu tư cửa hàng với Cố tiên sinh…” Vừa dứt lời, cậu thấy khóe môi người đàn ông lại nhếch lên, rõ ràng đang bị cậu chọc cười. Giọng người đàn ông nặng nề, nói: “Đầu tư cửa hàng?” “Đúng vậy,” Đỗ Vân Đình chột dạ nói, “Chính là cửa hàng mới mở trên phố Tây…” 7777 không đành lòng nhìn thẳng, nói nhỏ: [Đừng nói nữa.] Càng tô càng đen ok! Đỗ Túng Túng: [ĐM… Sao Cố tiên sinh biết nhiều thế này!] Chuyện này không khoa học, lúc đó Cố tiên sinh đâu có thuật đọc tâm! 7777 che mặt, tuyệt vọng nói: [Hắn không có thuật đọc tâm.] Túng Túng gào lên: [Vậy rốt cuộc là vì sao! Chuyện này quá vô lý!!] [Hắn là người lãnh đạo trực tiếp của tôi!] Hệ thống cất cao giọng, còn tuyệt vọng hơn cậu, [Vừa rồi hắn đã đọc hết lịch sử trò chuyện của chúng ta chỉ bằng một cú nhấp chuột, tôi có thể làm gì đây? Ai bảo cậu nói nhiều như thế?] […] Trong chớp mắt, một người một hệ thống bỗng rơi vào trầm mặc hồi lâu. Một lát sau, Đỗ Vân Đình cứng ngắc nói: [Cậu bảo sao cơ?] [Người lãnh đạo trực tiếp!] 7777 dứt khoát không nói dối với cậu mà nói thẳng luôn, [Tôi cũng vừa biết, làm hệ thống ở cấp bậc như bọn họ, về cơ bản đều có hình người cố định…] Dựa vào thân phận của Cố Lê, dùng quyền cấp cao để đọc dữ liệu của một hệ thống nhỏ là chuyện dễ như trở bàn tay. Ngay trong giây phút đó, lịch sử trò chuyện của Đỗ Vân Đình và hệ thống đã bị lộ. […] Bỗng dưng Đỗ Túng Túng muốn chết quách đi. 7777 còn đang hét lên: [Cậu làm ô uế cả một cuốn từ điển Tân Hoa! Cậu tưởng hắn không biết sao? Trong lòng hắn biết hết!] Gì mà nông nghiệp, gì mà trồng trọt, lật thuyền, nhổcủ cải… Giờ hay rồi ha, tất cả bại lộ không sót cái nào. Thiên ngôn vạn ngữ, chỉ có thể gói gọn thành một câu: … Cho cậu sóng! Cho cậu sóng nè!!! Nửa tiếng sau, Đỗ Lâm lại đến nhà, lần này còn mang theo quà tặng. Ông ta không thể tìm đứa con riêng không nên thân trong nhà, sai người ra ngoài tìm mới phát hiện ông ta chẳng hiểu biết gì về Đỗ Vân Đình, hoàn toàn không biết cậu sẽ đến nơi nào. Người giúp việc được sai đi tìm như một đám ruồi mất đầu, cuối cùng chỉ có thể gọi điện cho lũ bạn ăn chơi của cậu hai Đỗ, kết quả chúng bạn đều nói không biết. Đỗ Lâm hết cách, đành phải buông thể diện, đến nhà người ta lần nữa. Bây giờ nhà họ Cố phát triển như mặt trời ban trưa, Cố Lê còn là thiên tài hiếm gặp trong giới kinh doanh, Đỗ Lâm không muốn kết thù với anh. Ông ta nén giận trong lòng, đợi quản gia mời mình vào rồi hỏi: “Cậu Cố về rồi sao?” Lão quản gia không trả lời, chỉ quay lại gọi người: “Dâng trà cho Đỗ tổng.” Đỗ Lâm nuốt trà không trôi, chỉ muốn giải quyết vấn đề trước mắt.

Ông ta lấy điện thoại di động ra, tìm số Đỗ Vân Đình rồi gọi lần nữa. Lần này điện thoại vẫn không kết nối, nhưng ông ta nghe tiếng chuông đổ ở bên ngoài. Ngoảnh đầu nhìn lại, một chiếc điện thoại di động bị ném xuống từ cửa sổ tầng hai, rơi vào trong bụi cỏ. Đỗ Lâm sững sờ. Màu sắc của chiếc điện thoại kia rất bắt mắt, một màu tím khá hiếm gặp, trong ấn tượng của ông ta, chỉ có đứa con riêng của ông ta mới dùng màu này. Vì chuyện này, ông ta còn dạy dỗ mấy câu. “…?” Ông ta quay đầu nhìn quản gia, nhưng quản gia vẫn không thay đổi vẻ mặt, sai người nhặt điện thoại di động lên. Trong lòng Đỗ Lâm đầy nghi vấn, cũng đến bên cửa sổ xem thử, “Cái này…” “Cố tiên sinh, điện thoại…” Bỗng nhiên ông ta nghe một giọng nói, vang lên ngay trên đầu mình. Cửa sổ phòng sách tầng hai không đóng, người nói chuyện bị đè lên cửa sổ, vì vậy giọng nói nghe rất rõ. Trong tiếng nói chứa đựng nỗi tủi thân, như chú mèo con chơi xấu làm nũng trên sàn, mềm mại, không có chút sức lực. Ngay sau đó là giọng Cố Lê, thản nhiên, nhưng rất kiên định, “Tập trung vào.” Dường như Đỗ Vân Đình nghẹn ngào hai lần. “Nhưng em không thể nhận nhiều vốn đầu tư như vậy…” Quá nhiều, không phải thứ mà doanh nghiệp nhỏ của cậu có thể đáp ứng được! Cậu vẫn cho rằng 7% chỉ có trong thế giới nhiệm vụ, nhưng vì sao trong thế giới hiện thực cũng là 7%?! Cố Lê đè cậu lại, hình như hắn cười khẽ, “Nói chuyện làm ăn chính là nói chuyện làm ăn.” Tay anh chậm rãi trượt xuống, trán đổ mồ hôi, âu phục trên người vẫn chỉnh tề như trước, chỉ có cà vạt bị giật ra, để lộ chút hầu kết. “Trong lĩnh vực kinh doanh, không có chuyện nương tay.” Hai mắt Đỗ Túng Túng đảo một vòng, cảm giác sắp tèo rồi. Đỗ Lâm dưới tầng nghe động tĩnh này, vừa hoảng sợ vừa run rẩy hỏi: “Thằng con tôi ở trên kia?” Biểu cảm trên mặt quản gia vẫn không hề thay đổi, chỉ nói: “Ngài không cần lo lắng.” Đỗ Lâm chợt nhíu mày, nói: “Tầm bậy! Vân Đình không có năng lực bàn chuyện kinh doanh, sao có thể nói với cậu Cố những vấn đề này… Nó đâu rồi? Tôi phải dẫn nó về ngay!” Ông ta không nghe thấy những âm thanh khác thường đó, cho dù có nghe thấy ông ta cũng không nghĩ tới. Cố Lê là ai cơ chứ? Ông ta không nghĩ anh sẽ bị Đỗ Vân Đình làm cảm động. Ngược lại là Đỗ Vân Đình bị đánh một trận thì có, suy đoán này càng đáng tin hơn. Đỗ Lâm lầm tưởng là con riêng của mình gặp phải Cố Lê trên lầu, lúc này đang bị anh đánh, chứ nếu không sao lại thốt ra tiếng kêu nghẹn ngào. Nếu đắc tội Cố Lê thì sao giờ? Ông ta càng nghĩ càng nóng ruột, quay người định lên lầu nhưng lại bị quản gia ngăn lại. Quản gia không nói câu nào thừa thãi, chỉ nhắc lại: “Cậu nhà đang bình an, Đỗ tổng không cần lo.” Ông dừng lại một lát, giọng nói mang ý tứ sâu xa, “Chờ kết thúc công việc, cậu nhà sẽ trở về thôi.” Đỗ Lâm còn chưa hiểu kết thúc công việc là kết thúc cái gì. Không ai giải thích cho ông ta, quản gia cũng không mời trà ông ta nữa, chỉ cất giọng nói: “Người đâu, tiễn khách!” Mấy người giúp việc bày ra tư thế tiễn khách rất lịch sự, Đỗ Lâm không ngồi được nữa đành phải đứng dậy. Ông ta vừa ra ngoài, vừa lo lắng không kiểm soát được. Kết thúc? Kết thúc thế nào? Nếu Cố Lê thật sự nổi giận, có khi nào sẽ ra tay với chuyện kinh doanh của ông ta không? Đỗ Lâm quay về biệt thự, lông mày vẫn chưa giãn ra. Ông ta thấy Tô Hà đã dậy, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sô pha trong phòng khách, hiển nhiên bà đã nghe tin cậu hai Đỗ bỏ nhà đi, vẻ mặt thoáng lo lắng. Đỗ Lâm không nhìn nổi người đẹp nhíu mày, những thực sự không có tin tốt gì, nói: “Không thất lạc.” Tô Hà nói: “Tìm được chưa?” “Tìm được rồi,” Đỗ Lâm càng bực bội hơn, “Ở nhà Cố Lê chứ đâu… Nói là xong việc sẽ thả người ra.” Ông ta nhìn Tô Hà, rốt cuộc vẫn không nhịn được nói: “Em xem Vân Đình đã làm những chuyện gì đi! Cho dù nó có khác thường thế nào, thì cũng không nên chọc tức Cố Lê… Giờ thì hay rồi, nếu Cố Lê ghim thù, sau này hắn quay lại xơi tái mình thì sao?” Ngón tay trắng nõn của Tô Hà chồng lên nhau, nói: “Ở bên cậu Cố sao?” Dường như bà không nghe những câu lo lắng cho việc kinh doanh của Đỗ Lâm, chỉ hỏi: “Sao cậu Cố lại giữ Vân Đình?” “Sao anh biết được?” Đỗ Lâm cởi áo khoác âu phục ra, cau mày nói, “Chỉ vì nụ hôn của nó lúc đó, Cố Lê có thể đánh nó gãy chân.” Đây chính là Cố Lê, không phải người nào khác. Xưa nay Cố Lê không phải người tốt tính, trên lĩnh vực kinh doanh, anh lại càng lạnh lùng tàn nhẫn, thủ đoạn chớp giật sấm rền, ngày bình thường cũng vậy. Xuất thân hiển hách, ngoại hình nổi bật, không phải là chưa từng có ai nghĩ đến việc kết hôn liên kết thương nghiệp với anh. Nhưng với Cố Lê, những suy nghĩ này không thể tồn tại dù chỉ một ngày, tất cả đều bị xóa sạch. Cố Lê không phải người thương hương tiếc ngọc, có lẽ trong đầu anh không có sợi dây thần kinh đó. Dù là quý cô nhà giàu, ngôi sao, người mẫu trẻ, nữ sinh… Anh đều không nhìn tới. Nếu thật sự ấp ủ suy nghĩ này, sẽ bị anh chèn ép cho coi. Dân kinh doanh bọn họ, uống rượu trên bàn tiệc thường mang bạn gái theo, đó là chuyện hết sức bình thường. Chỉ riêng Cố Lê luôn đến đi một mình, từ trước đến nay chưa từng thấy xung quanh anh có ai khác, luôn là dáng vẻ lạnh lùng xa cách. Cứ thế mãi, cũng có người nói anh là ngọn núi băng lạnh lẽo, mang trái tim của hòa thượng. Không thể rung động trái tim, không thể đồng cảm với ai, chẳng khác gì với pho tượng đứng trên quảng trường, số trời đã định là không thể nếm trải vị ngọt tình yêu. Nói thẳng ra là bị lãnh cảm. Nhiều năm như vậy, Đỗ Lâm cũng nghe nói con riêng của mình táo bạo đến mức này, thực sự dám lao lên hôn anh một cái… Nói thật, lúc đó Đỗ Vân Đình không bị đánh khiến ông ta rất ngạc nhiên. Tô Hà chưa lên tiếng, Đỗ Lâm nhìn bà một cái, nhận ra nét lo lắng trên khuôn mặt ấy. “Không sao,” Ông ta nói, tay khoác lên vai Tô Hà, vỗ nhẹ an ủi, “Ngày mai anh lại đến một chuyến. Em đừng lo lắng, nhé?” Ông ta thật sự thích Tô Hà, nếu không thích thì đã chẳng phí bao nhiêu công sức để ở bên bà như vậy. Nét ưu sầu giữa hai đầu lông mày của Tô Hà vẫn chưa biến mất, chỉ gật đầu một cái tỏ vẻ đồng ý. “Ngày mai Vân Chỉ cũng về rồi,” Đỗ Lâm nói, “Để nó đi với anh.” Ông ta thở dài trong lòng. Chỉ sợ chuyện lần này sẽ làm hỏng cơ hội hợp tác với nhà họ Cố trong tương lai. Nhưng lại không thể nói chuyện này với Tô Hà được, nếu không sẽ có vẻ như ông ta làm cha dượng không tử tế. Mà nói đi cũng phải nói lại… Đỗ Lâm nhớ lại âm thanh mình nghe thấy, thực sự nghĩ mãi không ra. Đỗ Vân Đình nói chuyện hợp tác với người ta? Đỗ Vân Đình… Thì có thể nói chuyện hợp tác gì đây? Ông ta không biết rằng, chi phí kinh doanh ít ỏi của Đỗ Vân Đình gần như đã mất trắng trong cuộc giao dịch này. Giờ cậu mới biết Cố tiên sinh thù dai hết sức, có thể là vì vừa đọc được ký ức của 7777, nhớ rõ đến từng câu từng từ, thậm chí còn có thể đọc vanh vách. Nhất là đoạn về nông học, đọc thuộc lòng trơn tru. Thật sự Đỗ Vân Đình không muốn nghe, vì rất xấu hổ. Nhưng Cố tiên sinh giữ cậu lại, cười một tiếng đầy ý tứ sâu xa. “Muốn tưới nước?” “…” Đỗ Túng Túng run như cầy sấy, liên tục lắc đầu. “Không muốn, không muốn.” “Muốn tưới hoa?” Giọng Đỗ Túng Túng cao hơn, cuống họng khàn đặc nói: “Không muốn, không muốn!” Tay cậu vòng lấy cổ người đàn ông, rốt cuộc lộ ra vẻ yếu ớt, dịu mặt vào quần áo trên ngực người đàn ông, thì thào nói: “Không tưới được nữa, sắp tưới chết rồi…” Cậu chỉ là một bông hoa xinh đẹp, không thể chịu nổi bão táp mưa sa. Đỗ Vân Đình nhủ thầm trong lòng, em cần được thương tiếc. Tay người đàn ông vỗ sau lưng cậu, nhẹ nhàng từng nhịp một, không phản hồi gì với câu cậu vừa nói, chỉ là bị cậu làm nũng như vậy, nét nghiêm nghị trên trán đã dịu đi nhiều. Vừa rồi có vẻ hơi bạo lực, bây giờ lại dịu dàng hơn, chỉ ôm chặt người mất đi rồi tìm lại được trong vòng tay. Bọn họ tựa trước cửa sổ, Đỗ Vân Đình dần buồn ngủ. Cậu ghé vào vai người đàn ông ngáp một cái, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài, bỗng nhiên dừng lại một chút. Từ góc độ này, vậy mà cậu có thể nhìn thấy nơi mình thường ẩn núp. … Khu vực bình thường không dễ phát hiện, lại bị nhìn thấy rõ ràng từ tầng hai. Đỗ Vân Đình sững sờ. Đây là… Người đàn ông vén sợi tóc trên trán cậu, ấn môi lên trán cậu. “Phát hiện ra rồi?” Trái tim Đỗ Vân Đình chợt tăng tốc, cậu nói: “Cái gì?” Cố tiên sinh nhìn cậu, bỗng kéo ghế lại. Anh ôm Đỗ Vân Đình đổi hướng, hai người cùng nhìn xuống phía dưới, ánh nắng đã dần hạ nhiệt, chỉ còn lại một bóng cây lờ mờ, che phủ nơi hẻo lánh. “Em thường xuyên đến chỗ này.” Đỗ Vân Đình há hốc miệng, muốn hỏi sao anh biết được. Cậu mơ hồ có suy đoán, nhưng không dám nói ra, sợ mình đang tự mơ tưởng. Nhưng Cố tiên sinh lại ôm chặt cậu, nói: “Đúng.” Đỗ Túng Túng đột ngột chấn động. Cậu bị người đàn ông ôm trong lòng, thương tiếc hôn lên môi cậu… Nụ hôn dịu dàng, cứ như dùng thêm chút sức là sẽ nghiền nát Đỗ Vân Đình. Người đàn ông trầm giọng nói: “Bé ngoan…” Xưng hô quen thuộc khiến hốc mắt Đỗ Vân Đình chợt cay xè. Cậu cố gắng mở to mắt ra nhìn, gắng không để nước mắt rơi xuống. Tay cậu nắm lấy ống áo người đàn ông, như một đứa trẻ đột nhiên bước vào hũ đường. Đây là mơ ư? Nếu là mơ, vậy đúng là giấc mơ đẹp nhất. “… Anh vẫn luôn, nhìn theo em.” Anh đã nhìn theo em từ rất lâu rồi. Cố Lê vẫn còn nhớ rõ lúc mới gặp Đỗ Vân Đình. Sau khi anh có hình người, cũng bắt đầu có thân phận trong thế giới nhỏ này. Theo lời Chủ Thần, đây là trải nghiệm cuộc sống, để sau này hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn. Chỉ là thường ngày Cố Lê bận nhiều việc, mặc dù có thân phận nhưng thực ra cũng không ở trong cơ thể này. Hầu hết thời gian, trong cơ thể này chỉ là một hệ thống dữ liệu đang vận hành độc lập. Hôm đó là một ngoại lệ, hiếm có lúc anh được nghỉ ngơi, ngồi trên dãy ghế sau, xe vội vàng rẽ vào từ đường lớn. Anh nhìn thấy ở góc rẽ có mấy đứa trẻ, hình như đang làm chuyện xấu nên tụ tập lại với nhau. Cái tên Cố Lê, từ nhỏ đã là hình mẫu học sinh giỏi được các bậc cha mẹ truyền miệng, lũ trẻ trong khuđều sợ anh, nhìn thấy anh như chuột thấy mèo, lập tức giải tán như chim thú tan đàn. Tài xế ngồi trước nói: “Lại là mấy đứa nhà họ Triệu, chắc chắn là lại chặn đánh người ta rồi.” Mi tâm Cố Lê khẽ nhíu. Tài xế là người làm lâu năm của nhà họ Cố, hiểu rõ tình hình trong khu biệt thự này, thuận miệng nói: “Nghe nói tính tình cậu Triệu không tốt lắm, ở trường cũng đánh bạn mấy lần. Trông thế này, chắc có khi lại đang bắt nại người khác ở đây cũng nên.” Người ngồi sau không tiếp lời, tài xế cũng chẳng bất ngờ, bây giờ Cố Lê mới chừng hai mươi, nhưng đã rất có phong cách uy nghiêm của cấp trên. Tài xế lái xe làm việc cho nhà họ Cố đã lâu, cũng coi là hiểu biết nhiều, nhưng trước mặt Cố Lê, anh ta vẫn luôn cảm thấy bị áp chế khó có thể giải thích được. Hai câu vừa rồi, là hai câu duy nhất mà anh ta nói với Cố Lê trong tuần này. Anh ta lái xe về phía trước, sắp đến khu nhà họ Cố, chợt kêu lên một tiếng. Cố Lê ngước mắt lên, nghe anh ta nói: “Cậu Cố, không ngờ bên này còn một người.” Cố Lê dừng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy một người đang ngồi xổm bên ngoài. Đó là một đứa trẻ hơi gầy gò.Trông cậu chừng mười mấy tuổi, không biết do gầy hay vì mặt nhỏ, lúc núp trong bóng cây, gần như người ta không thể phát hiện ra. Từ góc độ của Cố Lê nhìn lại, có thể nhìn thấy khuôn mặt trắng mịn của cậu, vẻ ngoài không giống bé trai lắm, có chút xinh đẹp quá mức. Tài xế thả chậm tốc độ lái xe, thấy Cố Lê có vẻ hứng thú với đứa trẻ này, bèn giải thích: “Đây là con riêng của nhà họ Đỗ.” Bất ngờ là người ngồi sau lại trả lời anh ta, “Hử?” Tài xế không nhịn được giật mình. Đợi đến khi tỉnh táo lại, anh ta vội giải thích với anh: “Đỗ tổng vừa cưới bà chủ mới. Đây là con trai của bà chủ mới dẫn theo, lúc đầu tôi mới thấy bà chủ mới nhà họ Đỗ, giống như đúc ra từ khuôn vậy…” Anh ta nhịn không được chậc chậc hai tiếng, đều là người đẹp. Chỉ tiếc vẻ đẹp này, chưa chắc đã là chuyện tốt. Ranh giới của của nhóm con nhà giàu rất rõ ràng, chỉ có con em nhà giàu mới chơi với nhau, nhà giàu mới nổi không thể lọt vào mắt bọn họ. Bọn họ và con riêng của nhà họ Đỗ, sinh ra không cùng một thế giới, một đường thẳng nằm ngang. Đã như thế sao có vẻ mặt tốt được. Cố Lê nghe mấy câu này, đôi mắt thoáng nhìn về phía kia. Hàng mi dày rậm của thiếu niên rũ xuống, lặng lẽ núp trong góc khuất vén ống quần lên, không có biểu cảm gì. Anh dời ánh mắt đi. Đó là năm đầu tiên Đỗ Vân Đình bước vào nhà họ Đỗ, năm đó, cậu mười hai tuổi. Đỗ Vân Đình mười hai tuổi không sợ gì. Cậu không sợ bị nói, cũng không sợ bị chửi, cậu đã luyện được một đôi tai chỉ nghe thấy những lời muốn nghe, luyện được đôi chân có thể chạy thật xa. Hàng xóm láng giềng ai cũng bảo cậu không phải đứa trẻ ngoan, từ nhỏ đã biết đập cửa sổ nhà người khác rồi. Nhưng không ai nói tại sao cậu lại đập. Đỗ Vân Đình đi học về, nghe rõ ràng những chuyện bọn họ đang bàn tán. “Thật là đáng thương, lão Đỗ mới đi mấy năm…” “Đúng là nom cái mặt không đáng tin mà… Thế này là bám đuôi kẻ lắm tiền còn gì, vậy con trai lão Đỗ thì sao đây? Nó là con trai độc đinh đó, có mẹ kế rồi có cha dượng…” “Dựa vào khuôn mặt…” Đỗ Vân Đình mang balo, yên lặng đi qua bọn họ. Rõ ràng mấy bác gái hàng xóm đã nhìn thấy cậu, nhưng giọng nói vẫn không giảm âm lượng, ngược lại còn nói to hơn. Các bà giữ cậu lại, hỏi: “Cháu sắp có cha dượng rồi, có vui không?” Đỗ Vân Đình chỉ cúi đầu không lên tiếng. Những người kia vẫn không tha cho cậu, đuổi theo hỏi: “Mẹ cháu đưa cháu vào ở căn nhà lớn…” Đỗ Vân Đình cười, cậu ngước mắt lên, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, nói: “Thím Lưu, thím đừng vội, cháu biết sau này chắc chắn thím cũng muốn đưa con thím vào sống trong căn nhà lớn.” Sắc mặt bà ta thay đổi, buông tay ra trách cứ, “Nói bậy gì đấy! Thằng nhóc mày…” Đỗ Vân Đình lướt qua bọn họ, đi rất xa về phía trước mới ngoảnh đầu nhìn lại. Nửa đêm, cậu đứng dưới lầu, cầm hai ba cục gạch ước chừng trong tay. Cậu khẽ nheo mắt lại, thình lình ném về phía cửa kính của một nhà trong đó. Tiếng loảng xoảng vang lên, ngay sau đó là giọng nói thất thanh của bác gái: “Gì thế? Gì thế… Chuyện gì thế này?” Đèn chưa bật lên, Đỗ Vân Đình đã trốn vào hành lang rồi. Trong lòng cậu sung sướng chưa từng thấy, đứng trên hành lang tối đen cười cười, ngẩng đầu lên mới phát hiện Tô Hà đang đứng phía trên. Mẹ cậu giơ cái đèn pin màu đỏ, mái tóc dài xõa một bên vai, lặng lẽ nhìn cậu. Đỗ Vân Đình tưởng là mình sắp bị dạy dỗ, nhưng Tô Hà chỉ gọi cậu lên, “Buổi tối lạnh, rét cóng đấy.” Khi người ta lại đưa chuyện, Tô Hà bèn đích thân tới nhà, lịch sự trao đổi với họ: “Nếu ngài nhìn không quen, vậy cho chúng tôi vay một ít tiền, tôi muốn nuôi dạy con trai, giữ dòng độc đinh cho nhà họ Đỗ…” Bác gái bị vay tiền mặt tái hẳn đi, cửa đóng còn nhanh hơn. Tô Hà lần lượt gõ cửa từng nhà, từ đó về sau, không có ai dám nói lời nào trước mặt Đỗ Vân Đình nữa. Các bà chỉ nói miệng, chứ không ai muốn bỏ tiền ra thật. Sau này Đỗ Vân Đình không đập cửa kính nữa. Đỗ Lâm cần thể diện, dù không coi trọng đứa con riêng này, nhưng bên ngoài vẫn phải tỏ vẻ cho có. Đỗ Vân Đình bắt đầu ăn mặc không lo, cậu học ở một ngôi trường tốt hơn, có rất nhiều món đồ mà trước kia còn không dám nghĩ tới. Cũng trong năm đó, cậu tìm được nơi trú ẩn an toàn cho riêng mình. Không phải Đỗ Lâm. Mà là Cố Lê. Cố tiên sinh. Lúc nhẩm lấy ba chữ này, Đỗ Vân Đình yên lòng hơn nhiều. Cậu thường xuyên xuất hiện trong góc khuất này của nhà họ Cố, ban đầu còn sợ bị người ta phát hiện ra, sau này nhận ra chỗ này vắng vẻ hẻo lánh, sẽ không có ai tìm tới, yên tâm hơn. Cậu thường ngồi ở đây, một lần ngồi là hơn nửa ngày, có đôi lúc vặt ngọn cỏ thẫn thờ, có lúc lại dán tai lên tường, đoán xem người đàn ông bên kia bức tường đang làm gì. … Đang làm gì nhỉ? Đỗ Vân Đình nghĩ, nhất định là đang ngồi trước bàn sách, nghiêm túc cầm bút. Đỗ Vân Đình vô cùng khát khao một người như thế. Cậu mất cha từ sớm, từ đó trở đi không còn ai có thể mang lại cảm giác an toàn cho cậu. Bản thân Tô Hà còn yếu đuối bất lực, Đỗ Vân Đình đành phải học cách mạnh mẽ hơn, che mưa chắn gió cho bà, đương nhiên không thể nhận được cảm giác an toàn từ bà. Ông cha tiện nghi Đỗ Lâm lại càng không có khả năng, trong lòng Đỗ Vân Đình biết rõ, không có Tô Hà thì trong mắt ông cha tiện nghi này, cậu thậm chí còn không bằng một cọng rơm. Chỉ có Cố tiên sinh, là ngoại lệ. Từ lâu Đỗ Vân Đình đã biết tình cảm của mình với người này đã thay đổi, như một người chết đuối rốt cuộc cũng vớ được cây gỗ nổi, trong lòng khát khao, muốn bám chặt lấy, nhưng lại sợ anh không thể chấp nhận được tình cảm mãnh liệt của mình, dễ dàng gãy mất. Cậu không biết, lúc mình nghĩ đến người đàn ông này, thật ra anh cũng đang nhìn cậu qua khung cửa sổ. Cố Lê nhìn cậu, ban đầu chỉ vì thú vị. Đỗ Vân Đình là một người không thành thật, huống chi lúc đó còn nhỏ tuổi, ngồi ở kia không cần biết chơi gì cũng có thể say sưa mê mẩn. Lần đầu tiên Cố Lê nhìn thấy cậu qua cửa sổ, cậu đang xây pháo đài giữa hai bầy kiến, cứ như một ngọn núi nhỏ. Sau này, nhiều trò hơn bắt đầu xuất hiện từ tay Đỗ Vân Đình. Cậu trêu đùa cái này, chọc ghẹo cái kia, rõ ràng là người thích sạch sẽ, lúc ngồi xuống nhất định phải phủi mặt đất một chút, nhưng cố tình lại thích chọc côn trùng hoặc chim chóc, ngay cả chim sẻ cũng bị cậu dọa sợ nhảy tưng tưng. Cố Lê chưa từng gặp ai hoạt bát như thế, cả người từ trên xuống dưới tỏa ra sức sống mãnh liệt, không hề che giấu. Thỉnh thoảng, Đỗ Vân Đình cũng sẽ làm chuyện xấu trong góc. Ví dụ như lén lút viết thư tố giác, tố cáo đứa trẻ bắt nạt cậu hút thuốc trong nhà vệ sinh… Hầu hết thời gian, Đỗ Vân Đình đều mang theo vết thương. Vết thương hoặc lớn hoặc nhỏ, lúc nhỏ thì chỉ rách da, lúc lớn ngay cả trán cũng đổ máu. Cậu điềm nhiên như không có việc gì, cầm khăn tay ngồi trong góc khuất lau sạch, lại lấy bông phấn mang theo, thô bạo dặm lên vết thương kia. Tóc trước trán xõa tung, tay cậu gẩy ra, vừa khéo che khuất vết thương. Lúc quản gia tới đưa trà cho Cố Lê cũng nhìn thấy. Ông khẽ thở dài một hơi, nói: “Thật ra đây là một đứa bé ngoan.” Người đàn ông không trả lời. Quản gia còn nói: “Chỉ sợ là không muốn khiến cha mẹ lo lắng… Nhưng xử lý vết thương như vậy rất dễ nhiễm trùng.” Cố Lê đứng trước cửa sổ nhìn cậu làm việc này, có vẻ thiếu niên hoàn toàn không biết đau, làm thuận tay cực kỳ. Dù đau đến nỗi hít ngược một hơi lạnh, động tác phủ phấn vẫn không hề dừng lại. Quản gia biết người đàn ông này không quan tâm lắm tới chuyện người ngoài, chỉ nói hai câu rồi định đi. Lại chợt nghe người đàn ông hỏi: “Cậu ấy tên là gì?” Quản gia khẽ giật mình. “Ngài đang nói…” Cố Lê vẫn nhìn chăm chú vào góc vắng. Suy đoán trong lòng quản gia được chứng thực, nói: “Hình như cậu ấy là con riêng của Đỗ tổng, tên là Đỗ Vân Đình.” … Vân Đình. Cố Lê khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Anh lại cúi đầu nhìn tiếp, trong lòng xuất hiện cảm xúc mà chính anh cũng không thể hiểu được. Vốn dĩ hệ thống không có thất tình lục dục, chẳng qua chỉ là số liệu. Thậm chí Cố Lê còn không biết, rốt cuộc cảm xúc này xuất hiện từ đâu… Anh chỉ biết, khi nhìn thấy dáng vẻ này của thiếu niên, trong lòng anh không thoải mái nổi. Không chỉ là không thoải mái, mà thậm chí còn có chút tức giận. Chỉ là rốt cuộc sự tức giận này nên đi đến đâu, anh cũng không biết. Nhưng khi anh đối mặt với mấy người Đỗ Lâm, cảm xúc đó như sống dậy, muốn bộc phát ra khỏi trái tim anh. Phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể kìm nén được. Tần suất Cố Lê về nhà dần cao hơn, số lần gặp Đỗ Vân Đình cũng càng ngày càng nhiều. Mãi cho đến một lần, anh nhìn thấy thiếu niên thất tha thất thểu đi vào góc khuất, hai bên đối mặt với nhau, thiếu niên như mèo bị giẫm đuôi, vẻ mặt bối rối, dứt khoát quay người bỏ đi. Chỉ trong một nháy mắt đó, Cố Lê vẫn kịp phát hiện đùi cậu có vết thương, máu thấm ra quần jean. “…” Lông mày Cố Lê càng nhíu chặt, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng thương thiếu niên đang chậm rãi bước đi. Anh chợt nói: “Vương Quân.” Tài xế lên tiếng ngoảnh đầu lại, thấy ông chủ nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, vẻ mặt không nói ra được là chuyện gì. Sau một lúc lâu, Cố Lê mới nói: “Đi. Đưa ít thuốc cho cậu ấy.” Trong biệt thự có hộp thuốc y tế, tài xế cầm thuốc và băng vải, vội vàng chạy lại đưa đồ. Cố Lê ở phía sau nhìn theo, mím môi lại. Anh không thể phân biệt rõ cảm xúc kỳ lạ này. Anh nói chuyện với các ông chủ khác về việc con trai họ bắt nạt người khác. Mấy tổng giám đốc đó không phải không biết, nhưng chẳng qua khi bị nói thế này, thể diện đều mất sạch. Hơn nữa trước uy tín của nhà họ Cố, có người ngượng ngùng tỏ vẻ sau này nhất định sẽ dạy dỗ con cái đàng hoàng, không để chúng gây chuyện khắp nơi. Cố Lê không biết làm thế có tác dụng hay không, vốn dĩ anh không nên nhúng tay vào chuyện của người phàm, nhưng đúng là số lần thiếu niên bị thương càng lúc càng giảm. Anh dần dần ít nhìn thấy thiếu niên. Có vẻ thiếu niên đã được chấp nhận, thực sự trở thành cậu hai nhà họ Đỗ trong giới này. Cậu bé bị ức hiếp đến nỗi không có chỗ đi, chỉ có thể tìm nơi hẻo lánh bên ngoài góc tường nhà anh để ẩn núp, dường như đã bị năm tháng xóa nhòa. Thay vào đó là một đứa con nhà giàu thứ thiệt, chơi xe, quẩy đủ trò, xung quanh luôn có một đám tùy tùng vây lấy. Cố Lê cũng dần trở lại cuộc sống bình thường. Quản lý hệ thống nhỏ, làm ăn kinh doanh… Chỉ là trong vô thức anh vẫn đứng trước cửa sổ. Trong góc khuất không có ai cả, trống rỗng. Chẳng biết vì sao, trong lòng anh cũng có chút trống rỗng. Đúng là vô lý… Anh là một hệ thống, làm gì có trái tim. Cố Lê nhét thêm dữ liệu vào kho dữ liệu của mình, cố khiến bản thân trở nên bận rộn hơn. Anh thường nghe tin tức về thiếu niên trong những buổi xã giao, hầu hết đều không phải tin tốt, kèm theo là cái mác “Không học vấn không năng lực”, “Chẳng làm nên trò trống gì”. Không ai quan tâm đứa nhỏ này phải cố gắng bao nhiêu mới có thể bước chân vào giới này, rồi phải bỏ ra bao nhiêu tâm tư mới có thể tiếp tục sống sót. Những khổ cực đó, không có ai nhìn thấy, bọn họ chỉ thấy những thứ bề ngoài. Chỉ có Cố Lê biết thiếu niên rất thông minh. Lúc đọc sách trong góc, tốc độ của Đỗ Vân Đình còn nhanh hơn bất cứ nhân loại nào mà anh từng thấy. Rõ ràng cậu có một trí nhớ phi thường, nhưng lại khiêm tốn dè dặt, chẳng qua chỉ để che giấu. Sau đó, Cố Lê nhận được một cuộc điện thoại. Đầu kia điện thoại vừa phát ra tiếng, Cố Lê đã biết là ai rồi… Rõ ràng là cậu. Nhưng giọng cậu nghe rất bối rối, vừa như sợ hãi vừa như thẹn thùng, nhịp thở hỗn loạn. Gọi một câu “Cố tiên sinh” xong, một lúc lâu sau không nói gì nữa, sau đó nói linh tinh hỏi anh có cân nhắc mua bảo hiểm nhân thọ không,rồi lại hỏi anh có muốn đầu tư cửa hàng không. Cố Lê nghe hồi lâu, nghe cậu thiếu niên lắp bắp kinh hãi khi bại lộ thân phận, chẳng hiểu sao, trong mắt anh dần xuất hiện ý cười. Anh há miệng định trả lời. Nhưng tốc độ thiếu niên cúp điện thoại quá nhanh, ngay cả cơ hội trả lời cũng không cho anh. Cố Lê cảm thấy thú vị. Đứa nhỏ này, rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu nhỉ. Bỗng nhiên anh muốn gặp thiếu niên. Anh tìm một lý do, chuẩn bị đến nhà họ Đỗ thăm hỏi, nhưng chờ ở nhà họ Đỗ hồi lâu mà vẫn không thấy cậu về. Chỉ chờ được một người chạy vội vào cửa, nói với Đỗ Lâm và Tô Hà: “Có chuyện rồi, cậu hai có chuyện rồi…” Trong nháy mắt đó, kho dữ liệu của Cố Lê đột ngột trống rỗng. Lúc anh đứng dậy, chính anh cũng không nhận ra điều đó. Cũng may không ai chú ý tới anh, Tô Hà trợn tròn mắt ngã ra sàn; Đỗ Lâm ôm vợ, liên tục gọi người đưa Tô Hà tới bệnh viện… Lúc này, không một ai trong nhà họ Đỗ hỏi xem rốt cuộc cậu hai xảy ra chuyện gì. Tất cả mọi người bối rối vội vàng đưa Tô Hà lên xe, chỉ có Cố Lê đứng đó, không rõ vì sao chân lại phát run. Anh vịn tường, chậm rãi đi ra cửa. Lần đầu tiên anh dùng quyền hạn của mình, tìm được người. Lúc anh nhìn thấy thiếu niên, cậu đang nằm trên nền đất lạnh lẽo, dưới lưng là một vũng máu lớn, hai cánh tay giơ lên tạo thành hình trái tim trên đỉnh đầu. “…” Cố Lê ngạc nhiên nhìn một lúc lâu, anh đứng đó, không sao nhúc nhích nổi. Anh như bị virus xâm nhập, tất cả chương trình đều bị sập, trống không chẳng còn lại gì. Rõ ràng anh đang đứng đây, nhưng lại không thể thực hiện được động tác gì, như có một đôi tay đang rút đi thứ gì đó của anh. … Sao lại thế này? Trong cơn bàng hoàng, chỉ còn lại một suy nghĩ này. Sao lại thế này? Cố Lê biết tuổi thọ của con người ngắn, nhưng hầu hết những người đó vẫn có thể sống từ bảy đến tám mươi năm. Nhưng thiếu niên… Thiếu niên mới bao tuổi chứ? Cậu chỉ mới độ hai mươi tuổi… Vậy mà cậu chết rồi? Cứ thế, chết đi? Điều này không nằm trong khả năng tưởng tượng của Cố Lê, anh ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào người đó, cho đến khi cảnh sát hỏi anh: “Anh có phải là người nhà không?… Xin hỏi, anh có phải là người nhà không?” Người đàn ông không trả lời, anh không thể trả lời được nữa. Cảnh sát nhìn hồ sơ, còn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng bỗng nhiên nhìn thấy thứ gì đó vụt qua mắt người đàn ông. Sáng loáng, rơi xuống đất trong nháy mắt. Cố Lê không biết mình đã về không gian hệ thống bằng cách nào. Nhưng lúc Chủ Thần nhìn thấy anh, hiển nhiên cực kỳ ngạc nhiên, hỏi anh: “Sao lại khóc?” Cố Lê lau khóe mắt, ẩm ướt. Đây gọi là khóc ư? Chủ Thần nói: “Cậu đang khóc.” Hắn lại hỏi: “Sao thế?” Cố Lê trầm mặc hồi lâu, nói với hắn: “Tôi muốn xin ngài giúp một chuyện.” Chủ Thần lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên. Cố Lê nói tên thiếu niên với hắn. “Cậu ấy nên có một cơ hội… Cậu ấy không nên chết như thế này.” Chủ Thần vừa nghe vừa đánh giá vẻ mặt anh, cuối cùng chậm rãi nói: “Tôi có thể giúp cậu.” Tinh thần Cố Lê thả lỏng. “Nhưng,” Chủ Thần lại nói, “Cậu có biết vì sao mình khóc không?” “…” Câu hỏi này, Cố Lê không trả lời được. Chủ Thần nói: “Cậu cũng nên thử một lần. Cậu sẽ tìm được câu trả lời. Chờ đến khi cậu hoàn toàn biết rõ câu trả lời, tôi sẽ để cậu ấy sống lại.” Thế là Cố Lê đã tự mình bước vào hệ thống. Lần đầu tiên anh gặp người này ở nơi đó, từ xuân, hạ, thu, rồi đến đông. Rốt cuộc anh đã hiểu, cảm xúc đó của mình xuất phát từ đâu… Đáp án rõ ràng, thậm chí anh không hiểu sao trước kia vẫn mãi không nhận ra. Bé ngoan có một không hai trên đời của anh… Anh cam tâm tình nguyện, trở thành chốn trú ẩn suốt quãng đời còn lại của cậu. ________.

/ 137
BookmarkBook-reading