Tùy Tiện Phóng Hỏa

Đúng lúc đèn đỏ, Dịch Văn Trạch ngừng xe ổn định,
nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn cô một lát: “Năm Giai Hòa mười lăm tuổi, tôi đã gặp
cô ấy. Cho nên, anh là người đến chậm.”

Lời này rất dễ hiểu, từng chữ một đều vô cùng rõ ràng,
nhưng vấn đề là, Giai Hòa không hiểu gì hết.

Năm mười lăm tuổi mình còn đang học lớp mười ở Trường
Trung học Bắc Kinh số 4[1], cả ngày học hành liên miên, ngay cả người ngoài
trường cũng không quen biết. Huống chi trước kia cô chưa từng rời khỏi Bắc Kinh
nửa bước, hiển nhiên cũng không có khả năng đi Hong Kong, làm sao có thể gặp
anh được?

Chẳng lẽ…Giai Hòa nhìn anh.

Là một lời thoại trong phim? Đủ tình cảm, thích hợp
với việc giết trong vòng một giây.

Lúc này lại có điện thoại gọi tới, Giai Hòa chỉ có thể
nhìn chăm chăm đèn đỏ biến thành đèn xanh, kéo kéo cổ tay áo anh, ý bảo là có
thể tiếp tục lái xe. Dịch Văn Trạch vừa giữ tai lái vừa đeo tai nghe điện thoại
vào, bắt đầu nói chuyện. Dường như anh đang nói chuyện với Ngô Chí Luân, xem ra
anh chàng đã lái xe đuổi theo, giữa hai ba câu nói, còn nghe thấy tên ‘Thiên
Sở.’

Hai chữ lặng yên lọt vào trong tai. Thực sự Giai Hòa
không muốn nghe lén, nhưng mà Dịch Văn Trạch lại không kiêng dè gì.

Anh mới ngắt điện thoại xong, cô lập tức bày ra dáng
vẻ vô cùng hứng thú, tiếp tục vấn đề vừa rồi: “Sao anh lại nói như vậy?”

“Bỗng nhiên nghĩ đến,” Dường như Dịch Văn Trạch cũng
không tính giải thích, ngược lại còn bâng quơ chuyển đề tài, “Bộ phim kia của
anh đã xác định Thiên Sở sẽ là người hát ca khúc chủ đề. Lần này đến Thiên Tân
có thể em sẽ nhìn thấy cô ấy.” Giai Hòa không nghĩ tới chuyện anh sẽ nhắc đến
chuyện này, suýt nữa nói lắp, cười cười: “Bây giờ cô ấy nổi tiếng như vậy, hai
người coi như là ‘cường cường liên thủ’, hiệu quả tuyên truyền hẳn sẽ rất tốt.”

Đâu chỉ có rất tốt, hai người vừa ly hôn lại hợp tác
với nhau, tin tức ‘phô thiên cái địa’ (trút xuống mọi nơi) như vậy sẽ
ập đến như sóng thần.

Cô nghĩ đến Thiên Sở, đột ngột cảm thấy mất tự nhiên.

Chuyện hai ba tháng trước ở Hoành Điếm vẫn còn mới mẻ
trong ký ức của Giai Hòa. Lúc ấy cô còn một mực chắc chắn rằng không có quan
hệ, bây giờ…Tuy rằng Giai Hòa không sợ gặp Thiên Sở, nhưng mà thế nào cũng cảm
giác mình nói dối vậy. Lúc ấy Thiên Sở nghĩ cái gì, bản thân cô cũng có thể
đoán đại khái được. Tình cảm chưa kết thúc? Muốn tiếp tục?

Cô nhìn thoáng qua Dịch Văn Trạch một cái. Rốt cuộc là
hỏi hay là không hỏi, mà hỏi như thế nào mới tốt?

Dịch Văn Trạch lại tiếp thêm một cuộc điện thoại khác,
căn bản chưa cho cô thời gian hỏi. Mãi cho đến khi đến đường cao tốc, anh mới

lên tiếng: “Đường cao tốc, em thắt dây an toàn vào.” Giai Hòa ừm một tiếng, đưa
tay kéo dây an toàn qua. Lúc đang lách cách mang vào, anh lại nói: “Thiên Sở là
người có cái tôi rất lớn, nếu cô ấy có nói gì với em, em cũng đừng để ý nhiều.”

Giai Hòa gật đầu, thấy anh đang lái xe không nhìn
mình, lại vâng.

“Một năm trước anh và cô ấy ly hôn, chuyện này cũng
không liên quan với bất kỳ ai, chỉ là tình cảm hai người bất hòa.” Anh lời ít
mà ý nhiều, “Nếu em đọc thấy tin tức báo chí đưa cái gì coi như là đọc tiểu
thuyết cũng được, không nên coi đó là thật.”

Dịch Văn Trạch thẳng thắn như vậy khiến cô hơi ngượng:
“Em hiểu rồi, đều là chuyện quá khứ, em cũng không để ý mà so đo như vậy,” Cô
dừng một chút, ướm lời, “Em có cảm giác…giống như cô ấy còn muốn quay lại.”

Nói xong chỉ cảm thấy răng mình chua chua.

Người yêu, hỏi vấn đề này cũng không quá phận đi? Cô
không yên nhìn Dịch Văn Trạch, dường như anh không có biểu cảm gì là không
thích nên mới yên tâm được một chút. Dịch Văn Trạch tựa hồ đang nghĩ xem nên
nói như thế nào, qua một lát anh mới mở lời: “Lúc ở Hoành Điếm cô ấy có nói
qua.”

Xe chạy không nhanh, có rất nhiều chiếc xe lướt nhanh
qua, giữa hai người đột nhiên trở nên im lặng.

Mãi cho đến khi xe dừng lại đổ xăng, anh mới thực bình
thản bổ sung thêm một câu: “Cô ấy hẳn biết bây giờ anh có bạn gái.”

Giai Hòa à một tiếng, tuy rằng còn rất nhiều câu hỏi,
nhưng vẫn là nhịn xuống. Nếu hỏi tiếp thì lại thành ép hỏi. Kỳ thật anh vẫn làm
rất tốt, vừa mới bắt đầu, cũng không nên bước vào quá sâu.

Tình hình giao thông hôm nay khá tốt, hơn một tiếng
hai người đã đến Thiên Tân.

Mãi cho đến khi vào nội thành Thiên Tân Giai Hòa mới
cảm thấy đói. Nhìn nhà hàng, tiệm Fastfood hai bên đường lướt nhanh qua, Giai
Hòa muốn nói hay là mình tìm một chỗ ăn cơm đi. Nhưng câu nói vừa đến bên miệng
mới sực nhớ anh không thể tùy tiện xuất hiện như vậy, chỉ có thể an ủi rằng
mình đang ở cạnh thần tượng, hẳn phải có hy sinh. Như bây giờ chẳng hạn.

Đói, đói đến đau cả dạ dày. Cô lặng lẽ xoa xoa bụng,
yên lặng cầu nguyện nhanh nhanh đến nhà hàng một chút.

“Đói bụng?”

Giai Hòa buông tay ra: “Rất ổn.”

“Sẽ đến nhanh thôi,” Anh vươn tay xoa xoa đầu Giai
Hòa, cười nói: “Em kiên nhẫn một lát.”

Lời Dịch văn Trạch nói rất đáng tin. Quả thật, trong

vòng năm phút xe đã vào trong một cao ốc. Lúc hai người xuống xe chờ thang máy,
bên cạnh có năm sáu thanh niên cũng đang chờ. Vừa nhìn thấy Dịch Văn Trạch lập
tức xì xầm với nhau, có vài người lớn gan rút di động ra chụp ảnh. Anh chỉ cười
nói có thể chụp ảnh chung, nhưng những ảnh khác thì không.

Giai Hòa chỉ việc giả bộ như không biết. Cô đứng ở một
góc sáng sủa nhìn anh và những người khác chụp ảnh chung, vào thang máy cũng cố
ý đứng ở nơi cách xa anh nhất. Cũng may bọn họ lên tầng cao nhất, rất nhanh
người cuối cùng đã đi ra khỏi thang máy. Cửa vừa đóng lại, cô bỗng nhiên cảm
giác được bàn tay mình được ai nắm lấy. Rất ấm áp. Rất mạnh mẽ.

Nghiêng đầu nhìn, Dịch Văn Trạch đang cúi đầu nhìn cô,
nụ cười còn có mang theo cả lời xin lỗi: “Có bạn trai như anh có phải cảm thấy
rất mất tự nhiên?” Giai Hòa có ý tứ nghĩ nghĩ một chút, bỗng nhiên cười nói:
“Có bạn gái như em có phải cảm thấy không tiện hay không?” Anh bất đắc dĩ cười
cười: “Đúng vậy.”

“A?” Giai Hòa buồn bực nhìn anh.

Dịch Văn Trạch kề sát vào tai cô: “Anh rốt cuộc cần
phải lo lắng phải làm như thế nào em mới yên tâm.”

Bên tai ấm áp khiến trái tim Giai Hòa lại dội lên bùm
bùm. Bỗng nhiên đinh một tiếng, cửa thang máy đã mở ra.

Cô rút tay, ý bảo anh đi trước.

Mãi cho đến khi vào nhà ăn, cô gái dẫn dường nhìn thấy
Dịch Văn Trạch, lập tức nhiệt tình hướng dẫn: “Dịch tiên sinh, mời đi bên này.”
Lúc vừa vào phòng đặt trước, Dịch Văn Trạch vươn tay đẩy cửa, cô bỗng kéo kéo
cổ tay áo anh.

Dịch Văn Trạch khó hiểu quay đầu.

Cô nghiêm túc nhìn anh: “Thật ra, khi mỗi người bắt
đầu một tình cảm mới luôn có cảm giác lo được lo mất, qua một thời gian sẽ ổn
định thôi, anh đừng để ý nhiều quá,” Cô ngừng một lúc, mới nhỏ nhẹ nói ra ý
chính, “Dù sao, em cũng tuyệt đối tin tưởng anh.”

Trong căn phòng kia rất ồn ào, dường như có không ít
người bên trong.

Cô vừa nói xong liền cảm thấy mình lại sến quá mức.
Lúc Dịch Văn Trạch còn chưa nói được lời nào, Giai Hòa lại còn đang xấu hổ, cửa
đã bị người bên trong đẩy ra. Ngô Chí Luân vừa cúi đầu gọi điện thoại, vừa bước
nhanh ra bên ngoài, suýt nữa va vào người cô.

Giai Hòa hoảng hốt, Ngô Chí Luân cũng lùi lại nửa bước
theo bản năng, trong một thoáng lại trưng ra khuôn mặt tươi cười vô cùng đắc ý:
“Sao mình lại tới trước rồi?” Nói xong, nhanh chóng ngắt điện thoại, ngẩng đầu
nhìn đồng hồ: “Chậm nửa tiếng lận đó.”


Đôi mắt anh chàng đảo qua Giai Hòa, lại đảo qua Dịch
Văn Trạch, lại lướt qua Giai Hòa, sợ người ta không hiểu ý tứ trong lời mình.

Dịch Văn Trạch vỗ vỗ vai cô, giọng điệu bình tĩnh:
“Tin mình đi, nửa tiếng quá ít, không đủ để làm bất cứ chuyện gì.” Giọng nói
không lớn không nhỏ, vừa đủ để ba người nghe rõ ràng.

Sau đó, liền kéo Giai Hòa đang á khẩu không trả lời
nổi vào bên trong.

Bên trong phòng có rất nhiều người, Giai Hòa nhìn
thoáng qua, lập tức nhìn thấy được Thiên Sở, còn có một người phụ nữ ngồi cạnh
cô. Mấy năm nay, mặc dù Giai Hòa chưa thấy được người thật nhưng cũng đã coi
khá nhiều phỏng vấn, ngay lập tức nhận ra người phụ nữ này chính là chị Mạch.

Bởi vì Dịch Văn Trạch nắm tay, Giai Hòa hơi hơi ngượng
ngùng, gật nhẹ đầu: “Chị Mạch.”

Chị Mạch cười vô cùng thân mật: “Là Giai Hòa phải
không? Hai ngày nữa chính là buổi họp mặt truyền thông của ‘Vĩnh An’, chị đã
xem trailer rồi, nếu chị đoán không nhầm, danh tiếng của em nhất định sẽ vang
xa.”

Ở hoàn cảnh như vậy, đây xem như là lời dạo đầu thích
hợp.

Trong lòng Giai Hòa ấm áp, dịu đi bối rối trong lòng:
“Cảm ơn chị Mạch.”

Chị Mạch mỉm cười vỗ vỗ vai cô, sau đó mới nghiêng đầu
nhìn Dịch Văn Trạch: “Hôm trước gọi điện cho cậu, làm thế nào cũng không chịu
đến vào ngày hôm nay, bây giờ sao lại đổi ý?” Dịch Văn Trạch để Giai Hòa ngồi
bên cạnh mình xong mới bỏ mũ lưỡi trai xuống, tiện tay đặt ở trên bàn: “Đột
nhiên có một số việc nên em ghé qua đây trước.”

Bình thường đây là bữa cơm công việc, nhưng bởi Dịch
Văn Trạch nắm tay Giai Hòa xuất hiện nên trong lòng những người này, dù quen
biết hay không quen biết đều lập tức hiểu rõ quan hệ của cả hai, vẫn cố ý cười
đùa tự nhiên, nhưng tâm trạng tò mò trong mắt kia, Giai Hòa nhìn là hiểu được.

Bữa cơm được hơn một nửa, Thiên Sở hết ly này đến ly
khác, uống khá nhiều.

Giai Hòa không được tự nhiên nhìn. Mấy cảnh như thế
này cô xem nhiều lắm rồi, nhưng giờ mình lại trở thành nhân vật chính, lại bị
nhiều người nhìn như vậy, tóm lại sẽ có cảm giác bối rối bồn chồn không biết
làm thế nào. Huống chi nơi này toàn là người trong công ty của Dịch Văn Trạch,
đều là cộng sự nhiều năm với Thiên Sở, nhìn như thế nào cô cũng giống như người
ngoài.

Nhưng cảm giác này chỉ một mình Giai Hòa có, Dịch Văn
Trạch lại rất bình thản, rất nhanh đã dùng cơm xong, thấp giọng hỏi cô: “Em
muốn về khách sạn nghỉ ngơi một chút hay không?” Giai Hòa như vừa trút được
gánh nặng, thì thầm: “Anh không cần phải ở lại đây sao? Bằng không anh nói tên
khách sạn cho em biết đi, em tự gọi xe đến?” Dịch Văn Trạch không để ý nhiều:
“Không cần đâu, anh cũng rất mệt.”

Giai Hòa nghĩ nghĩ, càng hiểu lại càng cảm thấy xấu
hổ, đơn giản thắng thắn: “Vậy đi thôi.”

Hai người cùng quyết định xong, Dịch Văn Trạch bắt đầu
chạm ly tượng trưng với vài người, nói mình từ Thượng Hải về đây vẫn chưa được

nghỉ ngơi, rất mệt mỏi nên không thể đón tiếp cẩn thận. Mọi người cũng không
gây khó xử, chẳng qua cười đùa hàn huyên một chút, còn có vài anh bạn uống rất
nhiều, nhìn nhìn Giai Hòa, lại trêu chọc anh vài câu.

Giai Hòa nghe xong lại càng ngượng ngùng, cũng không
so đo với người uống rượu, chỉ có thể lấy cớ đi toilet thoát thân. Ngoài gian
phòng này chỉ có một toilet nên rất tĩnh lặng. Cô cầm di động gửi tin nhắn cho
Dịch Văn Trạch: Anh xong thì nói cho em biết, em chờ anh ở cửa.

Tin nhắn rất nhanh được gửi đến: Ừ, em đừng vội,
rất nhanh.

Vừa buông di động, cửa toilet đã bị một bàn tay đẩy
ra. Thiên Sở mang theo hơi say bước vào, vừa nhìn thấy Giai Hòa lại giật mình:
“Phải đi sao?” Giai Hòa nhìn tay cô khóa cửa lại, có chút không hiểu, chỉ cười
cười: “Lái xe đường dài đến đây, hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi.”

Ánh mắt Thiên Sở đầy men rượu, và còn có cả điều gì
đó. Im lặng một lát mới nói: “Cô cùng anh ấy đã bao lâu rồi?”

Giai Hòa không muốn nói, nhưng nhìn thấy bộ dạng kia
lại hơi mềm lòng: “Cũng không lâu lắm.”

Thiên Sở cười cười, nhìn vào gương, xoa xoa vết thâm
dưới mắt: “Hoàng tử cùng cô bé lọ lem sao? Khoảng cách giữa hai người rất lớn.”

Một câu không đầu không đuôi, Giai Hòa nghe vào mới
ngửi thấy được mùi khói thuốc súng.

Xem ra thế nào cũng phải động đến vấn đề này, sau đó
lại phải đối mặt với cảnh tượng này…Giai Hòa hơi bất đắc dĩ, nhưng vẫn mở miệng
nói: “Cũng có thể như vậy. Đối với tôi mà nói, anh ấy quả đúng là một hoàng tử,
nhưng tôi cũng biết mình chẳng phải là công chúa, chỉ là cô bé lọ lem có tấm
lòng lương thiện.” Cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình ôn hòa, không đi kích
thích một người đương có bảy phần say xỉn này, “Dựa theo tiêu chuẩn bình thường,
tôi có một gia đình gia giáo hòa thuận, còn có một nghề nghiệp tốt, cũng có thể
tự mình sắm nhà mua xe. Có thể hoàn cảnh gia đình khác nhau, văn hóa khác nhau,
chắc chắn sẽ có va chạm và không hợp ý, nhưng đấy chẳng phải là vấn đề lớn.”

Lời nói rất nghiêm trang. Nói xong cô cũng không thể
kiềm mình lại được, lại khẽ thở dài một hơi, nửa đùa nửa không: “Ba mươi năm Hà
Đông, ba mươi năm Hà Tây (thế sự thay đổi khó lường), cứ theo dõi nguy cơ
tài chính kinh tế của Hong Kong trong hai năm nay, không ít nghệ sĩ mất tiền vì
bất động sản. Nếu sau này việc anh ấy đầu tư phá sản có lẽ tôi còn phải nuôi
gia đình và trả nợ.”

Phải thế chứ, biên kịch chính là những người đến già
đều nổi tiếng, nhưng ngôi sao thì không, có khi già rồi mới lâm vào nghèo túng.

Não của Giai Hòa tự động bổ sung thêm một câu, sau đó
cô cũng tự cho biểu hiện của mình chín mươi điểm…

Thiên Sở vẫn nhìn vào gương, không nói gì nữa. Giai
Hòa cũng hiểu ở đây thêm cũng vô ích, nhanh chóng mở cửa ra ngoài.

Cửa vừa đóng lại, cô mới thở dài một hơi, lúc cầm điện
thoại định nhắn tin cho Dịch Văn Trạch lại nhìn thấy Ngô Chí Luân tựa vào một
cái hồ, cười vô cùng mờ ám: “Chỗ này không có cách âm, anh không phải cố ý nghe
đâu.”

[1]: 北京市第四中学 –
Bejing No.4 High School.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận