Văn Phòng Ẩn Hôn FULL


Nhậm Đình Đình khóc bao lâu thì Triệu Phương Cương dỗ dành bấy lâu.
Cảm thấy lời xin lỗi trong cuộc đời này đều nằm trong tiếng khóc của cô.
Khi đó anh đã thầm thề từ tận đáy lòng rằng sẽ không bao giờ được phép nói ra ba từ này với cô nữa.
Hóa ra gia đình của Tiểu Đàm thật sự có chút nội tình, khi mới tiếp xúc với Nhậm Đình Đình đã bắt đầu nhiệt tình theo đuổi, là một người thông minh, rất biết xử lý mọi việc, thường xuyên xuất hiện trước mặt cha mẹ cô thể hiện, cứ như vậy kiên trì bền bỉ theo đuổi hai tháng, Nhậm Đình Đình quyết định thử xem sao.
Anh ta luôn rất tốt với cô, đón cô khi tan làm, thi thoảng bất ngờ tặng cô vài món quà và rủ cô đi xem phim.
Trên thực tế đó đều là những việc mà các cặp đôi hay làm, nhưng Nhậm Đình Đình luôn cảm thấy mối quan hệ này thiếu vắng gì đó.
Sau đó, khi cha cô đột ngột qua đời trong vụ tai nạn giao thông, anh ta dần trở nên ít dịu dàng và không quan tâm đến cô nhiều như trước.
Chỉ đến lúc đó, Nhậm Đình Đình mới thực sự hiểu được thế nào là tình người phai nhạt.
Tất cả sự ân cần ngày trước của anh ta, chẳng qua cũng là vì thân phận của cô – thiên kim của Cục trưởng Nhậm.
Anh ta càng ngày càng mất kiên nhẫn với cô, cô biết rằng khi cha không còn nữa, cô sẽ chẳng là cái gì cả, biểu hiện xu nịnh trước đây của anh ta chẳng qua cũng chỉ là nể mặt cha của cô.
Cô đề nghị chia tay, nhưng anh ta lại nói, “Nếu chúng ta chia tay, cô nói xem người ta sẽ nhìn tôi và gia đình tôi như thế nào?”
Cô không ngờ sau khi cha mất, anh ta lại nói chuyện không chút kiêng nể gì như vậy.
Nhưng cô nhất quyết không nhân nhượng, kiên quyết muốn chia tay, cuối cùng anh ta không còn cách nào khác, yêu cầu cô đi đến dùng bữa tối, sau khi xong việc sẽ đồng ý chia tay.

Vì vậy đó là lý do mà cô cùng anh ta xuất hiện trên bàn tiệc.
Ai biết được rằng cô sẽ gặp lại Triệu Phương Cương, ngay lúc đó, cô nhìn thấy anh ngồi đối diện với cô từ xa, cô cúi đầu, nước mắt lưng tròng, mấy lần không nhịn được, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Đôi mắt Nhậm Đình Đình đã sưng lên vì khóc, khăn giấy trong xe của Triệu Phương Cương gần như hết sạch.
Triệu Phương Cương đau lòng đưa tay lên má cô khẽ vuốt ve, “Anh đến căn hộ tìm em, nhưng em lại bán nó đi rồi, anh còn tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại em nữa.”
Cô trốn tránh bàn tay của anh chạm vào mình, anh tự ý thức được liền thu tay về, “Anh cũng đến DR ngồi đó chờ em, nhưng em cứ như trốn tránh anh không muốn xuất hiện, sao đó Đồ Tiểu Ninh nói em có bạn trai mới rồi.” Anh lại thở dài, “Nhậm Đình Đình, em cũng thật tàn nhẫn, nói đi là đi, chặn điện thoại của anh, không để lại thứ gì cả, ngoại trừ mấy chậu thường xuân trong nhà.”
Nhậm Đình Đình hai mắt đỏ hoe nhìn anh, giọng nói khàn khàn, “Không phải anh cũng có bạn gái mới sao?”
“Chia tay rồi.” Triệu Phương Cương nói ngay lập tức, “Em biết sao? Có phải em vẫn luôn quan tâm đến anh?”
Nhậm Đình Đình không nói nữa.
Triệu Phương Cương như có một tia cơ hội, vươn tay ôm lấy cô, cằm đặt lên trán cô, “Vợ à, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, cho anh thêm một cơ hội nữa có được không? Anh sẽ không làm em giận nữa, không để em ở nhà một mình lo lắng nữa.” Anh ôm cô thật chặt, “Vợ à, anh muốn ăn mì em nấu, em đi rồi, anh ăn gì cũng đều không có khẩu vị.”
Bộ dạng đáng thương của anh, làm cho Nhậm Đình Đình muốn đẩy anh ra cũng không nỡ, anh mặt dày dứt khoát cầm lấy tay cô, “Hay em đánh anh thêm vài cái nữa? Đánh đến khi nào em cảm thấy vui vẻ.”
Nhậm Đình Đình không đánh anh, mà che mặt lại, “Anh lúc nào cũng thế, lúc em định từ bỏ thì lại tới trêu đùa em, lúc nào cũng vậy.” Tóc của cô do khóc nên rối bời hết cả, cố gắng chỉnh gọn mấy sợi tóc vướng trên mặt, “Ba năm trước anh cũng nói vậy, nói chúng ta không hợp, anh cũng nói với chị Tiểu Ninh, nói em căn bản không phải gu của anh.”
Triệu Phương Cương sững sờ, anh không ngờ những gì anh tùy tiện nói trong văn phòng lại bị cô nghe thấy.
Anh muốn giải thích nhưng lại chẳng thể phản bác.
Lúc đó làm sao anh có thể nghĩ có một ngày mình sẽ rơi vào tay cô gái nhỏ này, nếu anh biết, khi cô tỏ tình với anh, làm sao có thể nhẫn tâm từ chối? Mỗi lần nghĩ lại những chuyện xấu xa mình đã làm, anh chỉ muốn tự đánh bản thân.
“Ba năm trước ở sân bay, anh đứng từ xa mỉm cười giơ tay gọi tên em, từ lúc đó anh như bước vào thế giới của em vậy, anh đưa em đi chơi trò chơi điện tử, dạy em bắn súng, giúp em gắp thú, rõ ràng em biết anh đối với em ngoan ngoãn vâng lời như vậy là do nhiệm vụ của cấp trên giao cho, nhưng em vẫn yêu anh một cách ngu ngốc.

Sau khi đến DR, em giống như viên kẹo dẻo dính lấy anh vậy, nhưng anh đến cả nhìn cũng không thèm nhìn em một cái, anh nói em phiền phức, lúc nào cũng tìm lý do để đẩy em ra.” Những lời thầm kín giấu trong lòng từ lâu, đây là lần đầu tiên nói ra trước mặt anh.
Sau đó Triệu Phương Cương mới biết rằng anh đã vô hình trung làm tổn thương cô hết lần này đến lần khác.
“Sau đó em đã lấy hết dũng khí để tỏ tình với anh, nhưng anh luôn mang vẻ hững hờ, lạnh nhạt, vốn dĩ anh chưa bao giờ để mắt tới em, lúc đó anh có thể cảm thấy em rất buồn cười.”
“Đình Đình…” Triệu Phương Cương không thể nghe tiếp được nữa, nhưng cô vẫn tiếp tục nói.
“Nhưng thật sự lúc đó em rất ngốc, cho rằng em quá nhỏ, lại ấu trĩ, không đủ trưởng thành, em đã cố gắng rất nhiều để trở nên trưởng thành, không trẻ con nữa, em nghĩ có phải như vậy anh mới để ý đến em? Mới thích em?”
Lúc này Triệu Phương Cương cảm thấy như có cái gì đó vướng mắc trong cổ họng mình.
“Lúc đó anh nói với em sau này đừng làm ngân hàng, nhưng em vẫn cố chấp vào đó, em vẫn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần làm việc cùng thì sẽ hiểu hơn về công việc của anh, càng hiểu anh hơn một chút, thậm chí có thể có cơ hội tiếp cận anh, em chỉ muốn gần anh một chút.” Cô rơm rớm nước mắt, lại lấy tay gạt đi, “Em nhất quyết muốn vào DR, cho dù anh không còn ở đó nữa, em nghĩ chắc cũng không sao, vốn dĩ DR cũng không cho phép nhân viên yêu nhau, nhỡ sau này chúng ta vẫn có cơ hội thi sao? Có phải em rất ngốc không? Luôn mơ mộng về những thứ không thực tế chút nào, nhưng những thứ không thực tế mà em luôn nghĩ tới đó đều là anh.”
Triệu Phương Cương ôm lấy mặt cô, “Đình Đình, đừng nói nữa có được không? Đừng nói nữa.”
Cô lắc đầu nói tiếp, như muốn nói ra điều thầm kín trong lòng, “Anh có biết lúc anh chủ động theo đuổi em, em vui đến nỗi không ngủ được.

Một lần nữa em lại rơi vào sự hạnh phúc đó, để rồi chỉ nhìn thấy ngọt ngào trước mắt mà quên mất rằng anh chỉ là người yêu bản thân mình, anh theo đuổi em chỉ vì cảm thấy em thay đổi, không phải cô gái ngày trước luôn bám lấy anh, sự chênh lệch đó khiến anh cảm thấy thất bại, thực ra đó không phải là thích, chỉ là anh muốn tận hưởng cảm giác được người khác sùng bái.” Cô lại cười khổ, “Cho nên, mặc dù ở bên nhau nhưng anh không thực sự quan tâm em, anh chỉ biết bản thân có vui hay không, nếu em không vui thì chỉ cần tùy tiện dỗ dành là xong, thậm chí có lúc anh còn không hỏi han em, anh cho rằng bộ dạng đó của anh tốt đẹp chỗ nào chứ?”
Cô ngước mắt lên đối diện với anh, “Vậy lần này thì sao? Lại đưa cho em một viên kẹo nữa, rồi em lại giẫm lên vết xe đổ đó sao? Nhưng Triệu Phương Cương, em không còn là Nhậm Đình Đình của ba năm trước nữa, anh có lòng tự trọng của mình, em cũng …”
Nhưng anh không cho cô cơ hội nói nữa, cứ thế cúi đầu xuống hôn cô mãnh liệt.
Cô càng đẩy anh ra anh lại càng hôn sâu hơn, nước mắt thấm ướt môi hai người, cho đến khi cô không còn sức lực nào anh mới buông cô ra, nhưng vẫn ôm chặt cô trong lòng.
“Bây giờ đến lượt anh nói.” Lần này tới lượt anh nói ra lòng mình: “Đúng là ngày trước anh chơi bời, chẳng để ý ai cả chứ đừng nói đến em, một cô gái còn chưa bước vào đời, không thông thạo mấy chuyện ngoài xã hội, lúc đó em giống như đứa nhỏ chỉ biết bám đuôi vậy, anh lại ghét phiền phức, nhận em làm đệ tử cũng là do bị sếp ép buộc, em còn nhỏ hơn anh sáu tuổi, còn nhỏ hơn cả Đồ Tiểu Ninh, trong tiềm thức của anh chỉ coi em như một đứa trẻ, lúc đó em còn chưa học xong, chưa thực sự bước vào xã hội, bỗng nhiên em nói em thích anh, anh chỉ coi đó là biểu hiện của một đứa trẻ chưa trưởng thành, coi sự dựa dẫm phụ thuộc vào anh rồi lầm tưởng đó là một loại thích.”
Những chuyện trước kia như hiện ra trước mắt, những ký ức hiện về trong đầu, Nhậm Đình Đình cảm thấy khó chịu đến mức nước mắt rơi lã chã.
Triệu Phương Cương lấy khăn giấy lau mặt cho cô, “Ba năm trước anh từ chối em, làm tổn thương em, ba năm sau lại làm tổn thương em vì cái gọi là tự tôn, em vì anh mà luôn thay đổi, em càng thay đổi tốt đẹp hơn thì anh lại ngày một tệ hơn, không biết tốt xấu phải trái.” Giấy ăn dùng hết, anh lại lấy tay lau nước mắt cho cô.

“Sau khi biết chuyện của cha em, anh đã đợi em dưới lầu cả một đêm, anh biết em nhất định sẽ rất buồn, nhưng anh dùng tư cách gì để đi tìm em đây? Ngay cả tư cách an ủi em anh cũng không có, sau đó khi đến đám tang của ông ấy, nhìn thấy em ở trong vòng tay người khác, anh đã nghĩ đáng lẽ người đó phải là anh, nhưng tư cách đó đã bị chính tay anh đánh mất từ lâu rồi.”
Đôi mắt anh cũng đỏ hoe, “Khi em đi rồi, anh thường đến căn nhà mới đó, ngồi đó nửa ngày, bên trong những đồ to nhỏ đều do em chọn, ngay cả khi hút thuốc cũng cảm thấy đau khổ, anh hối hận, tự tôn là cái đếch gì chứ, sao anh lại đánh mất một người vợ tốt như em chứ?”
Anh siết chặt tay của Nhậm Đình Đình trong ngực mình, nhìn cô, giọng khàn khàn trầm mặc, “Chuyện hôm nay nếu anh không gặp thì coi như không có gì, nhưng anh đã gặp lại rồi thì sẽ không dễ dàng để em đi nữa, Đình Đình, mình về nhà có được không?”
Hai chữ “về nhà” của anh làm cho cô một lần nữa rơi lệ.
Người ta thường nói phụ nữ được làm từ nước, trước kia Triệu Phương Cương không tin, nhưng giờ thì tin thật rồi, vội vàng lau nước mắt cho cô, thấy cô vẫn không nói gì, anh lại mặt dày mày dạn, “Vậy anh về với em cũng được.”
“Ai cho anh về cùng em?” Sau một hồi im lặng, Nhậm Đình Đình cuối cùng cũng lên tiếng.
Triệu Phương Cương vui mừng, “Vậy đi cùng em đến nơi khác cũng được.”
“Ai cần anh.”

Triệu Phương Cương vừa xoa nhẹ lưng cô vừa nói, “Em cần anh.” Anh ôm cô thật chặt như một bảo bối thất lạc, “Vợ à, em cũng không nỡ có phải không, trong lòng em vẫn có anh đúng không, anh hứa với em, anh sẽ sửa hết những thói xấu, sẽ không làm em tổn thương nữa, được không? Em cho anh một cơ hội nữa, chỉ một cơ hội nữa thôi.” Giọng điệu rất khiêm tốn, như cầu xin vậy.
Nhậm Đình Đình dựa vào vai anh cắn một cái, trách mắng anh, “Em thật sự rất ghét anh, ghét anh muốn chết, em cũng ghét cả bản thân mình nữa, lần nào cũng không thắng nổi.”
Cô cắn rất đau, Triệu Phương Cương chịu đau, mặc cho cô cắn, “Đúng, anh đáng ghét nhất, em muốn cắn chỗ nào thì cắn chỗ đó, chỉ cần em vui vẻ là được.”
Nhậm Đình Đình đẩy anh, anh nhìn cô chăm chú, “Vậy là tha thứ cho anh rồi?”
Nhậm Đình Đình không nói lời nào.
Anh giả vờ đáng thương, nắm lấy tay cô tự đánh mình mấy cái, chiêu này quả nhiên hữu dụng, Nhậm Đình Đình thu tay lại, “Triệu Phương Cương, đây là lần cuối cùng đó.”
Triệu Phương Cương thề, “Tuyệt đối không có lần sau.” Lời vừa nói ra, chưa đợi cô nói tiếp anh đã hôn lên mặt cô.
“Anh vừa uống rượu đó, hôi chết đi được.” Nhậm Đình Đình mặc dù chán ghét nhưng cũng không đẩy anh ra.
“Hôn vợ mình có gì sai sao? Lâu lắm không được hôn rồi.” Anh đột nhiên dừng lại, “Cái thằng khốn kiếp kia đã hôn em chưa?”
Nghĩ rằng cô ngầm thừa nhận, Triệu Phương Cương tức giận, “Chết tiệt!” Nói rồi liền mở cửa xe.
Nhậm Đình Đình kéo anh lại, “Anh đi đâu đấy?”
“Vào trong đó phế bỏ cậu ta.”
“Anh bị khùng hả, không có.”
Triệu Phương Cương nhìn cô, “Thật sự không có?”
“Thật sự không có.”
“Vậy anh ta chạm vào em chưa?”
Nhậm Đình Đình đánh anh một cái, “Anh phiền chết đi được, không có, không có gì hết.”
Triệu Phương Cương lúc này mới yên tâm, lại ôm cô vào lòng, đặt lên trán cô một nụ hôn, “Em là cô gái nhỏ của anh, không ai được chạm vào em hết.”
Nhậm Đình Đình dựa vào ngực, lắng nghe nhịp tim của anh.
Lần gặp gỡ đầu tiên vào ba năm trước, anh coi cô như bát nước đổ đi vậy, trong lòng anh không bao giờ có chỗ cho cô.
Cô thở dài trong lòng, Nhậm Đình Đình, mày thật không có tiền đồ, trên thế giới có bao nhiêu đàn ông, tại sao cứ phải treo cổ trên cái cây Triệu Phương Cương này chứ.
“Vậy anh thì sao?” Lát sau cô đột nhiên hỏi.
Triệu Phương Cương sững sờ, “Anh làm sao?”
“Anh với cô bạn gái đó của anh…” Nhậm Đình Đình nói được nửa câu rồi lại ngập ngừng không nói nữa.
“Còn không phải là do em chọc tức anh, em quay đầu liền bước đi, không những vứt bỏ anh, em còn đi cùng với người đàn ông khác, anh nghĩ em không cần anh nữa.”
Nhậm Đình Đình ngẩng đầu, “Vậy có phải quan hệ của anh với cô ta rất tốt đúng không?”
Triệu Phương Cương vội vàng phản bác, “Không có, chỉ chạm tay một lần, sau đó chủ động chia tay, anh cũng không muốn làm mất thời gian của người khác.”
Nhậm Đình Đình lặng lẽ, anh lại nói thêm, “Thật đó, ngoài tay ra, những chỗ khác anh đều không chạm đến.”
“Vậy nếu bữa tiệc hôm nay, nếu như anh không đến, hoặc em không đến, chúng ta không gặp nhau, anh định cô đơn đến già sao?” Nhậm Đình Đình lại hỏi.
Triệu Phương Cương nắm lấy tay cô lên môi hôi, “Sao có thể được, cho dù hôm nay không gặp nhau, anh cũng đang tìm cơ hội để cho tên khốn kia một vố, thành phố C nói nhỏ thì không nhỏ, nhưng nói lớn thì cũng chẳng lớn, đặc biệt là ngành ngân hàng, Triệu Phương Cương anh làm trong ngành bao nhiêu năm, muốn gây khó dễ cho một người đâu có khó.”
Nhậm Đình Đình trừng mắt nhìn anh, “Anh, anh định lấy việc công báo tư thù sao?”
“Ai bảo anh ta cướp người phụ nữ của anh.”
Nhậm Đình Đình đẩy anh ra, “Em nói cho anh biết, cho dù em không còn quan hệ với anh ta nữa, nhưng mẹ em thì anh định tính sao? Bà ấy vốn dĩ cho rằng anh là người mồm mép, lại còn lớn hơn em nhiều tuổi nữa, ngày trước do em kiên trì nên mẹ em mới không phản đối, sau khi chia tay anh, ấn tượng của mẹ em về anh càng xấu đi rồi.”
Triệu Phương Cương mỉm cười, “Đây là điều khiến em lo lắng sao? Chồng của em có rất nhiều chị em bên cạnh đấy.”
Nhậm Đình Đình nhéo anh một cái, “Em đang nói nghiêm túc đó.”
“Anh biết rồi, yên tâm, em không cần lo đâu.” Trong đầu Triệu Phương Cương đã có dự tính sẵn.
Nhậm Đình Đình còn đang suy nghĩ miên man, anh đã cúi người hôn cô, “Đến chỗ anh đi?”
Nhậm Đình Đình cắn anh, “Đi gì mà đi, em phải về nhà, nếu không mẹ lại hỏi.”
Triệu Phương Cương lại giở trò, nói sát vào tai cô, “Anh làm hòa thượng lâu đến nỗi toàn thân mọc cỏ đến nơi rồi, nữ thí chủ, có thể quyên góp cho tôi một chút thịt, một chút canh không?”
Nhậm Đình Đình tiếp tục tức giận, “Anh làm hòa thượng thì kệ anh, liên quan gì đến em?”
Triệu Phương Cương mặt dày không biết xấu hổ, nắm lấy tay cô, “Em không muốn sao?”
Nhậm Đình Đình mặt đỏ như sắp chín, giây sau đá chân anh, “Anh thật không biết xấu hổ.”
Triệu Phương Cương để yên cho cô đánh, mỉm cười khởi động xe, “Được rồi, để cho em biết đàn ông càng lớn càng có sức hấp dẫn.”
Nhậm Đình Đình cứ như vậy bị anh bắt cóc trở về căn hộ nhỏ của mình.
Anh thật sự nghẹn sắp chết rồi, như một con thú muốn xé xác cô vậy, nếu không phải do cô phải vội về nhà thì có lẽ cô không còn sức lực để đứng dậy khỏi giường.
“Đừng đi có được không?” Triệu Phương Cương ôm lấy cô từ phía sau lúc cô đang mặc quần áo.
“Anh muốn bị mẹ em cho vào danh sách đen sao?”
Nhậm Đình Đình đau ê ẩm khắp người, trên người cô toàn dấu hôn của anh.
Nhắc tới chuyện này Triệu Phương Cương xoa xoa cái mông nhỏ của cô, “Lát nữa phải bỏ chặn WeChat của anh đó.”
Thấy cô không trả lời anh lại vỗ một cái, “Nghe rõ chưa?”
Nhậm Đình Đình hất tay anh ra, “Em biết rồi.” Sau đó đá anh ra, “Anh mau đứng dậy đưa em về nhà, nếu không mẹ lại gọi điện giục em đó.”
“Sao mẹ lại quản em chặt vậy?”
Động tác mặc áo của Nhậm Đình Đình hơi ngưng trệ, giọng nói trầm xuống, “Sau khi cha mất, tâm trạng của mẹ luôn không ổn định, giờ mẹ chỉ có em thôi.”
Triệu Phương Cương nghe xong, tim như bị thắt chặt lại, nhẹ nhàng hôn lên vai và cổ cô, “Vậy sau này đón mẹ đến ở cùng chúng ta, để bà một mình đỡ phải nghĩ ngợi lung tung.”
Nhậm Đình Đình liếc nhìn anh, “Ai muốn gả cho anh?”
Anh từ phía sau ôm lấy cô, “Mọi thứ của em đều là của anh rồi, không gả cho anh thì gả cho ai?”

“Đúng là trai thẳng.”
“Đúng là thẳng, không những thẳng mà còn cứng nữa!” Anh vừa nói vừa xoa xoa cô.
Nhậm Đình Đình bị anh làm cho vừa ngứa ngáy vừa mềm nhũn nhưng miệng vẫn cứng rắn, “Anh mau nhanh lên đi.”
“Nhanh? Nhanh ở đâu? Làm lại một lần nữa sao?”
“Đừng có mà vớ vẩn.” Nhưng lại bị anh kéo xuống, “Này!”
Anh chống một tay lên thành giường hôn cô ngấu nghiến, “Anh đang nhanh đây.”
Nhậm Đình Đình không thể đẩy anh ra, cuối cùng chỉ còn biết đổ lỗi cho anh, “Đáng ghét…”
Lần này Triệu Phương Cương thật sự đã chữa khỏi căn bệnh đào hoa công tử, bắt đầu cuộc sống mới.

Để thể hiện quyết tâm, khi trở về anh đã quỳ gối trước mặt cha mẹ.
“Cha, mẹ, hai người cũng không muốn con cô đơn đến già đúng không? Mẹ của Nhậm Đình Đình bây giờ chỉ có hai người ra mặt giúp mới được thôi ạ!”
Cha anh hận không thể đá anh ra ngoài, “Anh nói xem, sao tôi lại sinh ra một đứa như anh chứ? Trước đây khi sắp kết hôn anh lại muốn chi tay, là con gái của cục trưởng Nhậm! Tôi thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn người ta, khi đó tôi đến chỗ làm còn không dám ngẩng đầu lên, anh có biết sau lưng tôi người ta nói xấu chỉ trỏ này kia không? Nói lão Triệu tôi không biết dạy con, con trai tuy sự nghiệp thành đạt nhưng lại toàn ăn chơi trác táng bên ngoài, nhà họ Triệu cũng không có phúc cưới được con gái nhà lành.” Nếu bên cạnh ông có thứ gì đó, ông đã dùng nó để đánh anh rồi, “Tôi ở đơn vị tận tụy làm việc cả một đời, được mọi người trong ngành tôn trọng, anh không những khiến tôi, mà còn để danh tiếng của cả nhà bị tổn hại, nếu không phải mẹ anh ngăn tôi lại thì tôi đã đánh chết anh từ lâu rồi!”
Triệu Phương Cương, người luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt cha mình, nhưng lần này anh lại thừa nhận, “Cha, cha muốn đánh muốn mắng tùy ý, lần này con sẽ không làm cha thất vọng nữa, con nhất định sẽ lấy Đình Đình ạ.”
“Sớm biết như vậy sao còn gây ra chuyện! Đình Đình con bé đáng yêu, ngoan ngoãn như vậy, lúc đầu khi mới tiếp xúc với con bé mẹ cứ nghĩ tính tình tiểu thư, sau khi tiếp xúc nhiều mới thấy hóa ra không phải vậy, con bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất hiểu lễ nghĩa, lúc nào cũng nghĩ đến con, nhưng con lại nói chia tay liền chia tay, con nói xem con làm tổn thương con bé như thế nào?” Mẹ cũng đập bàn, hận sắt không thể mài thành thép.
Triệu Phương Cương bị hai người mắng đến nỗi cũng tự muốn đánh chính mình, “Con biết rồi, con cũng rất hối hận, lần này mất bao công sức con mới theo đuổi lại được cô ấy, lần này con thật sự nghiêm túc, cha, mẹ, hai người phải làm hậu thuẫn cho con.”
Cha anh nghĩ lại vẫn còn tức giận, “Hậu thuẫn! Anh tự mình đếm lại đi, từ nhỏ đến lớn mỗi lần anh gây chuyện, tôi với mẹ anh còn trao ít cơ hội sao?”
Triệu Phương tranh thủ thời cơ, “Vậy thêm một lần nữa cũng không sao, giúp con một lần nữa đi mà.”
Ông trực tiếp đá anh ra ngoài, “Thằng nhãi này!”
Triệu Phương Cương cũng không trốn tránh, vừa chịu đau nhưng cũng không quên nịnh nọt, “Cha, chỉ cần cha giúp con việc này, xe của con sau này cha có thể lấy bất cứ lúc nào, còn có rượu và xì gà mà con sưu tầm, không phải cha rất thích sao? Sau này đều là của cha hết.”
Ông nghe vậy thì dơ tay đánh anh, “Lần nào cũng dùng chiêu này, anh quên đi.”
Triệu Phương Cương ôm đầu phòng ngự, “Thật đó! Lần này con tuyệt đối không nói dối! Tất cả đều của cha! Nếu nói dối con không là người!”
Ông đánh vào lưng anh một cái, “Anh không phải là người thì tôi là cái gì?”
Triệu Phương Cương tiếp tục khổ sở mà sáp lại, quỳ xuống bên chân ông, “Cha, cha là ánh sáng của con, là thần thoại duy nhất trên đời của con!”
“Cái thằng này, tránh ra!”
Triệu Phương Cương lần này tránh được, “Cha, xì gà, rượu quý, xe! Suy nghĩ lại đi cha!”
Ông đá mãi cũng mệt rồi, thở dài, “Con nghiêm túc chứ?”
“Trời đất chứng giám!”
Ông suy nghĩ trong chốc lát, rồi nói, “Được, thành giao.”
Triệu Phương Cương lập tức thay đổi sắc mặt, vui mừng khôn xiết, vỗ vỗ vai ông, “Người anh em, đúng là bạn chí cốt!”
Đầu lại bị ăn một cái bạt tai, “Tôi là cha của anh, không phải bạn bè!”
Anh ôm đầu, lập tức sợ hãi: “Đúng, đúng, đúng, không những là cha, còn là nam thần của con nữa.”
Nhưng trong đầu lại thầm nghĩ, sao cha mình lại dễ bị lừa thế chứ?
Cha mẹ của Triệu Phương Cương cùng với anh, mang theo rất nhiều quà cáp, đích thân đến nhà xin lỗi mẹ cô.
Lại thêm Nhậm Đình Đình cũng nói hộ cho Triệu Phương Cương, mẹ cô cũng không nói gì nhiều, chỉ nói sẽ cho Triệu Phương Cương thêm một cơ hội nữa.
Lúc này Triệu Phương Cương mới thở phào nhẹ nhõm, như tìm lại được cuộc sống, nếu không phải có sự hiện diện của cả cha và mẹ, e rằng anh đã ôm lấy cô mà hôn rồi.
Anh nắm chặt tay Nhậm Đình Đình, lần này tuyệt đối không thể buông ra.
Triệu Phương Cương dùng hành động thực tế để chứng minh những điều anh đã nói, không đến quán bar hay hát hò gì cả, thậm chí mấy tiệc xã giao nếu không cần thiết cũng không đi, mấy đồng nghiệp cười nhạo anh, anh chỉ nói, “Phải về nhà với vợ.”
Sự việc rất nhanh chóng được các nhân viên truyền tai nhau, Triệu tổng quyền lực của ngân hàng Y lại bị vợ quản, ngày trước anh vung tiền quá trán mà tiêu xài, bây giờ muốn mua gì cũng hỏi ý kiến của bạn gái.
Quả nhiên núi này cao còn có núi khác cao hơn, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Sau đó, ngay cả Đồ Tiểu Ninh cũng không nhịn được, hỏi Nhậm Đình Đình, “Em không cho anh tiểu Triệu tiền tiêu vặt sao?”
Nhậm Đình Đình oan ức, “Sao có thể chứ? Là anh ấy bắt em phải giữ tiền, tất cả thẻ đều đưa cho em, nhưng em chưa bao giờ cắt bớt tiền của anh ấy.”
Đồ Tiểu Ninh gật đầu, lại âm thầm truyền cho cô ít kinh nghiệm, “Nhưng tiền của đàn ông, đúng là nên quản lý thật tốt.”
Nhậm Đình Đình nghe vậy cũng nổi lên hứng thú, “Ở trong nhà chị, cũng là chị giữ tiền sao?”
“Cũng không hẳn như vậy, tiền thì có rất nhiều loại, ví dụ tiền đầu tư cổ phiếu là anh nhà chị giữ, còn quản lý tiền mặt là do chị giữ.” Đồ Tiểu Ninh nói với cô.
“Vậy còn tiền tiêu vặt thì sao?”
Đồ Tiểu Ninh uống một ngụm nước rồi nói, “Mỗi tháng chị thường đưa cho anh ấy hai nghìn tệ để tiêu vặt, và thường đưa cho anh ấy một thẻ tín dụng hạn mức năm mươi nghìn tệ, dù sao cũng là đàn ông, thường phải ra ngoài xã giao, đôi khi cũng phải thiết đãi khách hàng, cũng không thể khắt khe quá.”
Nhậm Đình Đình sửng sốt, “Trời, Kỷ tổng chỉ tiêu hai nghìn tệ mỗi tháng sao?”
Đồ Tiểu Ninh gật đầu, “Đúng vậy, hai nghìn tệ cũng được rồi, dù sao bình thường anh ấy cũng không phải tiêu tiền gì nhiều.”
Nhậm Đình Đình rất ngạc nhiên, đồng thời cảm thấy mình cũng đã học được điều gì đó, vì vậy cô âm thầm ghi nhớ.
Cho đến khi tiền tiêu vặt của Triệu Phương Cương trở thành hai nghìn tệ, một hôm anh không nhịn được than khổ với Kỷ Dục Hằng, “Sếp à, anh có thể nói với Đồ Tiểu Ninh nhà anh, cả ngày không có chuyện gì làm hay sao mà toàn dạy mấy thứ không đúng đắn cho Đình Đình vậy, một tháng chỉ đưa cho tôi có hai nghìn tệ, đây là chuyện mà con người có thể làm sao?”
Triệu Phương Cương chỉ nhận được ánh mắt tử thần quen thuộc, lập tức thay đổi lời nói, vỗ vỗ miệng, “Hai nghìn tệ tiêu vặt hình như quá nhiều rồi! Đúng là người vợ hiền mẫu mực!” Anh vừa giơ ngón cái vừa vỗ vỗ tay, “Quá tốt! Rất đáng để Đình Đình học tập!”
Cuối cùng anh chỉ còn cách quay về nói với Nhậm Đình Đình, “Em không nên học mấy thứ đó của Đồ Tiểu Ninh, cô ấy toàn có mấy ý tưởng ma quái, em đừng để cô ấy dạy hư.”
Nhậm Đình Đình lại nói, “Kỷ tổng không có ý kiến gì mà anh lại có ý kiến trước vậy? Chột dạ rồi hả?”
Triệu Phương Cương tự đánh miệng mình, dỗ dành cô, “Không có, không có, em làm gì cũng đúng hết.”

Trong lòng thì lại oán trách Đồ Tiểu Ninh.
Con nhóc thối, ngày trước còn giúp em âm thầm quan sát lão đại, giờ lại âm thầm khiến vợ anh chống đối anh, đây không phải thù thì là gì?
Nhậm Đình Đình đang ngồi xem TV đột nhiên đá anh một cái, nhìn chằm chằm, “Anh còn ngồi đây làm gì?”
Anh vội đứng dậy, đi vào phòng bếp nhanh chóng rửa bát, “Vợ à, hôm nay em muốn ăn quả gì?”
“Sầu riêng đi.”
“Tuân lệnh.” Vừa nghĩ trái cây trong nhà hết rồi, liền vội vàng nói, “Rửa bát xong anh sẽ mua cho em.”
Nhậm Đình Đình vừa xem TV, chỉ ờm một tiếng, giống như một bà trẻ vậy.
Triệu Phương Cương vừa yêu chiều nhìn cô, vừa thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ bây giờ sếp cũng bị Đồ Tiểu Ninh hành hạ ở nhà rửa bát sao?
Lúc này trong lòng anh thoải mái hơn một chút.
Tuy nhiên trong lúc này, Kỷ Dục Hằng không những không ở trong nhà bếp rửa bát, mà anh đang ngồi trên sô pha, hưởng thụ tay nghề mát xa của Đồ Tiểu Ninh.
Cô giúp anh bên xoa bên ấn, sau đó nhẹ nhàng hỏi, “Ông xã, thoải mái không?”
Kỷ Dục Hằng nhắm mắt ngủ thiếp đi, “Ừ, có thể mạnh tay hơn một chút được không?”
“Được chứ.”
Hôm nay con gái sang nhà cha mẹ của Đồ Tiểu Ninh chơi, khó có thể hưởng thụ thế giới chỉ có hai người, lúc này Đồ Tiểu Ninh rất tích cực, vừa đút trái cây, vừa mát xa cho anh.
Đột nhiên cô hắt hơi, sau đó lại hắt hơi liên tục hai lần nữa.
Kỷ Dục Hằng mở mắt, ngẩng đầu nhìn cô, “Bị cảm sao?”
Đồ Tiểu Ninh xoa mũi, “Không có.”
“Vậy tại sao lại hắt hơi nhiều như vậy?”
Đồ Tiểu Ninh nhún vai, tiếp tục xoa xoa cổ anh, “Em không biết, có thể ai đó vừa mắng em?”
Kỷ Dục Hằng đưa tay kéo cô, “Ai dám mắng quản lý Đồ nhà chúng ta chứ?”
Đồ Tiểu Ninh chọc chọc vào ngực anh, “Nói không chừng là Kỷ tổng đó.”
Kỳ Dục Hằng bắt lấy cô, “Em sẽ bị trừng phạt vì tội vu khống.”
Đồ Tiểu Ninh không sợ nâng cằm anh lên, “Vậy thì tới đi.”
Kỳ Dục Hằng cúi đầu hôn cô, vừa gấp gáp vừa dữ dội, dùng sức mạnh thật sự để cho cô biết hình phạt là gì?
Cuối cùng Đồ Tiểu Ninh suýt nữa khóc, cầu xin anh, “Ông xã, em sai rồi…”
Đầu xuân, Triệu Phương Cương và Nhậm Đình Đình kết hôn.
Đồ Tiểu Ninh cười nói, “Thật tốt quá, mùa xuân khởi đầu thuận lợi, tài lộc khắp nơi.” Sau đó cô vỗ vai Triệu Phương Cương, “Từ hôm nay anh phải gọi em là chị rồi.”
Triệu Phương Cương ngắt lời, “Muốn lợi dụng anh sao, nằm mơ đi.”
“Này anh, vợ anh gọi em bằng chị, anh gọi chồng em bằng anh, xét về vai vế không phải nên gọi một tiếng chị hay sao?”
Đồ Tiểu Ninh vừa phân tích vừa đe dọa, “Mau gọi đi, nếu không em sẽ không cho Kỷ Dục Hằng lên sân khấu làm hôn chứng cho anh đâu.”
Triệu Phương Cương nhìn cô chằm chằm, “Đồ Tiểu Ninh em đừng có được voi đòi tiên, đừng tưởng có sếp ở đây thì anh không dám đánh em.”
Đồ Tiểu Ninh có chỗ dựa nên không sợ, “Vậy anh đánh thử xem.”
Hai người còn đang tranh cãi nhau ngoài cửa thì đột nhiên có người gọi, “Tiểu Triệu, Tiểu Đồ.”
Hai người theo tiếng gọi nhìn ra ngoài, là Nhiêu Tĩnh, bên cạnh cô là anh Cố, một tay dắt con trai, một tay bế con gái.
Đồ Tiểu Ninh sững sờ một lúc mới phản ứng lại, “Chị!” Sau đó chạy đến ôm cô ấy.
Nhiêu Tĩnh vốn định về dự đám cưới của Đồ Tiểu Ninh, nhưng vì con trai sốt cao, nôn mửa, không thích hợp di chuyển đường dài, cuối cùng không thể trở về, sau đó lại mang thai, dự định về nước lại bị trì hoãn, vì vậy nên hai người chỉ còn giữ liên lạc qua WeChat.
Điều này khiến cho hai người cảm thấy luôn rất tiếc, bây giờ Triệu Phương Cương kết hôn, Nhiêu Tĩnh giờ cũng có thể quay lại rồi.
Hai chị em nhiều năm không gặp, hai mắt rưng rưng, đỏ hoe, hai người ôm nhau một hồi rồi lại nhìn nhau.
Nhiêu Tĩnh thở dài, “Bây giờ em thực sự trở thành quản lý Đồ rồi.”
Đồ Tiểu Ninh đứng trước mặt cô, dường như vẫn là cô bé nhỏ nhắn ngày nào, “Đâu có.”
Cô nhìn sang anh Cố đứng bên cạnh, vội vàng chào hỏi, “Sư công!”
Thái độ ghét bỏ của Nhiêu Tĩnh qua bao nhiêu năm cũng không thay đổi, “Chị đã nói đừng có gọi như vậy rồi, khó nghe chết đi được.”
Đồ Tiểu Ninh đến chơi đùa với mấy đứa nhỏ, Cố Nghiên bảo con trai gọi cô, cậu bé ngoan ngoãn gọi một tiếng dì.
Đồ Tiểu Ninh xoa xoa đầu cậu bé, “Ngoan quá.” Sau đó đi đến nhìn cô bé nhỏ nhắn trong lòng anh, “Đáng yêu quá.”
Cô bé còn nhỏ, có chút sợ hãi, ôm cổ cha núp trên vai, không dám nhìn người lạ.
“Hai nhóc tên gì vậy ạ?”
“Con trai là Cố Tuyên, con gái là Cố Họa.” Nhiêu Tĩnh nói với cô.
Đồ Tiểu Ninh gật đầu, “Nghe như tên của các học giả vậy.”
Nhiêu Tĩnh cũng tò mò đẩy Đồ Tiểu Ninh, “Con gái của em đâu? Cho chị nhìn xem, để xem gen di truyền của Kỷ Dục Hằng mạnh cỡ nào.”
Hai người đang nói chuyện thì bạn nhỏ Kỷ Lạc Du cùng cha đi tới, cô bé lấy không ít đồ ăn ở quầy đồ ngọt, tay trái cầm một cái bánh nhỏ, tay phải cầm bánh quy, trong miệng còn đang nhai kẹo ngọt, Kỷ Dục Hằng cũng tùy ý để cho cô ăn thỏa thích, chỉ cần cô bé vui là được.
Đồ Tiểu Ninh gọi cô bé lại, “Kỷ Lạc Du, mau đến đây nào.”
Cô bé lon ton chạy tới, Kỷ Dục Hằng ở ngay phía sau cô bé, nhìn thấy Nhiêu Tĩnh.
“Chào sếp.” Nhiêu Tĩnh chào anh.
Anh gật đầu, đứng cùng con gái trước mặt cô, ánh mắt ngó sang Cố Nghiên và hai đứa nhỏ, “Về rồi sao?”
Nhiêu Tĩnh gật đầu, “Tất nhiên rồi, đám cưới của hai người tôi không về kịp, đám cưới của Tiểu Triệu sao có thể không về chứ.”
Cô lại cúi đầu nhìn Kỷ Lạc Du, sờ sờ khuôn mặt bé nhỏ, “Thật xinh xắn quá đi, đúng là con gái giống cha.”
Đồ Tiểu Ninh xoa đầu con gái, “Lạc Lạc, mau chào người lớn đi.”
Kỷ Lạc Du lấy cây kẹo mút trong miệng xuống, gọi một cách ngọt ngào, “Chào chị!”
Tiếng gọi này khiến Nhiêu Tĩnh như mở cờ trong bụng, cười tươi, “Dì đã là bà cô già rồi, không còn trẻ như xưa nữa.” Lại nhìn Đồ Tiểu Ninh, “Con gái của em giỏi thật đấy.”
Đồ Tiểu Ninh khiêm tốn, “Giống cha đó, EQ cao.”
Nhiêu Tĩnh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Lạc khen ngợi không ngớt, “Tốt quá đi, còn nhỏ mà miệng đã ngọt như vậy, lớn lên còn ngọt hơn mất!”
“Tôi nói này, mấy người cũng khá lắm! Hôn lễ của tôi mà lại đẩy tôi sang một bên à?” Triệu Phương Cương cũng qua đây, có phần bất mãn nên châm chọc vài câu.
Nhiêu Tĩnh nhìn thấy anh thì nhướn mày, vẫn trêu chọc anh như trước, “Triệu công tử, cuối cùng cũng tự mình chui vào nấm mộ tình yêu rồi hả?”
Triệu Phương Cương vẻ mặt rạng rỡ, không phủ nhận, “Đúng vậy, tìm được chân ái rồi!”
Nhiêu Tĩnh nhìn Nhậm Đình Đình đứng phía sau, “Rốt cuộc vẫn rơi vào tay tiểu công chúa, vậy mà năm đó cậu còn giả vờ cái gì chứ.”

“Để tôi tự tát vào mặt mình, sớm biết cô ấy sẽ là vợ tôi, ba năm trước tôi đã giữ chặt rồi.”
Bên này đang nói chuyện, đột nhiên có giọng nói ở đâu xuất hiện, “Phương Cương, lão đại!”
Mấy người quay lại nhìn, là Hứa Phùng Sinh cùng với vợ và con.
Tại thời điểm này, mọi người đều có mặt đông đủ, lại còn có thêm vài nhân khẩu nữa.
Mọi người đã lâu không gặp, có vô số chủ đề để nói chuyện.
Sắp bắt đầu phải đi chào hỏi khách khứa, nhiếp ảnh gia đã có mặt, “Các bạn có muốn chụp ảnh nhóm không?”
Triệu Phương Cương gật đầu, “Có chứ!” Sau đó kéo Nhậm Đình Đình lại, “Bộ phận của chúng ta được tái hợp, đương nhiên phải chụp.”
Anh để Kỷ Dục Hằng đứng ở giữa, “Sếp, vợ chồng anh đứng ở giữa.”
Đồ Tiểu Ninh lập tức cự tuyệt, “Sao lại như vậy được, hôm nay anh là chú rể đó!”
“Bây giờ mọi người đang chụp ảnh dưới danh nghĩa người trong bộ phận, không phải cho đám cưới.” Triệu Phương Cương nói xong yêu cầu mọi người đứng lại, “Cứ đứng theo vị trí bộ phận ban đầu của chúng ta nhé, người nhà bế mấy đứa nhỏ đứng bên cạnh.”
Mọi người đều đứng ở vị trí tương ứng của họ, giống như hồi đó, điểm khác biệt duy nhất là họ có thêm người thân trong gia đình và con cái xung quanh.
Kỷ Dục Hằng bế con gái đứng bên cạnh Đồ Tiểu Ninh, giống như lần đầu tiên bộ phận chụp ảnh nhóm năm đó, Đồ Tiểu Ninh nghiêng người nhìn anh, giờ anh đã là chồng cô rồi, cô đứng cạnh anh nhưng lại có chút căng thẳng, không tự nhiên, trong nháy mắt, con gái của họ đã lớn như thế này rồi.
“Mẹ chụp ảnh không nghiêm túc, chỉ nhìn cha thôi.” Bạn nhỏ Kỷ Lạc Du đột nhiên phát hiện mẹ “không chuyên tâm” chụp ảnh, nên đưa ngón tay bé xinh chạm nhẹ vào mặt mẹ.
Kỷ Dục Hằng hiển nhiên để ý ánh mắt của cô, quay đầu lại nhắc nhở, “Nhìn camera, đừng nhìn anh.”
Những lời đó giống hệt như những gì anh nói khi chụp ảnh ở Bali.
Đồ Tiểu Ninh mỉm cười, quay đầu nhìn camera.
“Tôi đếm 1,2,3 mọi người cùng cười nhé.” Người chụp ảnh giơ máy ảnh lên, “1,2,3!”
_Tách
Bức ảnh được chụp lại.
Vẫn là những con người đó, nhưng mọi người đều có gia đình riêng của mình và cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Trong lòng ai cũng có tình cảm, đối với bọn họ mà nói đây không chỉ là tình đồng nghiệp đơn thuần mà còn là tình thân.
“Khi nào có ảnh nhớ gửi cho tôi đó!” Nhiêu Tĩnh nói ro.
Triệu Phương Cương nói, “Biết rồi, biết rồi, đến lúc đó sẽ gửi cho chị không thiếu một bức.”
Nhậm Đình Đình đứng một bên chăm chú xem cảnh tượng ấm áp này, nhưng đột nhiên lấy tay che ngực, tuy chỉ là động tác nhỏ nhưng lại bị Đồ Tiểu Ninh bắt được.
“Sao vậy Đình Đình? Mệt sao?” Cô hỏi
“Chỉ là có chút không thoải mái, có lẽ do tiêu hóa không tốt.” Nhậm Đình Đình nói.
Đồ Tiểu Ninh nhìn cô đánh giá một lát, “Cái đó, em có đúng ngày không?”
“Có lúc đúng lúc không.” Cô sửng sốt, dường như nghĩ đến gì đó.
Không trùng hợp như vậy chứ? Lần đó trong nhà hết thứ đó, bên ngoài trời mưa, cô tính toán một chút thì vẫn trong thời kỳ an toàn nên cũng lười ra ngoài mua, sau đó Triệu Phương Cương hỏi cô có cần mua thuốc không, khi đó cô buồn ngủ nên nói không cần, lẽ nào lần này trúng thưởng rồi sao?
“Hai người đang nói thầm cái gì vậy? Đồ Tiểu Ninh, em lại dạy vợ anh mấy thứ linh tinh gì sao?” Triệu Phương Cương sau khi chào hỏi Nhiêu Tĩnh, Hứa Phùng Sinh, đưa họ vào hội trường thì qua chỗ hai cô hỏi.
Đồ Tiểu Ninh quăng cho anh ánh mắt khinh khỉnh, “Em chỉ là người qua đường, phát hiện giúp anh một bất ngờ thôi.”
Triệu Phương Cương ngẩn ra, “Bất ngờ gì?”
Đồ Tiểu Ninh lấp lửng, “Bảo Đình Đình nói cho anh đi.”
Nói rồi cô mỉm cười rời đi tìm chồng con mình.
Triệu Phương Cương nhìn bóng cô rời đi rồi lại nhìn Đình Đình, “Hai người thì thầm gì vậy? Sao anh không hiểu cô ấy nói gì?”
Nhậm Đình Đình không nói gì, cứ dơ tay đánh anh.
Triệu Phương Cương ngơ ngác, để mặc cho cô đánh, “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Nhậm Đình Đình chỉ trách anh, “Tất cả là tại anh.”
“Anh làm sao?”
Nhậm Đình Đình cúi đầu, ghé sát vào tai anh nói nhỏ, “Cái đó hình như bị trễ một thời gian, hình như em có rồi.”
Triệu Phương Cương sững sờ, sau đó đột nhiên cười ngây ngốc.
Nhậm Đình Đình che miệng anh, “Anh cười như vậy là muốn cả thế giới biết chuyện hả?”
Triệu Phương Cương kéo tay cô, “Tại anh vui, không được sao?”
Nhậm Đình Đình bĩu môi, “Nhưng em nói không muốn có con ngay sau khi kết hôn.”
“Nhưng giờ có rồi đấy thôi, cũng không thể trách anh đúng không.”
Nhậm Đình Đình tiếp tục đánh anh, “Sao lại không trách anh? Tất cả đều tại anh!”
Triệu Phương Cương chỉ ôm cô một cái, “Được rồi, tất cả đều tại anh, về nhà rồi em đánh anh, mắng anh như thế nào cũng được.” Anh cúi đầu hôn lên trán cô hứa hẹn, “Vợ à, anh sẽ làm một người chồng tốt, một người cha tốt, em xem, ban nãy lúc chụp ảnh mọi người ai cũng có con, chỉ có anh là không có, không có gì để khoe thật khó chịu.”
Nhậm Đình Đình nghe thấy có gì đó không đúng, “Con của chúng ta là đồ vật sao?”
“Không phải, không phải, không phải đồ vật.”
“Nói cái gì vậy, ai không phải đồ vật?”
Triệu Phương Cương lại muốn tự đánh vào miệng, chỉ có thể nói, “Anh sai rồi, là anh được chưa!”
“Hứ!”
Triệu Phương Cương tiếp tục dỗ dành cô, “Vợ à, cảm ơn em đã tặng món quà này cho anh.”
Nhậm Đình Đình lưỡng lự, “Em nói cho anh biết, sau này anh phải bế con.”
“Được, được, được! Anh bế.”
“Em không nghỉ việc đâu.”
Anh nắm chặt tay cô, “Sẽ không để em nghỉ việc, em tiếp tục làm người phụ nữ mạnh mẽ của em, anh sẽ là người đàn ông luôn đứng sau lưng em.”
Nhậm Đình Đình bị dáng vẻ nghiêm túc của anh làm cho bật cười, “Anh cũng không cần phải đứng sau lưng em, phải đạt được chức tổng giám đốc ngân hàng chứ.”
Triệu Phương Cương véo cái mũi nhỏ của cô, “Được rồi, những gì vợ nói anh nhất định sẽ làm được, chúng ta sẽ là một cặp vợ chồng vượt trội hơn hẳn những người khác, đứng thứ nhất trong ngành.”
Nhậm Đình Đình cảm động, ngẩng đầu tặng anh một nụ hôn.
Triệu Phương Cương cúi đầu phủ lên môi cô, ghé sát tai cô thì thầm, “Anh yêu em, cô gái nhỏ của anh.”
Nhậm Đình Đình cũng kiễng chân áp vào tai anh, “Em cũng yêu anh, sư phụ của em, mãi mãi.”
Hai người ôm chặt lấy nhau không tách rời.
Và kể từ lúc này, hai người họ cũng có một sự tiếp nối mới…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận