Vân Tấn Y Hương

Converter: Lacmaitrang.

Editor: Aki Re.

Mưa xuân tí tách rơi xuống đất, Du Uyển nằm ở trên giường, ánh mắt đờ đẫn nhìn trời mưa qua ô cửa sổ khắc hoa.

Nàng đã như vậy nằm hơn nửa ngày rồi.

Buổi sáng kinh ngạc tỉnh lại, sau khi được Tú Nhi nhắc nhở đi chính viện thỉnh an thái thái. Lúc Du Uyển thoáng nhìn ngày trên báo chí, khi đó nàng mới rốt cục xác định, nàng thật sự quay trở về ba năm trước đây thời điểm vừa gả vào Lục gia, lại cụ thể một chút, hôm nay là mười chín tháng ba, nàng vừa mới gả cho Lục Tử Khiêm được một tháng, mà hôm tân hôn Lục Tử Khiêm ra khỏi nhà theo lão gia đi Quảng Châu.

Nước mưa làm ướt Xuân Phong*, không khí lành lạnh tiến đến, Du Uyển có chút lạnh.

*Xuân Phong: Gió xuân.

Nàng không rõ chính mình làm sao lại sống lại, lúc sắp chết tất cả thống khổ cùng tuyệt vọng rất rõ ràng khắc cốt bên trong xương thịt nàng.

Có phải là nàng chết oan uổng, cho nên lão thiên gia* chiếu cố nàng, cho nàng thêm một cơ hội sống lại?

*Lão thiên gia: Ông trời

Quả thật như thế, vì cái gì lão thiên gia không đối với nàng tốt một chút, làm cho nàng quay trở lại lúc trước khi gả vào Lục gia?


Du Uyển nằm trong phòng một ngày.

Gần tối, Tú Nhi tới gọi nàng dùng cơm, thấy chủ tử nằm ở trên giường không nhúc nhích, Tú Nhi lo lắng hỏi: "Đại thiếu nãi nãi, người có phải hay không là thân thể không thoải mái?" Kỳ quái, hôm qua đại thiếu nãi nãi còn vui vẻ tràn đầy sức sống giống đóa hoa lan, cả người hưng phấn, len lén cùng nàng suy đoán đại thiếu gia khi nào trở về, làm sao ngày hôm nay tựa như đột nhiên bị hàn sươnh*?

*Hàn sương: Cảm lạnh, trúng gió.

Du Uyển giương mi mắt, ánh mắt kia tan thương bi ai đến nỗi làm cho Tú Nhi sợ hãi!

"Đại thiếu nãi nãi, người đến cùng làm sao vậy, người đừng dọa ta a!" Tú Nhi lo lắng đi đến trước giường, xoay người muốn dò xét trán Du Uyển.

Du Uyển không nhúc nhích, tay Tú Nhi áp lên trán nàng thật ấm áp.

Du Uyển nhắm mắt lại.

Tú Nhi là người nàng chọn lúc Lục thái thái đưa nha hoàn đến cho nàng, tiểu cô nương mới mười bốn tuổi, đơn thuần chịu khó, Du Uyển rất thích nàng.Tú Nhi đối với nàng chiếu cố cũng là từng li từng tí, cái gì có thể làm đều thay nàng nghĩ đến. Thế nhưng là, Tú Nhi ở tại phòng bên cạnh, đêm đó nàng lớn tiếng kêu cứu, người khác nghe không được, Tú Nhi nhất định có thể nghe thấy, Tú Nhi vì cái gì chưa từng xuất hiện?

Người áo đen là ai? Tại sao muốn hại nàng cùng con của nàng?

Nàng trước khi chết, Lục Tử Khiêm khóc nói hắn bẩn là có ý gì?

Đêm mưa đột tử*, không ai có thể bình tâm tiếp nhận.

*Đột tử: Chết đột ngột.

Vừa nghĩ tới những chuyện ủy khuất cùng thống khổ kia, nước mắt Du Uyển liền trào ra, nàng lặng im dùng nước mắt để phát tiết.

Nàng co người nằm trên giường khóc.

Mỹ nhân giống như đóa hoa khóc đến đáng thương như thế! Tú Nhi không khỏi đỏ cả vành mắt, một bên nghẹn ngào một bên nhẹ nhàng vỗ bã vai Du Uyển: "Đại thiếu nãi nãi, người đang khỏe mạnh tại sao lại khóc? Nếu người có ủy khuất gì, nói cho ta, ta đi cầu thái thái vì người làm chủ."

Du Uyển khóc không ngừng, Tú Nhi muốn đi bẩm báo Lục thái thái, Du Uyển nắm chắc tay của nàng, đứt quãng nói: "Ta không sao, ta vừa mới ngủ mơ tới cha ta, ta nhớ nhà.."

Phụ thân của Du Uyển qua đời nhiều năm, nữ nhi tưởng niệm vong phụ, nhất thời thương tâm quá độ cũng có thể hiểu được.

Biết được nguyên nhân, Tú Nhi không hoảng hốt, ôn nhu an ủi: "Đại thiếu nãi nãi khẳng định là vừa gả tới còn không quen, hay như thế này, ngày mai đại thiếu nãi nãi đến gặp thái thái nói một tiếng, chỉ cần thái thái đồng ý, ta nguyện ý cùng đại thiếu nãi nãi về nhà mẹ đẻ."


Du Uyển xác thực nghĩ muốn về thăm nhà một chút, nhà mẹ đẻ mới là nhà chân chính của nàng.

Ngày kế tiếp, Du Uyển đi chính viện thỉnh an, nhẹ giọng đề cập đến vấn đề này với Lục thái thái.

Tuy bốn mươi tuổi nhưng do Lục thái thái bảo dưỡng vô cùng tốt nên khí sắc vẫn hồng nhuận, đoan trang đại khí*.

*Đoan trang đại khí: Đứng đắn, nghiêm trang (chỉ người phụ nữ có dung tài đức).

Bà là vợ cả của Lục lão gia, đã từng thai nghén một trai một gái, nhưng đáng tiếc con trai trời sinh thân thể yếu không lâu sau chết yểu, cho nên Lục lão gia mới từ bên ngoài nhặt được cô nhi mặt mày thanh tú đem về nhà đưa cho Lục thái thái nuôi dưỡng, cũng chính là con nuôi Lục gia Lục Tử Khiêm.

Lục Tử Khiêm ở Lục gia đến tột cùng có địa vị gì, Lục thái thái là người biết hết nội tình bên trong.

Lục Tử Khiêm đến tuổi trưởng thành nhất định phải cưới vợ, Lục lão gia đem việc này giao cho thê tử mình, Lục thái thái nhìn hồi lâu, cơ duyên xảo hợp* nhìn trúng Du Uyển, thế là Du Uyển thuận lợi gả vào Lục gia. Tiểu cô nương tuổi trẻ mềm mại, thành thật yên tĩnh, Lục thái thái đối với Du Uyển cũng có thương tiếc, về nhà ngoại là việc nhỏ, bà thống khoái* đáp ứng, còn sai người chuẩn bị lễ vật, dặn dò Du Uyển mang đi.

*Cơ duyên xảo hợp: Cơ duyên: Cơ hội, duyên phận. Xảo hợp: Vừa khớp, thật khéo, trùng hợp.

*Thống khoái: Cảm giác dễ chịu.

"Đa tạ mẫu thân." Du Uyển hạ thấp người hành lễ.

Lục thái thái cười nói: "Hai nhà cũng cách gần đó, ngươi ăn cơm tối xong trở lại cũng được."

Du Uyển nói: "Vẫn là về sớm một chút, dù gì trong nhà cũng không có việc gì."

Lục gia là nhà giàu có tiếng ở Nam Thành, trong nhà mấy vị gia mỗi người đều có trong mình ô tô đi lại, còn có mấy chiếc xe kéo, lấy thân phận của Du Uyển về nhà ngoại đương nhiên chỉ có thể ngồi xe kéo. Nàng cùng Tú Nhi sóng vai ngồi cùng nhau, xa phu một đường cứ thế đi lượn quanh gần một nửa Nam Thành, rốt cục cũng tới Du gia ở chỗ ngõ hẻm Vĩnh Bình.


"Liền dừng ở nơi này đi, bốn giờ chiều lại đến đón ta." Xe kéo vừa ngoặt vào ngõ nhỏ, Du Uyển liền đối với xa phu nói.

"Vâng, đại thiếu nãi nãi." Xa phu vững vàng ngừng xe lại.

Du Uyển cùng Tú Nhi xuống xe.

Ngõ hẻm Vĩnh Bình là con hẻm có chút cũ, trên đường phủ lên chập trùng đá xanh*, có bàn đá xanh đã nới lỏng, ngày mưa đạp lên sẽ bắn ra nước bùn, không cẩn thận bùn đều văng hết lên giày và ống quần. Hôm qua một trận mưa xuân vừa rơi xuống vừa, trên đất bàn đá xanh sạch sẽ giống như được nước rửa qua đồng dạng như mới, trong ngõ nhỏ người đi đường thưa thớt đều là khuôn mặt cũ.

*Đá xanh: Hay còn gọi là đá vôi. Đặc điểm rất bền vững, dễ trạm khắc lên đá..

"Uyển Uyển trở về a." Có trưởng bối quen thuộc Du Uyển đối nàng cùng chào hỏi.

Du Uyển từng người đáp lại, cho tới giờ khắc này, nàng mới cảm thấy mình thật sự sống lại.

Chậm rãi đi một đoạn đường, phía trước chính là Du gia, ở giữa cửa hàng trước cửa treo bảng hiệu "Tiệm may Du gia".

Phụ thân của Du Uyển làm nghề may vá, tay nghề tinh xảo, Du cha lúc còn sống, Du gia sinh kế cũng không tệ lắm, Du Uyển cũng đọc sách hai năm học được rất nhiều chữ, nhưng đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, Du Uyển năm mười tuổi Du cha nhiễm một trận bệnh cấp tính trị ba tháng liền đi. Du lão gia khi bệnh tiêu hết toàn bộ tiền tích cóp trong nhà, thiếu đi hẳn người trụ cột, tiệm may Du gia xuống dốc trầm trọng, cũng may mẫu thân Du Uyển Tống thị thêu tay tinh tế, vẫn lưu lại được mấy vị khách hàng cũ. Tống thị một quả phụ phải nuôi ba đứa trẻ, lâu dài bề bộn nhiều việc may vá, mệt mỏi đâm ra bệnh tật đầy người, rõ ràng mới ba mươi lăm tuổi, nhìn xem so với Lục thái thái còn thấy già hơn.

Re: Dạo này đi học kiểm tra ập đến nhiều như vũ bão, ra chương có hơi chậm chút. Hôm nay thi xong ba môn phát tiết hết vào truyện nhưng edit cố lắm mới được nửa chương, thông cảm nhé >


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận