Vậy Mà Anh Lại Là Luyến Ái Não


Lạc Thiên Dịch đứng yên tại chỗ, mãi đến khi Cổ Kỳ đóng cửa lại, anh mới đưa tay lên che hai má.


Trái tim vẫn còn đập thình thịch, anh rất phấn khích khi ngửi mùi cơ thể của cô, có phải là kỳ lạ không?

Ừm!

Làm sao bây giờ?

Anh thích cô rất nhiều.


Lạc Thiên Dịch trở về phòng, ngồi ở mép giường, cúi đầu, cảm giác bồn chồn và chán nản.


Anh không biết mình bị làm sao, sao có thể ám ảnh mùi hương của một người như vậy, mỗi lần nhìn thấy cô tim anh đều đập rất nhanh, anh biết cô sẽ không ở lại đây lâu, cô sẽ rời đi, sau này có thể sẽ không gặp lại!

Đột nhiên cảm thấy toàn thân mệt mỏi, Lạc Thiên Dịch ngã người nằm trên giường, dang rộng hai tay, nhìn lên trần nhà, ngẩn ngơ một lúc lâu mới đưa tay cầm điện thoại di động để tìm kiếm câu trả lời trên mạng.


• —Tại sao tôi có thể ngửi thấy mùi cơ thể của cô ấy?

Trang tìm kiếm hiện ra, anh nhấp vào ô nhập từ tìm kiếm, ngón tay cái trượt màn hình cảm ứng.


Một phút sau, anh ngồi dậy, ném điện thoại của mình qua một bên, giống như vứt bỏ một cục sắt nóng, vẻ mặt ngạc nhiên.


Chiếc điện thoại bị vứt bỏ màn hình vẫn còn sáng, hiện lên câu trả lời trên giao diện tìm kiếm: — —Trong sinh học, nếu một cô gái không xịt nước hoa mà bạn vẫn có thể ngửi thấy mùi hương cơ thể của cô ấy, điều này chứng tỏ gen của bạn đã chọn cô ấy.



• — Lúc chạng vạng tối, mặt trời lặn, bầu trời phía tây nhuộm một màu đỏ tím.


Học sinh ùn ùn kéo ra khỏi cổng trường, xe ô tô riêng tụ tập ở cổng, ùn ứ kéo dài.


Một tháng trước, trường trung học thành phố Ô Thủy hủy bỏ việc tự học buổi tối, vì có một học sinh bị trầm cảm do áp lực học tập quá lớn, cha mẹ học sinh đã đến Phòng giáo dục, trường học mới hủy bỏ việc tự học buổi tối.


Lúc này, nhiều học sinh phải vội vã đến lớp học thêm, số còn lại phải nhanh chân về nhà để tự học.


Nửa giờ sau, tình trạng ùn tắc ở cổng trường đã giảm bớt, học sinh lần lượt ra về, ô tô riêng cũng dần dần giải tán.


Lạc Thiên Dịch đi ra khỏi cổng trường, liếc mắt một cái liền nhìn thấy chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ tươi đối diện cổng trường, Cố Kỳ đang ngồi ở ghế lái đeo kính râm, người qua lại trên đường đều ghé mắt nhìn, cũng không biết là đang nhìn xe hay đang nhìn người đẹp ở trong xe.




Cố Kỳ đến để đón Tiêu Soái, cô hứa sẽ đưa cậu ấy đến buổi concert!

Lạc Thiên Dịch đứng ở cổng trường, cởϊ áσ khoác đồng phục học sinh, nhét vào cặp sách, trên người chỉ mặc một chiếc áo thun đen, băng qua đường, đi về phía Cổ Kỳ.


"Chào chị.



Cổ Kỳ quay đầu lại, liền nhìn thấy một nam sinh vô cùng đẹp trai đứng bên cạnh xe, mái tóc trước trán hơi lộn xộn nhưng điều đó không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh, ngược lại còn có phần sinh động và tỏa nắng hơn, làn da trắng trẻo, thanh tú, nhìn sơ qua có thể thấy anh tập thể dục thường xuyên, ăn uống rất tốt, khi anh cười đôi mắt híp lại trông tinh khiết và thân thiện, rất dễ gần.


"Cậu là?”

Lời vừa nói ra, Cổ Kỳ liền hối hận, cô vừa mới nhớ ra, anh chính là Lạc Thiên Dịch, con trai nhà họ Lạc.


Lạc Thiên Dịch không giống với Tiêu Soái, Tiêu Soái có một nốt ruồi dưới môi, dễ nhận biết hơn.


Bị đối xử như người xa lạ, Lạc Thiên Dịch sững sờ, biểu cảm đơ ra mất hai giây.


Anh biết anh không hiểu rõ về cô, nhưng anh không ngờ cô hoàn toàn không nhớ anh.


Rõ ràng là cô không để anh trong tâm trí, cô cũng không quan tâm đến anh một chút nào.


"Xin lỗi, đột nhiên tôi không nhớ ra, tôi biết cậu là Lạc Thiên Dịch.



Cổ Kỳ đã làm một biện pháp khắc phục tạm thời, nhưng gợn sóng trong mắt anh đã biến mất, anh vẫn cười nhưng nụ cười đã nhạt đi vài phần.



"Chị, chị đang chờ Tiêu Soái sao?" Nụ cười của Lạc Thiên Dịch không chê vào đâu được.


Cổ Kỳ một tay đặt trên vô lăng, lười biếng nói: "Ừm, dẫn cậu ta đi xem concert.



"Cậu ấy không tới được, buổi chiều không được khỏe nên đã đi rồi.



Cổ Kỳ ngạc nhiên: "Đi rồi.



Lạc Thiên Dịch gật đầu.


"Chị thất vọng à?" Anh nhìn vào mắt cô, như thể nhận ra điều gì đó.




Cổ Kỳ cười khẽ: "Không, còn cậu, nếu có thời gian, tôi sẽ chở cậu đi hóng gió một chút?”

Ánh mắt vui vẻ của em trai nào đó lại xuất hiện lần nữa, anh nhìn Cổ Kỳ và khẽ nhướng mày: "Chị thật lòng mời tôi không? Tôi cảm giác được chị thích Tiêu Soái như thế nào?”

"Không có, tôi cũng thích cậu.

" Cổ Kỳ hào phóng trả lời.


Trong lòng cô, Lạc Thiên Dịch hay Tiêu Soái đều giống nhau, đều là hai người em trai mà cô quen ở thành phố Ô Thủy.


"Ồ.

" Lạc Thiên Dịch dừng lại hai giây, cười nhẹ: "Chị thích tôi?”


Cổ Kỳ tháo kính râm ra, đôi mắt đẹp của cô nhìn lại em trai, cô không nói gì, chỉ chớp chớp mắt, em trai xấu hổ lập tức thành thật.


Lạc Thiên Dịch mở cửa xe mui trần, ngồi vào ghế lái phụ, khóe miệng nhếch lên.


"Chị đưa tôi đi đâu cũng được.

" Anh nói.


Cùng lúc đó —— Tiêu Soái ngồi xổm bên cạnh trường học, khá luyến tiếc, cậu ấy đã bị tiêu chảy suốt một buổi chiều.


Rõ ràng cậu ấy không ăn đồ bậy, sao lại khéo như vậy?

Ruột gan sắp được kéo ra hết rồi.


Tiêu Soái cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc là liên kết sai ở đâu.


Buổi trưa cậu ấy ăn cơm hộp chuẩn bị sẵn ở nhà, buổi chiều mượn anh Lạc một gói trà uống cho tỉnh táo, đến lớp thể dục thì mua một chai Nông Phu Sơn Tuyền, hết rồi? Không còn.


Cơm hộp, trà, Nông Phu Sơn Tuyền, vấn đề nằm ở đâu?

(*) Ghi chú: Tiêu Soái uống trà để điều trị táo bón, nam chính làm một động tác nhỏ, xin vui lòng không bắt chước.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận