Việc Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa


“Phạm Lam,” Thọ Tinh gõ hai lần lên điện thoại di động: " Tóm tắt lý lịch tu hành trống, nghiên cứu học thuật trống, kinh nghiệm rèn luyện trống —— hừmmm……” Ông ấy nâng kính viễn thị: "Cô trà trộn vào đây kiểu gì thế?”Phạm Lam: “Một ông lão đề cử tôi tới.”“Đề cử?” Thọ Tinh kéo điện thoại đến cuối, nhíu mày xem xét hồi lâu: "Dung Mộc?! Người đề cử cô là thượng thần Dung Mộc?!”Tiếng la này khẩn trương đến nỗi, Phúc Thần và Lộc Thần đều ném điện thoại lên bàn, đồng thời vang lên âm thanh thảm thiết.【 Boss Thần Ma đại chiến lần 20145 khiêu chiến thất bại, mời các chư thần lần sau lại đến.

】Phạm Lam: Hai người này vừa nãy vẫn còn chơi game?!“Thượng thần Dung Mộc đề cử ư? Để tôi xem!” Phúc Thần cướp điện thoại của Thọ Tinh, nhanh chóng quẹt vài cái: "Bà ngoại tôi, con nhóc này vậy mà là nhân tiên!”Lộc Thần không nói chuyện, anh dùng một loại ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Phạm Lam: “Cô có quan hệ gì với thượng thần Dung Mộc?”Quan hệ suýt chút nữa bị anh ta hại chết!Phạm Lam mỉm cười: “Anh ta là ân nhân cứu mạng của tôi.”Lộc Thần: “Cô tu luyện bao nhiêu năm rồi?”Phạm Lam: “Chưa bao giờ tu luyện.”Lộc Thần: “Vậy cô tu thành nhân tiên kiểu gì thế?”Phạm Lam: “Có lẽ là di chứng của việc sống lại.”“Đây này đây này, điều khoản phụ có viết!” Phúc Thần kêu lên: "Phạm Lam, tháng Mậu Dần, ngày Tân Mão, giờ Sửu vì mệt nhọc quá độ mà chết đột ngột, sau khi Hắc Bạch Vô Thường đội số 8004001314 địa giới dẫn hồn thất bại thì sống lại, có công hỗ trợ thần thổ địa mạch Côn Luân ở Xuân Thành, tu thành cơ thể nhân tiên, nên đề cử gia nhập Lễ phong thần.

PS: Người này có được thần phú Thiên Nhãn, miễn dịch với quy nguyên chú.

Ái chà!”Phúc Thần: “Hiện tại có mấy vị có thần phú Thiên Nhãn?”Thọ Tinh: “Sơ cấp Thiên Nhãn không quá mười người, cao cấp Thiên Nhãn hình như chỉ có lão Dương.”Lộc Thần: “Miễn dịch quy nguyên chú, chẳng lẽ là bởi vì cấp bậc của quy nguyên chú quá thấp?”Phúc Thần: “Lão Lộc, cục của anh vừa nghiên cứu phát minh ra chú pháp cao cấp đúng không, hình như còn chưa tìm được đối tượng thực nghiệm thích hợp?”Lộc Thần nhếch mày, nhìn về phía Phạm Lam, đột nhiên, anh ta nở nụ cười.Phạm Lam xoay người chạy: “Tạm biệt!”Giây tiếp theo, cô đã bị Lộc Thần nắm lấy cánh tay.“Yên tâm, chúng tôi đã dùng yêu thú làm cơ sở thực nghiệm, trước mắt chưa phát hiện bất cứ tác dụng phụ nào.” Lộc Thần cười nói.Anh không thấy anh cười giống bọn buôn người như đúc sao?!Phạm Lam rất muốn hô to, lại chỉ có thể phát ra âm tiết đơn “A, a, a”."Rất tốt, cô đồng ý rồi.” Lộc Thần cầm điện thoại lên, vẽ trên không trung một đồ hình chói mắt, màn hình điện thoại sáng lên một tia sáng màu tím đen.【 Đang gửi đơn đăng ký chú pháp cao cấp loại trừ ký ức, cảnh cáo, uy lực của pháp chú này rất mạnh, cực kỳ nguy hiểm, có chắc chắn khởi động hay không? 】Lộc Thần: “Chắc chắn.”Phạm Lam: Chờ một chút!【 Đơn đăng ký được chấp nhận, khởi động trình tự pháp chú, mời chuẩn bị ——3】Phúc Thần chui vào dưới bàn.【2】Thọ Tinh trốn đến ghế dựa sau lưng.【1】“Ầm” một luồng ánh sáng tà ác mạnh mẽ màu tím xanh từ điện thoại của Lộc Thần lao ra, chui thẳng vào giữa mày Phạm Lam.Thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác của Phạm Lam trong nháy mắt đều biến mất —— cả người cô như được đặt trong bóng tối vô biên vô hạn, cô nhìn ngón tay, ngón chân mình bị cắn nuốt từng chút từng chút, phảng phất như hoàn toàn đi vào đầm lầy vô biên.Trong lòng Phạm Lam dâng lên cảm giác kỳ quái, cô không sợ hãi, cũng không bi thương, hắc ám bốn phía giống như chăn bông trên giường, cho cô một loại cảm giác an toàn đặc biệt, cô muốn lật người, xoay eo một chút —— vậy mà rút ra một bàn tay từ trong bóng tối.Cô thấy được tinh quang, đầu kim nhỏ như vậy, cô uốn éo thân thể, lại rút ra một bàn tay, đôi tay hướng về phía trước, giơ lên cao, nghênh đón tia tinh quang mỏng manh kia.

(đọc chap mới nhất tại https://.dembuon.vn/thre/edit-viec-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia-au-duong-mac-tam.98072/)Tinh quang trở nên càng lúc càng lớn, càng ngày càng sáng, dừng ở trong lòng bàn tay cô, phảng phất như có sinh mệnh run nhè nhẹ, chậm rãi thay đổi hình dạng.Nó biến thành một tấm phù chú màu ngân bạch, bên trên dùng chu sa phác hoạ hoa văn phức tạp, là phù chú họa pháp của Đạo gia, chỉ là chữ ở giữa thật kỳ lạ.Phạm Lam chậm rãi nhận ra.“Cáp khố…… Lạp mã…… Lạp tháp…… Tháp……”Hắc ám bốn phía ngưng tụ thành lốc xoáy thật lớn, nhanh chóng xoay tròn khuếch tán, trong nháy mắt đã biến mất.Phạm Lam vẫn đứng ở trong đại điện phỏng vấn, Phúc Thần, Thọ Tinh vẫn là tư thế kia, biểu cảm của Lộc Thần không quá thích hợp.Ông ấy giơ điện thoại lên, hai tròng mắt dường như sắp tuôn ra.“Sao cô biết được số hiệu của pháp chú nguyên này?!”Phạm Lam: “Gì cơ?”“Chính là câu kia cô vừa nói!”“Ý ngài nói ——” Phạm Lam suy nghĩ một chút: "Cáp khố lạp mã lạp tháp tháp?”Lộc Thần lùi lại hai bước lớn, bày ra tạo hình phòng ngự.Phạm Lam: “……”Ngài định trêu chọc tôi đấy à?!“Ngài tạm thời đừng nóng nảy,” Phạm Lam làm tư thế trấn an: "Câu này —— ừm…… Mức độ phổ biến của lời kịch này ở thế giới loài người rất cao, tôi biết cũng không lạ.”“Vô nghĩa, nguyên nhân chính là vì nó có mức độ phổ biến cao, mới có thể trở thành số hiệu của pháp chú nguyên cao cấp! Tôi hỏi, cô là từ con đường nào biết đến!”“…… Nhìn thấy.”“Cái gì?!”“Vừa nãy, trong bóng tối, có một tấm phù chú, bên trên viết.” Phạm Lam nói.Lộc Thần: “……”Lộc Thần có vẻ phiền muộn, đen mặt trở lại chỗ ngồi, ngón tay điên cuồng bấm điện thoại, giống như đang phát cái tin tức gì.Phúc Thần quơ quơ tay: “Cô có triệu chứng đau đầu nhức óc mất trí nhớ gì không?”Phạm Lam: “Không có.”“Ái chà!”Thọ Thần nâng kính viễn thị: “Phạm Lam, cô có thể đi ra ngoài.”Phạm Lam ôm thắc mắc ra khỏi đại điện, người tiếp theo phỏng vấn là Miêu Hạ Sơn, Cáp Thu bắt Ngạc Nghĩa Viễn học bù tạm thời, Phạm Lam ăn không ngồi rồi, tiếp tục ngồi ở dưới cây cột nghỉ ngơi.Cô nhớ tới cảm giác kỳ lạ vừa nãy sau khi bị chú pháp đánh trúng.Vì sao cô lại cảm thấy rất quen thuộc?Vì sao, trong bóng đêm cô hoàn toàn không cảm giác được chút sợ hãi nào?Hơn nữa nhìn Lộc Thần căng thẳng như vậy, dường như cái cái gọi là “Số hiệu của pháp chú nguyên” là số liệu cơ mật, vì sao cô cô có thể tùy tiện nhìn thấy?Nếu đây cũng là di chứng của việc sống lại mà nói, cũng thật quá khoa trương.Hay là……Phạm Lam nhìn nhìn đỉnh đầu, nhếch mày.Đáp án quá rõ ràng!Hiển nhiên là bởi vì cô có quang hoàn của vai chính a ha ha ha ha ha!30 phút sau, cuộc phỏng vấn thí sinh thổ hệ toàn bộ kết thúc.Tiên đồng lạy dài thi lễ: "Phỏng vấn hôm nay vậy là đã kết thúc, mời chư vị thí sinh tạm thời trở về nhà chờ tin tốt.”“Xin hỏi kết quả phải đợi bao lâu?” Phạm Lam hỏi.“Việc này do cơ duyên quyết định,” tiên đồng nói: "Nhanh thì ba bốn năm, chậm thì bảy tám năm, thậm chí còn có ba bốn mươi năm.”Miêu Hạ Sơn: “Chà, so với tưởng tượng của tôi nhanh hơn nhiều!”Cáp Thu: “Thật tốt quá!”Ngạc Nghĩa Viễn: “Quả nhiên là Thiên Đình, hiệu suất làm việc rất cao!”Phạm Lam: “……”Quang hoàn của vai chính chó má gì thế!*Phạm Lam nhìn bia mộ trước mắt.Đen tuyền không biết là loại đá gì, kiểu chữ là chữ Tống thể tiêu chuẩn, mộ chí minh nằm ngang xếp hàng.【 nguyên nhân chết: Bị sét đánh.


Di ngôn: Hiệu suất làm việc của Thiên Đình quá thấp! 】Phía dưới còn có một hàng chữ nhỏ:【 từ chối sống lại, lười nhúc nhích.

】Hmmmmm……Phạm Lam đầy phiền muộn mở bừng mắt, cầm điện thoại nhìn ngày tháng.Ngày 8 tháng 4 năm 202*, 7:30AM.Cách ngày cô sống lại 40 ngày, khoảng cách thiên lôi đến còn có 7 ngày.Phạm Lam thở dài, nằm trong ổ chăn điều chỉnh một chút tư thế, quyết định ngủ tiếp trong chốc lát.Đáng tiếc, trời không chiều lòng người, chuông điện thoại vang lên, là Thái Hậu cầm quyền của nhà họ Phạm.【 Phạm Lam, mẹ nghe chị họ nói con từ chức à? Có phải con lười đến nỗi không thèm làm việc đúng không?! Con sắp lười chết ở nhà chưa thế! 】Phạm Lam: “Mẹ, nếu con lại làm việc tiếp ở cái công ty kia, sẽ phải lao lực mà chết.”Đầu dây bên kia im lặng vài giây.【 Lao lực cái chó má gì, cách chết có khẳ năng nhất chính là vì lười ra cửa ở nhà đói chết.

】Phạm Lam:…… Còn có khả năng bị sét đánh chết.【 Được rồi, công việc kia không làm thì không làm, mẹ nói với con, kỳ thi lấy chứng chỉ giáo viên lại sắp bắt đầu rồi, con nhanh chóng chuẩn bị đi.

】“…… Mẹ, mấy ngày hôm trước con tham gia một cái…… cuộc phỏng vấn của một đơn vị.”【 Đơn vị gì? 】“…… Cũng coi như xí nghiệp quốc gia.”【 Tuyển dụng đặc biệt à? Hay là nội bộ? 】“Có người đề cử.”【 Hấp dẫn không? 】“Hy vọng là…… rất lớn.”【 Vậy là tốt rồi.

Mẹ nói này, con có rảnh thì ra cửa vận động nhiều chút, ăn cơm đúng bữa, đừng ngày nào cũng nằm ở trên giường xem điện thoại, người sắp nằm đến nỗi hỏng rồi! Có nghe thấy không! 】“Dạ……” Phạm Lam duỗi người.【 Có phải con còn chưa rời giường đúng không?! Mẹ nghe tiếng con rồi đấy! 】Phạm Lam cứng người, im lặng ngồi dậy.“Đã dậy rồi.” (đọc chap mới nhất tại https://.dembuon.vn/thre/edit-viec-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia-au-duong-mac-tam.98072/)【 Cứ như vậy đi, chờ khi nào mẹ rảnh sẽ đi Xuân Thành thăm con.


Tắt máy đi.

】“Mẹ ——”【 Sao? 】“Nếu ngày nào đó, con có chuyện gì……” Phạm Lam nói: "Mẹ và cha tích nhiều tiền một chút.”【 Đứa nhỏ này, nói bậy bạ gì đó! Ngày hôm qua mẹ đi miếu cầu bùa bình an, chuẩn bị gửi cho con rồi.

】Mẫu thân đại nhân cúp điện thoại, một hình ảnh WeChat nhảy ra.Là một tấm bùa bình an điện tử nhìn qua rất chính quy.Phạm Lam nhìn thoáng qua đã biết tấm phù chú này căn bản không có chút tác dụng gì, bởi vì không có “quang”.Một tháng gần đây, Phạm Lam dần dần thích ứng với “Thiên Nhãn” của cô.Nói là Thiên Nhãn, kỳ thật cũng không có tác dụng gì, nhìn không đến mạch khoáng ngầm, không thể thấu thị két sắt, không giám định được trân bảo đồ cổ, càng không có hiệu quả của kính hiển vi thiên lý nhãn.Tác dụng duy nhất chính là có thể thấy rõ hai loại đồ vật —— “Khí” và “Quang”.“Khí” đều bay lượn ở đỉnh đầu con người, phần lớn đều là ba loại màu sắc “Xám”: "Hồng”: "Cam”.

Màu xám nhiều nhất, chiếm khoảng 90% trở lên, phần lớn đều xuất hiện ở trên người của người trưởng thành, hơn nữa dường như người càng mệt nhọc, màu xám càng đậm, Phạm Lam cảm thấy có lẽ là nó có liên quan đến trạng thái tinh thần và tình trạng sức khỏe.Hồng nhạt thì khá là đáng ghét, số lần Phạm Lam gặp được không nhiều lắm, nhưng gần như mỗi lần đều là ở đỉnh đầu của mấy đôi tình nhân —— Phạm Lam gọi là màu sắc ngược chó độc thân.Màu cam cũng rất thưa thớt, tần suất xuất hiện trên trẻ sơ sinh, các bạn nhỏ dưới 7 tuổi tương đối cao.

Các bạn nhỏ 7 tuổi trở lên khí không còn thuần túy như vậy, thường xuyên pha màu xám, trung học về sau gần như đều sẽ biến thành màu xám —— điều này đủ nói lên học sinh hiện nay khổ biết bao nhiêu.Mà oán khí màu đen lần trước nhìn thấy ở trên người Chu Bái Bì, một tháng này Phạm Lam gần như không gặp qua, chắc là màu sắc vô cùng nguy hiểm.Loại "quang" giống trên người yêu tiên lại càng thưa thớt, ở thế giới loài người gần như không nhìn thấy.


Phạm Lam chỉ gặp được một cái chày cán bột tản ra "quang" mỏng manh trong tay đầu bếp ở một tiệm hoành thánh cũ, cô hỏi mới biết được cái chày cán bột là vật tổ truyền nhà bọn họ.

Phạm Lam phỏng đoán: "quang” có lẽ chính là một trong những loại “Yêu khí”: "Tiên khí” hoặc “Linh khí” mọi người thường nói.Cho nên rất rõ ràng, Mẫu Thân đại nhân lại bị thần côn trong miếu lừa rồi.Phạm Lam ấn nút lưu, rồi đặt phù chú điện tử ở album bookmark.Không thể ngủ nổi nữa, Phạm Lam rửa mặt đánh răng, thay quần áo, lê dép lê xuống lầu ăn sáng.Hộ gia đình ở tầng một thuê nhà để bán đồ ăn sáng, món chính là sữa đậu nành, bánh quẩy, tào phớ, khách hàng chủ yếu là người già hoặc trung niên gần đây.

Bọn họ đã ăn ở đây vài chục năm, gió mặc gió, mưa kệ mưa, trung thành trăm phần trăm với nhãn hiệu, trái lại, người trẻ tuổi không nhiều lắm, phần lớn đều ra ngoài làm thêm.“Ông chủ, một bánh quẩy, một chén sữa đậu nành.” Phạm Lam dùng di động quét mã: "Ăn ở đây.”Ông chủ quán ăn sáng là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, nghe nói quầy hàng này là cha anh truyền lại, anh tiếp quản, cũng coi như là kế thừa tổ nghiệp, có lẽ là dầu mỡ quá nhiều, trên cằm luôn có vài nốt mụn trứng cá.“Được, hôm nay không mang đi à?”“Nghỉ ngơi.” Phạm Lam bưng sữa đậu nành đi đến bàn nhỏ bên đường ngồi, rút ra chiếc đũa dùng một lần xoa xoa.Ngồi phía đối diện là một ông chú mặc lụa sam kiểu Trung Quốc, làn da bóng dầu, trong miệng uống sữa đậu nành, nhưng đôi mắt vẫn ngắm Phạm Lam.“Bánh quẩy đến rồi!” Ông chủ bưng hai cái mâm đến, một cái bánh quẩy đặt ở trước mặt Phạm Lam, ba cái bánh quẩy đặt ở trước mặt ông chú.Phạm Lam xé bánh quẩy ngâm vào sữa đậu nành, ông chú đối diện vẫn không để ý bánh quẩy, tiếp tục vừa uống sữa đậu nành vừa ngắm Phạm Lam.Phạm Lam cảm thấy không thích hợp lắm.

Cô xoa xoa mí mắt, cẩn thận nhìn chằm chằm ông chú vài giây.

Cái gì cô cũng chưa thấy, không có “khí”, cũng không có “quang”.Thiên Nhãn của cô hỏng rồi?!Phạm Lam nhìn xung quanh, trên đầu người đi đường qua lại vẫn là có khi lơ lửng như ẩn như hiện —— Thiên Nhãn của cô không có vấn đề, như vậy, có vấn đề chính là ——Phạm Lam nhanh chóng đứng dậy.

Cô quyết định lập tức về nhà.Nhưng vào lúc này, ông chú kia đột nhiên nói chuyện.Anh nói: “Đến.”“Đing—— đing—— đing ——”Tiếng chuông xa xưa từ không trung truyền đến, chấn động đến nỗi da đầu Phạm Lam tê dại.Con người bốn phía không hề hay biết, chỉ có ông chú kia ngẩng đầu.Phạm Lam theo ánh mắt của anh nhìn lại, trên không trung tạo nên một tầng sóng mây nhàn nhạt, phảng phất như bức màn đang phai nhạt dần về bốn phía, không trung bày ra một màu xanh biển trong trẻo, thăm thẳm lại xa xăm.Tiếng chuông vang lên một chút, không trung lại chấn động một chút, Phạm Lam không đếm, nhưng theo trực giác, âm thanh vang lên ít nhất mấy chục lần âm thanh.


Tiếng chuông ngừng, khắp không trung yên yên tĩnh trở lại.Phạm Lam: “……”Là ý gì?Thiên lôi đến sớm sao?! (đọc chap mới nhất tại https://.dembuon.vn/thre/edit-viec-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia-au-duong-mac-tam.98072/)Hiện giờ thiên lôi muốn đánh một cái cũng cần thế trận lớn như vậy sao?Ông chú kỳ quái đứng lên, đôi tay giao nhau đặt ở trước ngực, rất giống một loại nghi lễ kỳ lạ, anh ngửa đầu, biểu tình nghiêm túc tôn kính.Không trung tạo nên một tầng sóng gợn tinh tế, xuất hiện một hàng chữ to ánh vàng rực rỡ:【 Thông báo về danh sách tân thần trúng tuyển lễ phong thần lần thứ 349 】Phạm Lam: Mẹ nó?!Tiêu đề biến mất, dòng chữ Tống thể kim sắc dọc theo không trung chậm rãi đẩy mạnh ra xa, có vài phần rất giống khúc dạo đầu 《 Star Wars 》.【 Sau khi Cục quản lý tài nguyên tam giới nghiên cứu xét duyệt và Ngọc Đế phê duyệt, đồng ý thuê các yêu tiên, nhân tiên làm nhân viên công chức của Thiên Đình, hi vọng chư vị tân thần mới nhậm chức có thể lấy tam giới hòa bình làm nhiệm vụ của mình, làm việc nghiêm túc, nỗ lực tiến tới.Thần quản lý tài nguyên tam giới ( Kim Chương )Đính kèm: Danh sách tân thần trúng tuyển 】Phạm Lam thấy được một danh sách tên dài, ít nhất có vài trăm, thong thả mà lăn lộn trên bầu trời.

Nàng thấy được tên của Ngạc Nghĩa Viễn, xếp hạng trước mười, Miêu Hạ Sơn và Cáp Thu xếp ở giữa.

Sau đó, cô thấy được tên “Phạm Lam" ở đầu tiên từ cuối lên.【 Mời các thần trên trong thời gian quy định, tiến đến các bộ đã báo danh nhập chức, cụ thể mời liên hệ với thần phân công công việc liên quan.

】Phạm Lam: “……”Chờ một chút!Thần phân công công việc liên quan là ai? Liên hệ thế nào?!Số điện thoại là gì? QQ là bao nhiêu? WeChat thì sao?!Chữ kim sắc trên thông báo dừng lại, tất cả các tên bộc phát ra ánh sáng chói mắt, hóa thành vô số sao băng ban ngày bay về bốn phương tám hướng, chiếu sáng khắp không trung.Phạm Lam nhìn viên sao băng thuộc về cô xẹt qua một tia tinh ngân lộng lẫy, đập xuống đầu mình, cô thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, đã cảm giác đầu ong một tiếng, một luồng ánh sáng nóng bỏng từ đỉnh đầu chui vào lục phủ ngũ tạng, chớp mắt mạnh mẽ hướng về phía huyết mạch toàn thân.Máu cô sôi trào như dung nham nóng bỏng, cô nâng tay lên, nhìn thấy làn da cô trở nên trong suốt như pha lê, ánh sáng kim sắc di chuyển ở tĩnh mạch, động mạch, thậm chí ở giữa mao mạch máu.Đây là một loại cảm giác thần kỳ, Phạm Lam cảm giác cô như được thay da đổi thịt.Loại biến hóa kỳ diệu này diễn ra trong ba bốn phút, kim quang dần dần bị thân thể của cô hấp thu.

Phạm Lam sờ sờ ngón tay mình, cảm thấy vô cùng không thể tưởng tượng.Cô như vậy đã thành “Thần” sao?!Vậy sẽ không bị sét đánh đúng chứ?Chắc là vậy —— đúng không.Phạm Lam thở dài một hơi, ngồi xuống, từ trong chén vớt bánh quẩy đã ngâm mềm nhét vào trong miệng.Vấn đề hiện tại chính là làm thế nào để liên hệ “Thần phân công công việc liên quan” kia—— hửm?Ông chú đối diện đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Phạm Lam.Khách hàng quán ăn sáng vừa thấy trận thế này, lòng bàn chân toát mồ hôi, xung quanh Phạm Lam bị bỏ trống một tảng lớn.Phạm Lam nuốt vội bánh quẩy, lau miệng, đứng lên.“Ông là ai? Muốn làm gì?”Bây giờ cô ít nhất cũng là thần, cũng là người có Thiên Đình chở che.Ai sợ ai?Ông chú đột nhiên lộ ra gương mặt tươi cười, cầm lên ba cái bánh quẩy, tạo thành dáng vẻ dâng hương, khom người chắp tay thi lễ.“Chúc mừng tiên hữu phong thần!”Phạm Lam: “……”Phạm Lam: Cho nên hạ lễ nhậm chức của Thiên Đình chỉ là ba cái bánh quẩy?!Quá keo kiệt!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận