Vợ!!! Đứng Lại Đó Cho Chồng

Ầm Ầm

Sét đánh là để níu chân nó lại hay để đánh lên sự ngu dốt của
hắn,con người không bao giờ hoàn hào từ A đến Z,hắn cũng thế hắn không hoàn hảo
toàn mặt để cứu nó được.Tâm trí đang cản bước chân hắn lại,còn Suy nghĩ đang
thúc hắn hãy đến nắm tay nó.Hắn phải làm sao?nếu nắm tay nó thì đồng nghĩa với
việc nó sẽ rời xa hắn mãi mãi cũng giống như câu nói:Thà làm 2 đường thẳng song
song để được nhìn nhau mãi mãi,còn hơn làm hai đường chéo nhau chỉ gặp nhau 1 lần
rồi mãi mãi rời xa.Dòng suy nghĩ cứ trôi đi như thế,nhẹ nhàng nhưng cũng thật rắc
rối.

Phát súng vang lên thật nhẹ nhàng nhưng thật ghê rợn và dường
như mọi thứ xung quanh kể cả thời gian cũng ngừng lại để xem 1 chuyện kinh
hoàng xảy ra.Bóng dáng nhỏ bé của nó đang từ từ ngã xuống,thật nhanh và cũng thật
kinh khủng.1 dòng máu đỏ chảy ra,nhanh như cắt dòng máu ấy loang đi.Bàng hoàng
hắn nhìn.Nó ư? một người vừa tát hắn bây giờ nằm giữa dòng máu sao.Không,hắn chạy
thật nhanh lại phía nó.Đôi mắt khủng hoảng nhìn khắp nơi.Nâng đôi vai nó lên,hắn
không tin,tất cả diễn ra như một trình tự được sắp xếp đến nỗi hắn không nhớ
đâu là thật đâu là mơ.


_Tỉnh lại Nhi,nghe anh đừng ngủ,nhé,đừng ngủ_hắn dùng hết bản
năng của mình để thúc nó đừng ngủ

Nó nhìn hắn,nó biết hắn còn quan tâm nó chứ,nhưng sao nó buồn
ngủ quá,Như là nó uống mấy viên thuốc an thần hay sao mà mắt nó chỉ muốn ngủ một
giấc thôi.Vui lắm,lòng nó giờ vui lắm,nó run run đưa bàn tay mình lên vuốt nhẹ
giọt nước mắt đang sắp hạ cánh trên khuôn mặt mà nó từng bị mê hoặc này.

_Em...buồn ngủ lắm_nó ráng từ sức một

_Không.em không được ngủ,Mở mắt ra nhìn anh_Hắn hét lên,hắn
biết khi nó nhắm mắt thì nó sẽ tận hưởng một giấc ngủ mà người đời thường bảo rằng
giấc ngủ ngàn thu.

_1 chút thôi,1 chút Vợ sẽ dậy mà_nó mỉm cười

Hắn không thể nói được bất cứ lời gì nữa,ôm nó vào lòng như
một vật báu không thể lìa xa.Viên đạn đang nằm trong lòng ngực nó cũng như đang
nằm trong lòng ngực hắn.Đôi mắt thiên thần của nó khẽ chảy ra một giọt nước mắt,một
giọt nước mắt thắm đẫm máu.

_Không!đừng nhắm mắt,ráng lên sắp đến ngôi nhà hạnh phúc của
chúng ta rồi,ráng lên_hắn lay lay nó

_Ừ!em sẽ cố gắng đợi_nó làm động tác xoa vào má hắn

Cứ như thế chiếc xe cứu thương chạy vụt hết tốc lực.Nhưng mà
nó không thể chịu được nữa rồi,mắt nó mờ đi,tai nó không thể nghe bất cứ thứ
gì.Chỉ có tia sáng đang ôm chặt nó là tỏa ra hơi ấm sưởi ấm cho nó thôi.Đầu nó
lại tràn về vô vàng kí ức hắn và nó,Từ việc hắn đeo nhẫn cho nó,đến việc hắn
hôn nó.Tất cả,nó mỉm cười thật tươi mặc cho viên đạn đang làm nó rời xa cuộc đời
này mãi mãi.Đến rồi,cổng bệnh viện,nó thấy nhiều người đang đẩy nó đi trên một
chiếc xe,đôi mắt nó từ từ khép lại,nhưng nụ cười vẫn thế.

_KHÔNGGGGGGGGGGGGGGG_hắn hét lên khi thấy nó nhắm mắt lại


_xin lỗi mời anh đứng ngoài đây để chúng tôi tiến hành làm
việc

_Nếu không cứu được cô ấy thì cả bệnh viện này sẽ phá sản_hắn
gầm từng chữ vào mặt cô y tá.

Cánh cửa phẫu thuật từ từ khép lại nghĩa là hắn phải ngồi chờ
trong vô vọng.Nhưng lí trí vẫn còn,hắn móc điện thoại ra

_Alo tôi nghe cậu chủ_1 giọng khá lạnh vang lên

_Điều tra cho tôi,ai đã bắn phát Súng Lục Hướng Tây,9h sáng
tại Khu Mộ Cổ_Hắn lại trở về vẻ tàn nhẫn thường ngày.Phòng phẫu thuật cứ mở ra
rồi khép vào chẵng có ai hỏi hắn dù chỉ là 1 câu "ai là người nhà của
Hoàng Anh Thư".5 tiếng,đã 5 tiếng trôi qua,chiếc áo sơ-mi trắng của hắn
dính đầy máu làm cho ai ai cũng nhìn nhưng hắn mặc.Hắn sợ sau khi hắn rời đây
dù chỉ là nửa bước thì sẽ có thứ khác cướp nó đi mất.Lại thêm 1 tiếng nữa trôi
quá,mọi chuyện vẫn thế.Thời gian cứ như con số thế kỉ đối với hắn.

***********Nhà Hoang*******

_tai sao người dám???_1 giọng nói

_Chuyện gì mà tôi không dám,haha_1 giọng khác


***********Bệnh viện***********

Cạch

Cánh cửa phòng bật mở,vị bác sĩ bước ra.

_Ai là Người nhà của bệnh nhân Hoàng Anh Thư_giọng nói thật
chậm và thật nguy hiểm

_Tôi_hắn lạnh nhạt trả lời

_Tôi phải thông báo rằng...Cô đây chỉ sống được khoảng 2 tuần
nữa_giọng nói run run sợ hắn sẽ nỗi trận lên.

Hắn ngồi bệch xuống sàn đất,tất cả là dấu chấm hết.Không,hắn
không nỗi giận cũng chẵng la hét,vì vậy cũng chẵng được gì.Hắn không cần bất cứ
thứ gì nữa,không người tình,không công ti,không cứu chữa.Hắn chỉ muốn ôm nó,ôm
cho đến khi không còn ôm được nữa.Hắn khóc,lại khóc vì đau.Tất cả lại chìm vào
khoảng thời gian vô định,không định hướng được


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận