Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Khách sạn Town House Galleria là một khách sạn nổi tiếng tọa lạc trong khu mua sắm có mái vòm Galleria Viottorio Emmanuel của thành phố Milan, Italy. Đây là khách sạn bảy sao của châu Âu sau khách sạn Dubai. Mỗi gian phòng trong khách sạn không chỉ được dát bởi lớp vàng ròng xa hoa và cao quý mà ngay cả những đồ trang trí bằng thủy tinh được cách điệu gắn trên trần cũng chiếu rọi thứ ánh sáng rực rỡ và lộng lẫy bao trùm khắp khách sạn.

Hệ thống nhân viên gồm quản gia tư nhân, tài xế và người giúp việc trong khách sạn cũng tận tình phục vụ du khách để họ có những trải nghiệm xa xỉ nhất tại đây.

Bên trong phòng khách xa hoa có trần cao đến tám mươi mét khiến người ta có thể phóng tầm mắt ra ngắm cảnh đẹp bên ngoài Milan, một đôi trai thanh gái lịch thu hút không ít sự chú ý của những vị khách.

Tuyên Tử Dương với dáng người cao lớn và khuôn mặt khôi ngô nhàn nhã uống một ngụm café, vẻ mặt anh ta đầy yêu chiều khi nhìn cô gái trước mặt.

- Tử Dương, chọn bộ này đi! – Kỳ Hinh ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Tuyên Tử Dương.

Tuyên Tử Dương hơi nghiêng người nhìn bộ áo cưới trong tay Kỳ Hinh, sau đó cười nói: “Rất đẹp, chỉ cần em thích là được!”

Kỳ Hinh cười dịu dàng, khuôn mặt xinh xắn của cô như một đóa hoa sen khiến Tuyên Tử Dương nhìn đến ngây người.

- Hinh, có thể cưới được em là hạnh phúc của anh! – Ánh mắt Tuyên Tử Dương ngập tràn tình yêu.

Khi lần đầu tiên gặp Kỳ Hinh, anh ta đã biết cô chính là người con gái anh ta muốn nắm tay cả đời này. Rồi khi cô dịu dàng chấp nhận lời cầu hôn, anh ta cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới. Anh ta đã chọn địa điểm cử hành hôn lễ là nhà thờ lớn ở Milan, Italy để có thể tạo ra được bầu không khí lãng mạn nhất.

Trong mắt anh ta, Kỳ Hinh luôn luôn có một sự ưu buồn nào đó, có thể nhìn ra nỗi buồn phiền đó ngay trong ánh mắt cô. Nhưng Tuyên Tử Dương chỉ quan tâm đến Kỳ Hinh ở hiện tại, bởi vì chỉ cần cô không nói thì anh ta tuyệt đối sẽ không chủ động hỏi đến quá khứ của cô.

- Tử Dương… – Kỳ Hinh cảm động, cô biết người đàn ông trước mặt rất yêu thương cô.

Nhưng Kỳ Hinh không dám suy nghĩ quá nhiều, bởi vì cô sợ mình sẽ nhớ đến cuộc hôn nhân hai năm trước, nhớ đến người đàn ông mà đến giờ vẫn khiến cô nhói lòng – Lăng Thiếu Đường.ddlqd

Nghĩ đến đây, trái tim Kỳ Hinh hơi run lên. Năm đó cuộc hôn nhân giữa cô và Lăng Thiếu Đường khiến cô cảm thấy rất mờ mịt, cô biết nếu không có sự xuất hiện của cô thì Lăng Thiếu Đường sẽ không chia tay với An Vũ Ân, người mà anh yêu nhất. Cô không thể lựa chọn con đường nào ngoài việc thoát khỏi cuộc hôn nhân vô vọng đó, trốn chạy khỏi Lăng Thiếu Đường đang hận thù cô.

Kỳ Hinh không khờ dại đến mức cho rằng cô cứ ở lại là Lăng Thiếu Đường sẽ cảm động trước tình yêu cô dành cho anh, vì cô ý thức được rằng chính cô là thủ phạm đã phá hỏng hạnh phúc của Lăng Thiếu Đường, sao anh có thể giải thoát cho cô được chứ?

Có lẽ để cô bước chân vào cuộc sống của Lăng Thiếu Đường chính là một sai lầm của ông Trời! Cô hại anh mất đi người con gái anh yêu thương, còn Lăng Thiếu Đường cũng hại cô mất đi đứa con.

Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, Kỳ Hinh cảm thấy rất đau đớn. Cô biết Lăng Thiếu Đường không hề xót xa khi bắt cô bỏ đứa con đi, anh cũng sẽ không bao giờ yêu cô cả.

Sự hận thù của Lăng Thiếu Đường vẫn khiến Kỳ Hinh cảm thấy rất đau lòng.ddlqd

Lăng Thiếu Đường yêu An Vũ Ân khiến Kỳ Hinh cảm thấy mình chỉ là một người thừa, với tính cách của Lăng Thiếu Đường, anh hoàn toàn có thể đi tìm An Vũ Ân.

Còn Lăng Thiếu Đường lại làm ra những chuyện tàn nhẫn với bản thân cô khiến cô hít thở không thông. Loại cảm giác khổ sở này đã hóa thành thù hận của cô với Lăng Thiếu Đường. Dù sao đứa bé cũng vô tội, sao anh có thể đổ oan cho cô được? Cô thật sự không thể đối mặt với một Lăng Thiếu Đường như vậy dù rằng anh có hận cô đến mức nào đi nữa.

Kỳ Hinh biết Lăng Thiếu Đường sẽ không lựa chọn cách ly hôn vì không còn nghi ngờ gì nữa, nếu ly hôn thì đó sẽ là một sự hổ thẹn với một gia đình danh môn. Dù sao đây cũng là một cuộc hôn nhân thương mại, khác hoàn toàn với những cuộc hôn nhân khác.


Kỳ Hinh tuyệt đối không thể ngờ rằng việc mình gieo trồng hoa bỉ ngạn trong vườn lại trở thành một sự giúp đỡ lớn nhất trong việc giải quyết cuộc hôn nhân của cô.

Hoa bỉ ngạn được xưng là loài hoa “sát thủ lạnh lẽo”, bên trong hoa có một loài sinh vật chứa chất độc Kling. Loại độc tố này tác động trực tiếp đến hệ thống trung tâm thần kinh, nếu chỉ dùng một ít thì có thể tạo ra tác dụng kháng ung thư nhưng nếu dùng quá nhiều thì sẽ gây ra hiện tượng “chết giả”, đây là điều mà Kỳ Hinh không hề ngờ tới.

Vì thế, dưới sự giúp đỡ của Lăng Thiếu Nghị, Kỳ Hinh đã ăn một lượng lớn độc tố trong hoa bỉ ngạn để gây ra trạng thái ngộ độc, không cấp cứu kịp thời nên rơi vào trạng thái tử vong. Với sự trợ giúp của Lăng Thiếu Nghị, cô đã thành công giấu được Lăng Thiếu Đường để anh tin rằng cô đã chết thật sự.

Lăng Thiếu Đường tuyệt đối không thể ngờ rằng tuy rằng ăn phải chất độc trong hoa bỉ ngạn có thể gây ra hiện tượng “chết giả” nhưng chỉ cần cấp cứu trong đúng thời gian cho phép thì “thi thể” sẽ “sống” lại.

Kỳ Hinh thở dài một hơi, sau khi rời khỏi Lăng gia, cô cố gắng tránh xa khỏi phạm vi thế lực của Lăng Thiếu Đường. Cô tự dùng chính hai bàn tay mình để nuôi bản thân mình, dù sao cô cũng không muốn vì bản thân mình làm hỏng đi tâm huyết bao năm của bố cô.

Cũng nhờ sự giúp đỡ của Lăng Thiếu Nghị, Kỳ Hinh đã tới Italy, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới ở đay. Sau đó cô vào làm việc cho tập đoàn Uy Dương, quen biết với Tuyên Tử Dương, cấp trên của cô – tổng giám đốc của tập đoàn Uy Dương.

Hai năm nay, cô cố gắng không nhớ lại chuyện quá khứ. Tuyên Tử Dương đã bỏ ra nhiều công sức để theo đuổi cô, cuối cùng Kỳ Hinh cũng gật đầu đồng ý. Cô không muốn sống trong hồi ức nữa, sự dịu dàng và tĩnh lặng như nước của Tuyên Tử Dương đã dần làm tan chảy trái tim cô, gả cho một người đàn ông như vậy cũng tốt.

Nửa năm trước, Kỳ Hinh mới liên lạc với bố mẹ mình, báo cho hai ông bà biết mọi chuyện, sau đó cô xin ý kiến về việc mình sắp kết hôn.

- Hinh, ngày mai anh sẽ đưa bố mẹ em đến khách sạn này. Sắp gặp bố mẹ rồi, em có vui không? – Tuyên Tử Dương nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Kỳ Hinh.

Kỳ Hinh rất cảm động: “Tử Dương, cám ơn anh!”

- Ngốc, chúng ta sắp thành vợ chồng rồi, em còn nói cám ơn gì nữa chứ! – Tuyên Tử Dương yêu chiều vuốt tóc Kỳ Hinh, khóe miệng cong lên nụ cười thỏa mãn.

- Chẳng phải có câu “Nàng dâu xấu cũng muốn gặp bố mẹ chồng” à, còn anh thì lại là “Chàng rể xấu cũng muốn gặp bố mẹ vợ”! – Nói xong, Tuyên Tử Dương cất tiếng cười sang sảng, khuôn mặt anh tuấn ngập tràn hạnh phúc như được ánh mặt trời chiếu rọi.

Kỳ Hinh hơi đỏ mặt: “Anh đúng là không biết xấu hổ, giờ đã gọi bố mẹ vợ rồi! Nếu em đổi ý, không gả cho anh nữa thì làm sao?”. Cô cố ý đe dọa.

Tuyên Tử Dương thay đổi hẳn sắc mặt, không hề chú ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh mà vươn tay ôm chặt lấy Kỳ Hinh vào lòng, hôn lên phần gáy trắng như tuyết của cô.

- Tử Dương, anh làm gì vậy? Mau bỏ em ra, mọi người đang nhìn kìa! – Kỳ Hinh sợ tới mức đẩy anh ta ra rồi nhìn về bốn phía.

Tuy đã đồng ý với lời cầu hôn của Tuyên Tử Dương nhưng cô vẫn không có thói quen động chạm vào người đàn ông khác.

- Haha… em còn dám làm anh sợ thì anh sẽ để lại dấu ấn trên người em, em vĩnh viễn là của anh… – Tuyên Tử Dương càng cười to rồi lại ôm Kỳ Hinh vào trong ngực.

- Mau lên, chính là khách sạn này. Tôi đã tìm hiểu rồi, hôm nay ngài ấy sẽ đến…

Đang chìm đắm trong hạnh phúc, Tuyên Tử Dương và Kỳ Hinh bị một đám phóng viên tay cầm máy ảnh xông vào khiến hai người giật nảy mình.

Ngay sau đó, mấy người vệ sĩ và bảo vệ của khách sạn lập tức tiến lên ngăn cản.


Đùa sao, đường đường là một khách sạn bảy sao mà lại để một đám phóng viên xông vào? Người vệ sĩ khẩn trương lau mồ hôi, nhất định phải giải quyết đám phóng viên trước khi tổng giám đốc xuống dưới, nếu không thì miếng ăn của anh ta sẽ…

- Mau, ngăn họ lại… – Người vệ sĩ mặt đỏ bừng bừng, hô to lên.

Kỳ Hinh nhíu mày lại, bây giờ cô rất sợ hoàn cảnh ồn ào, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Tuyên Tử Dương mỉm cười rồi nói: “Chúng ta ra ngoài đi dạo đi!”

Kỳ Hinh khẽ gật đầu, vừa định đứng dậy thì đột nhiên…

- Ngài Lăng kìa… mau lên… ngài ấy ở đằng kia… – Một người phóng viên tinh mắt đột nhiên hô to lên, ngay sau đó, đám phóng viên phá tan vòng vây của bảo vệ, ùa vào bên trong.

Ngài Lăng? Kỳ Hinh run lên, lảo đảo cả người, suýt nữa thì ngã.

Không phải là anh ấy đấy chứ? Người họ Lăng có nhiều mà, sẽ không phải là anh ấy đâu.

Kỳ Hinh tự an ủi mình. Cô căng thẳng quay đầu lại, đột nhiên, đôi mắt đẹp bị che kín bởi sự hoảng sợ…

Đám bảo vệ chật vật với các phóng viên đang ra sức chụp ảnh, trong thang máy tư nhân cách đó không xa, Lăng Thiếu Đường mặc bộ quần áo đen, khí chất tao nhã và cao ngạo, đôi mắt vẫn lạnh như băng như trước, không hề có chút độ ấm nào khi nhìn đám phóng viên. Bên cạnh anh là mấy người vệ sĩ có dáng người cường tráng.

- Anh Lăng, nghe nói anh vung tiền như rác để đầu tư xây dựng khách sạn bảy sao đệ nhất châu Âu, vậy sao này anh có kế hoạch phát triển thế nào? Tiếp tục mở rộng xây dựng các khách sạn cao cấp ở châu Âu hay sao? – Một phóng viên đặt câu hỏi.

a

- Anh Lăng, hôm nay anh đã đặc biệt tới đây để tham gia buổi họp báo với giới truyền thông ở khách sạn Town House Galleria sao? – Một phóng viên khác cũng lập tức lên tiếng.

Lăng Thiếu Đường vẫn lạnh lùng, không nói một lời, hàng lông mày cau chặt lại.

Người trợ lý đi bên cạnh Lăng Thiếu Đường lập tức bước lên nói với đám phóng viên: “Xin lỗi các vị, hôm nay ngài Lăng đây sẽ không trả lời câu hỏi nào cả. Vào buổi họp báo ngày mai, ngài Lăng sẽ giải đáp những vấn đề cụ thể của mọi người sau”.

Kỳ Hinh đang ở trong phòng khách chính đã hồn bay phách lạc từ lúc nào. Cô không ngờ lại có thể khéo đến vậy, đây chính là khách sạn mà Lăng Thiếu Đường đầu tư. Khó trách khách sạn này lại xa hoa đến mức khiến người ta líu cả lưỡi vào như thế này.

- Hinh, em xem đi, anh ta chính là tổng giám đốc của Lăng thị đấy. Đừng tưởng anh ta trẻ tuổi như vậy mà khinh thường, trong giới thương trường, anh ta cực kì cứng rắn, không ngờ khách sạn này là do anh ta đầu tư! – Tuyên Tử Dương hưng phấn lên tiếng.

Trên trán Kỳ Hinh túa mồ hôi lạnh, cô ngẩng đầu, lén lút nhìn Lăng Thiếu Đường ở phía xa xa.


Đúng vậy, đó chính là người đã từng khiến cô phải say đắm. Khuôn mặt anh vẫn kiên nghị mà lạnh như băng, đôi mắt đen thâm thúy và cao ngạo như lưỡi kiếm sắc bén, đôi môi mỏng kiên nghị hơi nhếch lên một độ cong cực kì hấp dẫn. So với hai năm trước, lúc này anh lại càng tràn đầy hấp dẫn, cũng… càng ngày càng lạnh lẽo.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng sắc bén quét về phía Kỳ Hinh khiến cô sợ đến mức vội cúi đầu xuống, trái tim như muốn nhảy ra ngoài, đôi tay nhỏ bé của cô siết chặt góc áo của Tuyên Tử Dương.

- Hinh, em sao vậy? Sắc mặt em sao thế? Ở đây ồn ào quá à? – Tuyên Tử Dương thấy Kỳ Hinh kích động như vậy liền thân thiết hỏi.

Kỳ Hinh lắc đầu, cô phải nói gì đây? Chẳng lẽ cô nói cho Tuyên Tử Dương biết Lăng Thiếu Đường đang ở phía xa xa đó chính là người đàn ông mà cô đã từng kết hôn và chung sống nửa năm?

Trong lòng cô lại càng thêm lo lắng. Khi ngẩng đầu thấy Lăng Thiếu Đường đang trầm tư đối diện với đám phóng viên, cô mới nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm. Hẳn là anh không thấy cô, mà dù có thấy thì anh có lẽ cũng không nhận ra.

Đôi mắt đen thâm thúy của Lăng Thiếu Đường hơi nheo lại. Khi nhìn thấy bóng hình xinh đẹp quen thuộc cách đó không xa, đôi mắt anh vụt qua tia kinh ngạc trong giây lát.

Kỳ Hinh? Không phải là cô đã...

Đôi mắt như chim ưng của Lăng Thiếu Đường khóa chặt về phía Kỳ Hinh đang ở trong phòng khách. Đúng, là Kỳ Hinh, cô chưa chết, cô vẫn còn sống? Vậy hai năm trước, thi thể mà anh nhìn thấy là ai?

Hàng loạt khả năng đều được Lăng Thiếu Đường bác bỏ, anh đang cố gắng tìm kiếm lý do hợp lý cho chuyện này.

Cách đó không xa, Kỳ Hinh vẫn có dáng vẻ nhu mì như trước khiến trái tim Lăng Thiếu Đường đập nhanh. Đúng, chính là cảm giác này, cảm giác ấy khiến anh khó có thể quên được cô.

Hai năm rồi nhưng nỗi nhớ trong lòng anh không vì cái chết của Kỳ Hinh mà giảm bớt, ngược lại, bóng hình của cô luôn quẩn quanh trong mỗi giấc mơ khi đêm về khiến mỗi lần nhớ lại là từng ấy lần trái tim anh quặn đau.

Anh cũng không hiểu là thế nào nữa. Đáng ra anh phải hận Kỳ Hinh mới đúng, tại sao lại để cho anh phải nhìn thấy một thi thể lạnh ngắt, một cái xác không hồn?

Đôi mắt Lăng Thiếu Đường ánh lên tia chân tình khó nói, nhưng lúc anh lại đưa mắt nhìn về phía Kỳ Hinh, khóe miệng khêu gợi hơi nhếch lên, nụ cười lạnh lan tràn khắp khuôn mặt. Kỳ Hinh, em dám lừa gạt tôi?

Đời này anh hận nhất là việc bị người khác lừa gạt, bất kể vì lý do gì!

Kỳ Hinh ở cách đó không xa lại càng hấp dẫn hơn trước. Mái tóc dài như thác nước của cô giờ đã biến thành mái tóc xoăn, những lọn tóc mềm mại xõa xuống hai bên vai, đôi mắt to tròn ấy đã hằn sâu trong trí nhớ của Lăng Thiếu Đường.

Trái tim Lăng Thiếu Đường chấn động. Anh muốn cô, dục vọng mãnh liệt bỗng chốc nảy lên trong lòng Lăng Thiếu Đường.

Đúng vậy, cô gái này vĩnh viễn thuộc về anh, dù lúc trước cô có muốn thoát khỏi anh thế nào đi nữa.

Nhưng ngay lập tức anh nhìn thấy người đàn ông khôi ngô đứng bên cạnh Kỳ Hinh, ánh mắt vốn thoáng qua sự dịu dàng lập tức lạnh như băng. Người đàn ông đó là ai?

Tại sao nhìn qua thì có thể thấy quan hệ của hai người không phải đơn giản là bạn bè?

Ngọn lửa giận lập tức bùng cháy trong lồng ngực Lăng Thiếu Đường. Cô gái đáng chết kia, dám ở sau lưng anh vui vẻ bên người mới? Hơn nữa còn lừa gạt anh, chẳng lẽ cô muốn ở cùng với người đàn ông kia sao?

Anh đã cảm thấy có gì lạ từ lâu. Nửa năm trước khi Kỳ thị vội vàng kết thúc hợp đồng, anh đã cảm thấy rất kì lạ. Nhưng cảm giác khác thường này đã bị sự bận rộn lấn át, anh muốn đợi giải quyết xong công việc mới đi điều tra, nhưng không ngờ chân tướng sự việc lại như thế này...

Lăng Thiếu Đường hừ lạnh một tiếng! Kỳ Hinh, cô luôn miệng nói yêu mà là như thế này ư?

Lăng Thiếu Đường siết chặt tay lại, hận không thể vung tay lên đấm vào mặt người đàn ông kia, cái người mà có thể khiến Kỳ Hinh mỉm cười tươi như vậy!


- Anh Lăng, nghe nói hai năm trước, vợ của anh đã tự sát, chuyện này có thật không? Xin anh hãy tiết lộ đôi chút về vợ của mình! – Một phóng viên cất giọng hỏi sắc bén.

Anh ta quan tâm đến việc riêng hơn! Hai năm trước, nghe đồn thiếu phu nhân của Lăng gia tự sát, anh ta đã bỏ ra ngày đêm để tìm hiểu sự việc nhưng Lăng gia lại cho phong tỏa tin tức nên tình hình cụ thể thế nào đến tận bây giờ giới truyền thông vẫn chưa rõ. dღiennndanlequღydon

- Những câu hỏi liên quan đến vấn đề riêng thì ngài Lăng sẽ không trả lời, xin mọi người... – Người trợ lý lập tức lên tiếng, nhưng còn chưa kịp nói hết câu đã bị ngắt lời.

- Về chuyện vợ của tôi... – Lăng Thiếu Đường nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lại ngắt lời trợ lý.

Lăng Thiếu Đường giơ tay lên ra hiệu, người trợ lý lập tức lùi về phía sau, giọng nói lạnh lùng của anh khiến đám phóng viên lặng ngắt như tờ, hết sức chú ý.

Kỳ Hinh ở cách đó không xa đè chặt tay lên ngực, cô căng thẳng đến mức có thể nghe thấy trống ngực đập dồn dập. Cô buộc bản thân không được quay đầu lại nhìn, cô không biết Lăng Thiếu Đường muốn nói gì, cũng không muốn biết.

- Vợ của tôi... hiện giờ cô ấy rất tốt! Những điều cậu vừa nói chỉ là lời đồn thổi mà thôi, mọi người đừng tưởng thật! – Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên nụ cười khêu gợi.

Các phóng viên thấy Lăng Thiếu Đường mỉm cười, bắt đầu phụ họa cười theo rồi lại nhao nhao lên.

- Anh Lăng, sự kiện này mai liệu vợ của anh có tham dự không? – Phần đông ánh mắt của các phóng viên đều sáng lên. Bọn họ thấy Lăng Thiếu Đường chủ động nhắc đến việc riêng thì như phát hiện ra một đại lục mới, ào ào tranh nhau nói.

Lăng Thiếu Đường nở nụ cười ma quái, anh nhìn chăm chú về phía Kỳ Hinh, ánh mắt vốn bao phủ bởi một tầng khói mù lập tức vụt qua tia chân tình khác thường. Anh cố ý lớn tiếng nói: “Cô ấy tạm thời sẽ không lộ diện”.

- Tại sao? – Đám phóng viên cảm thấy rất kì lạ.

- Bởi vì hiện giờ cô ấy đang chơi trò trốn tìm với tôi! – Lăng Thiếu Đường chậm rãi nói.

Kỳ Hinh lảo đảo, tim đập dồn dập. Cô lập tức quay đầu lại, anh muốn gì? Chẳng lẽ anh biết rõ mọi chuyện rồi?

Khi Kỳ Hinh thấy ánh mắt như chim ưng của Lăng Thiếu Đường đang nhìn chằm chằm mình, cô cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ. Cô vội vàng kéo Tuyên Tử Dương rồi nhanh chóng rời khỏi. dienn‿danleq‿uydon

- Hả? – Đám phóng viên không hiểu những lời này của Lăng Thiếu Đường có ý gì.

Lăng Thiếu Đường trầm tư, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang dần xa. Đôi mắt anh như tia X-quang sắc bén. Anh biết cô đã nhìn thấy anh, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi cũng đủ thấy cô đang căng thẳng đến mức nào.

Hừ! Đúng là chết tiệt thật! Lăng Thiếu Đường bực mình. Đã thấy anh rồi mà cô còn dám đứng trước mặt anh rồi “anh anh em em” với người đàn ông khác. Cô cho rằng giả chết là xong chuyện rồi à? Đúng là quá nực cười!

Khi thấy người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn và duyên dáng của Kỳ Hinh, Lăng Thiếu Đường siết chặt nắm tay lại.

- Anh Lăng... – Người trợ lý đứng phía sau phát hiện ra điểm khác thường, lập tức tiến lên hỏi.

- Điều tra rõ ràng cho tôi! – Lăng Thiếu Đường lạnh lùng ra mệnh lệnh.

- Vâng! – Người trợ lý trả lời gãy gọn.

Kỳ Hinh, cô dám dùng thủ đoạn hạ lưu thế này để thoát khỏi tôi à? Từ người Lăng Thiếu Đường toát ra sự nguy hiểm.

Kỳ Hinh đã ra đến ngoài cửa, đột nhiên rùng mình một cái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận