Với Gia Tài Bạc Triệu Tôi Cầm Kịch Bản Đoản Mệnh


Sau khi lấy cơm về Dư Thính hoàn toàn không biết mình đã bị mấy người bạn thân bán đứng, hơn nữa đối phương còn có chung một loại ý niệm cô không biết.

Cô vùi đầu ăn cơm, ba người kia nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Cố Song Song ra mặt hỏi: "Dư Thính, cậu có mời Yến Từ không?"
"Hả?"
"Sinh nhật đó."
Dư Thính lắc đầu, "Còn chưa mời."
Cố Song Song hận không thể rèn sắt thành thép.

Cô đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi mà Dư Thính vẫn chưa chịu hiểu.

"Hạ Thất Tịch, không phải cậu chung tổ đội với Yến Từ sao? Cậu giúp Thính Thính mời cậu ấy đến tiệc sinh nhật đi."
Hạ Thất Tịch hỏi: "Sinh nhật Thính Thính là ngày mấy?"
"Ngày 1 tháng 6, còn mười ngày nữa là tới."
Cô nhíu mày: "...!Ngày đó chúng tớ phải đi Long thành tham gia trận chung kết, nếu đoạt giải thì phải ở lại tham gia lễ trao giải, chắc khoảng ngày 2 tháng 6 mới về đến Giang thành."
Bàn ăn lâm vào trầm mặc, ba người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn Dư Thính.

Cô hoảng hốt che giấu biểu cảm gương mặt, lắp bắp nói: "Nhìn, nhìn tớ làm gì? Yến Từ tới được hay không cũng không liên quan, tớ cũng không có để bụng."
Mấy chữ cuối cùng lộ rõ vẻ chột dạ.

Dư Thính khẩn trương cắn môi dưới, gắt gao nắm chặt đũa.

Cô đã tưởng tượng ra rất nhiều khả năng Yến Từ sẽ từ chối, chỉ là cậu ấy chắc chắn sẽ không từ chối cô, nhưng lại không nghĩ đến khả năng này....!
Có chút thất vọng...!
Tại sao lại như vậy.

Tiềm thức của cô hy vọng cậu ấy sẽ xuất hiện?

Cảm xúc không gạt người, cô thật sự cảm nhận được sự mất mát từ tận đáy lòng.

"Đừng nói cho Yến Từ, nếu không sẽ làm cậu ấy không yên tâm thi đấu tốt được."
Yến Từ đã thay thế vị trí của Quý Thời Ngộ.

Dựa theo hướng đi của truyện tranh, nếu Yến Từ đoạt giải, nói không chừng sẽ được giáo sư của Thanh Hoa nhìn trúng, có cơ hội trở thành sinh viên của trường đại học danh tiếng.

Cuộc đời cậu rất chênh vênh, cơ hội này đối với cậu vô cùng quan trọng, rất có thể nó sẽ là bước ngoặt trong cuộc đời Yến Từ.

Dư Thính tuy là ích kỷ, nhưng cô mong muốn Yến Từ có một cuộc sống tốt hơn.
Yến Từ rất dịu dàng tốt bụng, cậu ấy xứng đáng có được sự ưu ái của ông trời.

...!
Buổi tối về đến nhà, Dư Thính đem bánh bao do mẹ Hạ làm đưa cho dì Tô.
Dì Tô thử qua, miệng khen không dứt, "Ai làm cho con vậy? Ăn ngon lắm."
"Là mẹ của bạn con làm." Dư Thính ôm cánh tay dì Tô, "Có phải rất ngon không?"
"Ừm, ngon hơn bánh ngọt kiểu Tây Âu." Dì Tô liếc mắt một cái đã nhìn ra tâm tư cô, hỏi, "Sao đột nhiên con lại muốn đem về cho dì, Thính Thính có âm mưu cái gì đây?"
Dư Thính thẹn thùng cười một tiếng.
Cô có chút tâm tư nhỏ, nhưng mà hơi xấu hổ khi nói với Hạ Thất Tịch, dù sao cũng phải tránh đụng chạm đến tôn nghiêm của người khác.

"Chú Phúc vẫn chưa đi làm lại mà, cho nên, dì có thể mời dì Hạ đến làm đầu bếp ở nhà chúng ta không?"
Thời tiết càng ngày càng nóng, thân thể của mẹ Hạ cũng không quá tốt, làm việc ở bên ngoài trong thời gian dài sẽ trở nên tệ hơn.

Dư Thính lập tức nghĩ ngay đến việc kêu bà đến làm việc ở nhà cô, chủ yếu là để mỗi ngày có thể thưởng thức tay nghề của bà, càng có thể bồi dưỡng tình bạn với nữ chính.

Ý nghĩ của cô xuất phát từ lòng tốt, nhưng sợ Hạ Thất Tịch cảm thấy cô vũ nhục cậu ấy, hoặc là trong lòng có khúc mắc, cho nên muốn thương lượng với dì Tô trước.


"Có thể, nhưng mà sao Thính Thính lại đột nhiên muốn như vậy?"
Dư Thính nói đúng sự thật: "Người bạn này của con gia cảnh rất khó khăn, đều do mẹ làm việc cực khổ kiếm tiền, đến mấy công việc nặng nhọc cũng làm hết, cho nên con nghĩ nếu để bà ấy đến nhà chúng ta làm đầu bếp, bà ấy làm việc nhẹ nhàng có lương cao, hơn nữa mỗi ngày con có thể ăn bánh bao ngon rồi."
Dì Tô rất kinh ngạc, "Thính Thính đã biết suy nghĩ cho người khác rồi."
Đối với chuyện này bà cảm thấy rất vui mừng, ôn nhu sờ mặt cô, giọng nói mềm mỏng, "Dì đồng ý, nhưng mà cũng phải hỏi qua ý kiến của hai mẹ con họ, không thể để người ta cảm thấy như là chúng ta đang bố thí.

Như vậy đi, con chọn một ngày để dì tới nói chuyện thử xem."
Dư Thính: "Bây giờ cậu ấy đang chuẩn bị thi đấu, chờ kết thúc rồi hãy nói."
Dì Tô cười rạng rỡ: "Thính Thính chẳng những đã hiểu chuyện hơn, mà còn biết suy xét chu đáo rồi, vậy dì nghe theo con."
Dư Thính bị khen đến ngại ngùng, lập tức ôm lấy Trăng Tròn nhào nặn một phen.

"À đúng rồi, mẫu lễ phục của con đã được đưa tới, con lựa chọn mấy kiểu đi."
"Đã biết."
Dư Thính lật xem, có rất nhiều kiểu dáng khác nhau, cô đột nhiên có một suy nghĩ...!
Yến Từ hình như...!
Thích cô mặc trang phục màu trắng.
Không đúng.

Cô nghĩ đến Yến Từ làm gì chứ?
Dư Thính lắc lắc đầu làm bản thân tỉnh táo lại, chuyên chú lựa chọn.

...!
CUối cùng Dư Thính vẫn không nói chuyện sinh nhật với Yến Từ.

Một tuần sau, cậu và các thành viên lên xe đi đến Long thành, Dư Thính bị Dư Dung kéo đi chuẩn bị cho tiệc sinh nhật.


Đầu tiên là tạo hình, sau đó thử lễ phục, cuối cùng là chọn ra một khúc diễn tấu trong bữa tiệc.

Rất rất nhiều chuyện đều phải hoàn thành trong thời gian ngắn ngủi này.
Ngoại trừ mấy thứ rườm rà này, Dư Dung còn muốn đích thân xem qua danh sách khách mời, Dư Thính cũng sẽ hỗ trợ kiểm kê.

Thư mời lần này lấy màu trắng làm màu chủ đạo, tuỳ vào thư mời còn có mùi nước hoa định chế tư nhân.

Tuy rằng Hạ Thất Tịch và Yến Từ không có tới, nhưng cô vẫn ghi tên họ vào danh sách khách mời, xong việc liền nằm ườn lên bàn.

"Chị ~"
"Ừ?"
"Anh hai sẽ về sao?"
Ngòi bút trên tay Dư Dung dừng lại, sau đó tiếp tục viết, "Em tự hỏi đi."
Dư Thính uỷ khuất chu chu môi, "Không gọi điện thoại được."
Đừng nói là Dư Chi Chu, ngay cả trợ lý và người đại diện của anh đều không gọi được, weibo cũng không có tin gì mới, ngay cả nhóm fans cũng không biết anh ấy đi đâu, mất tích không rõ lý do.

Dư Dung thở dài, buông bút cầm lấy điện thoại.

Đầu ngón tay lướt trên màn hình một chút, sau đó gọi điện thoại, "Giang Hoài, giúp tôi tra một chút Dư Chi Chu đang ở đâu."
Vài phút sau, Dư Dung nhận được một số điện thoại.

Cô không nói chuyện vô nghĩa, trực tiếp ném điện thoại cho Dư Thính.

"Gõ số này vào wechat."
Là một dãy số xa lạ.

Dư Thính nghi ngờ ấn video call, chờ đợi vài giây, màn hình hiện ra gương mặt của Dư Chi Chu.

So với lúc trước, Dư Chi Chu hiện tại cũng hoàn toàn xa lạ.

Râu ria xồm xoàm, tóc tai lộn xộn, trên người mặc một cái áo khoác quân đội màu xanh lục, khung cảnh xung quanh là bầu trời xanh vạn dặm, gió lớn gào thét qua microphone.


Tín hiệu không tốt, Dư Chi Chu động một chút là màn hình lập tức lập loè.

Anh đi về phía trước vài bước, dù màn hình có chút vấn đề nhưng đường truyền âm thanh vẫn rất tốt.

"Anh?" Dư Thính nhìn người trong màn hình, nhẹ kêu một tiếng.

"Thính Thính."
"Anh đây là...!Đi đào than đá?"
Làn da Dư Chi Chu đã đen hơn hai ba bậc, Dư Thính nhìn qua thấy có chút sợ.

Dư Chi Chu cười cười: "Có việc ở Tây Tạng."
Tây Tạng...!
Xa như vậy?
"Anh chạy qua đó làm gì?"
"Giúp đỡ mấy đứa nhỏ, Thính Thính gọi anh làm gì?"
Dư Thính cắn môi dưới, "Sinh nhật em sắp tới, lúc đó anh có về được không?"
"Được." Dư Chi Chu nói, "Sinh nhật em gái anh, anh chắc chắn sẽ về, yên tâm."
Dư Thính vẫn không tin.

Năm trước rồi nằm trước trước anh cũng nói như thế, kết quả gì sao? Vẫn cho cô leo cây.

"Thật?" Dư Thính không yên tâm hỏi, "Lần này anh không gạt em?"
"Không lừa em." Dư Chi Chu nói lời thề son sắt, "Yên tâm, chắc chắn anh sẽ về."
Phía sau truyền đến giọng nói thúc giục, anh nói, "Chờ anh trở về sẽ gọi điện cho em, tạm biệt."
Lời còn chưa dứt Dư Chi Chu đã vội vàng ngắt máy.

Dư Thính càng nghĩ càng cảm thấy bất an, cô vẫn không tin Dư Chi Chu lắm...!
Nhưng mà anh đã hứa hẹn như vậy rồi, nếu cô vẫn không tin, anh có phải sẽ cảm thấy đau khổ không?
Dư Thính cất điện thoại, quyết định tin anh một lần này!!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận