Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em

Huyết Phong vô duyên vô cớ lại nói những lời này khiến cho Diệp Vô Tâm chấn kinh hồn vía.

Người ta nói có tật giật mình. Lần này thì hay rồi, câu nói trên vận đúng lên người cô

Huyết Phong hoàn toàn xoay người về phía Diệp Vô Tâm.

Không cho cơ hội cô điêu ngoa. Huyết Phong lại khẳng định luôn phần chất vấn của mình

"Mục đích của em là trả thù"

Diệp Vô Tâm vừa nghe thấy thì trái tim trong lồng ngực cô nhảy lên liên hồi. Chẳng khác gì cảm giác kẻ sát nhân đang đứng trước tòa án lương tâm, từng chút, từng chút bị vạch tội.

Diệp Vô Tâm cô biết rõ người đàn ông này nguy hiểm đến mức độ nào. Như cô đã đánh giá qua, Huyết Phong là người có tâm cơ.

Dù là nửa chữ thốt ra từ miệng, Diệp Vô Tâm cũng không hề muốn nói. Cô nhíu mày, ánh mắt vô hồn hướng thẳng về con đường trải dài trước mắt. Ai có thể đoán được suy nghĩ của cô.

"Diệp Diệp. Em thông minh như vậy lẽ nào lại không biết lý do vì sao tôi gọi em như vậy. Thật chất từ mười tám năm trước, em vốn chưa từng bị tẩy não. Tôi nói không sai chứ?"

Đáp lại lời chất vấn của anh, cô vẫn không hé răng một lời

"Em chịu đựng ở tổ chức sức sát thủ là vì cái gì? Em chăm chỉ tập luyện để vươn lên vị trí sát thủ số một là vì cái gì? Em bảo vệ tính mạng của ông ta là vì cái gì? Em tưởng là có thể che dấu được tôi sao?"

Diệp Vô Tâm lúc này mới quay sang nhìn Huyết Phong, cô mỉm cười khinh miệt

"Huyết Phong, tôi vẫn không hiểu anh đang nói gì?"


Cô làm sao có thể tin tưởng mà nói cho người đàn ông này nghe sự thật. Ngay cả Chân Ly là cộng sự từ bé của cô mà cô cũng chưa một lần nhắc đến kế hoạch của mình. Huyết Phong là nghi trượng, là cánh tay phải của Ngụy Hồng, tâm tư anh ta sâu như biển, cô làm sao có thể dễ dàng bị anh ta chụp mũ như vậy được.

Huyết Phong nghiêng người sang một chút, đôi môi mím lại kề sát vào vành tai cô, giọng nói trầm trầm phát ra thứ âm thanh phải khiến người khác khiếp sợ

"Em làm gì cũng không quan trọng, tôi chỉ muốn giúp em"

Diệp Vô Tâm ngạc nhiên quay phắt lại một cách bất thình lình, đập vào mắt cô là gương mặt lạnh của người đàn ông cùng một nụ cười nhếch lên tà mị

Mặc cho cô kiên quyết phủ nhận nhưng Huyết Phong vẫn ở tư thế đó mà nói nhỏ vào tai cô

"Thứ tôi muốn là...."

"Em"

Âm thanh tuy nhỏ nhưng mức độ đả thương không hề nhỏ chút nào

Anh ta vừa nói cái gì?

Diệp Vô Tâm vừa đắm chìm vào suy nghĩ của mình thì người đàn ông kia đã nhanh chóng mở cửa xe bước vội ra bên ngoài, thân hình cao to dần dần bị che khuất bởi màn đêm bao trùm.

Diệp Vô Tâm thất thần ngồi trong xe, vẻ mặt lo lắng kỳ lạ.

...


Bệnh viện Đế Thành

Tống Chính Ngạn bước từng bước chân dồn dập trên dãy hành lang lớn của bệnh viện, người đàn ông trung niên mang gương mặt phúc hậu, dần dần tiến đến một nơi nào đó

Vừa nhìn thấy ba người bọn họ, ông liền vội đi nhanh đến

"Kết quả thế nào rồi?"

Tống Tiểu Tình là người phản ứng đầu tiên, cô nói với ông "Cuối cùng cha cũng đến rồi, chúng ta cùng vào bên trong xem"

"Được"

Cánh cửa phòng riêng vừa khép lại, cả bốn người mang một vẻ mặt háo hức nôn nóng nghe kết quả

Vị bác sĩ họ Huỳnh kia là người thâm niên trong nghề, cũng là chỗ quen biết với Tống Chính Ngạn, ADN của Diệp Nhất Giang cũng là nhiều năm trước do ông ấy theo lời của Tống lão gia mà cất giữ lại thật kỹ lưỡng và không hề dám tiết lộ ra bên ngoài.

Lần này, đột nhiên Tống tiểu thư mang mẫu tóc đến, thêm vào đó là vài cuộc gọi hối thúc, căn dặn của Tống Chính Ngạn thì ông cũng biết vật chủ lần này rất có khả năng cao là hậu duệ của Diệp gia. Năm đó, Diệp gia bị thảm sát là một chuyện chấn động nên không ai là không biết

Trong quá trình xét nghiệm, Tống Chính Ngạn luôn cử người đến giám sát, túc trực và không cho phép kẻ nào giở trò. Vương Minh Hàn còn cử cả hộ pháp Thanh Long đến giám sát 24/24, không để ai lén phén lại gần.

Ngay cả bác sĩ hỗ trợ tham gia trực tiếp trong lần phân tích này cũng đều là bác sĩ từ Bệnh viện tư nhân của Phó gia đưa sang.

Các nhân viên trong bệnh viện đều không ít lần dòm ra ngó vào, xì xầm nhỏ to. Bao nhiêu đó cũng đủ biết kết quả này có ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức nào


Để đề phòng chuyện ngoài ý muốn, bác sĩ Huỳnh còn là người đích thân mang bảng kết quả phân tích ADN đến

Ông đặt bảng kết quả ra trước mặt rồi mỉm cười "Đây là kết quả, bên trong đã đưa ra kết luận cuối cùng"

Tống Chính Ngạn là người nhận lấy bảng kết quả và mở ra xem

[Mẫu C - Mối quan hệ: Cha giả định]

[Mẫu F - Mối quan hệ: Con giả định]

[Tỉ lệ chính xác đạt 99,999%]

[Kết luận: Mẫu C và Mẫu F có quan hệ huyết thống: Cha - Con]

Tống Chính Ngạn tay cầm bản kết quả khẽ run rẩy. Đồng tử thu nhỏ, mi mắt híp lại, dễ dàng nhìn ra một sự chấn động trong mắt ông

Tống Tiểu Tình khẽ lây lây người ông để hỏi kết quả thế nào. Tống Chính Ngạn không nói nên lời, ông lẳng lặng đưa bảng kết quả cho cô. Cả ba người trẻ tuổi cùng chụm đầu vào xem một mảnh giấy

Tống Tiểu Tình xem xong liền mỉm cười "Cô ấy đúng là người của Diệp gia"

Vương Minh Hàn càng không phải nói, anh vui lắm, vui mừng vì chính điều này. Nguyên nhân chính là sứ mệnh tìm kiếm hậu duệ Diệp gia cuối cùng cũng hoàn thành.

Tống Chính Ngạn bước đến trước mặt Vương Minh Hàn, ông cười chảy nước mắt, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai anh

"Minh Hàn, ngày trước cha của Tiểu Diệp đã cứu mạng cháu, bây giờ tìm được Tiểu Diệp rồi, chú hy vọng cháu sẽ hết lòng bảo vệ con bé, bảo vệ hậu duệ cuối cùng của Diệp gia"

Vương Minh Hàn mím môi gật đầu, ánh mắt sáng lên đầy vẻ quyết đoán rồi cũng không nói gì thêm nữa.

Tiểu Diệp. Thì ra đúng là em.


...

Diệp Vô Tâm quay trở về phòng trong tình trạng gần như người mất hồn. Cô ngồi thẫn thờ trước màn hình laptop, mười ngón tay nhịp đều đều trên bàn

Cô cẩn thận bước đến giường, kéo thật mạnh tấm nệm lệch ra một chút, nằm trọn vẹn bên dưới là bức thư của một người đàn ông tên Vương Hạo gửi cho cha của cô. Nội dung đại khái là như thế này

[Thật cảm ơn anh vì đã cứu mạng con trai tôi, nó là món tài sản quý báu nhất của nhà họ Vương, nếu như sau này có cơ hội, nhà họ Vương của tôi nhất định sẽ trả lại ơn này]

[ Vương Hạo]

Nhà họ Vương trong bức thư gửi cho cha cô chính là người cha đã quá cố của Vương Minh Hàn. Ông ấy chỉ là một thương nhân bình thường, là đối tác làm ăn của Tống Chính Ngạn từ lúc hai người chỉ vừa mới khởi nghiệp. Sau đó, cả nhà họ Vương và họ Tống đều phát triển sự nghiệp của mình lên đỉnh điểm và họ vẫn giữ mối quan hệ hợp tác kia.

Nhưng có một chuyện gì đó khiến cho mọi thứ bị đảo lộn và hệ lụy kéo theo chính là sự diệt vong của nhà họ Diệp

Tất cả từng chuyện đều xoay quanh nhà họ Tống.

Vừa lúc này, điện thoại cô có một tin nhắn đến, Diệp Vô Tâm lười biếng mở ra xem, ngón tay cô dừng lại trên màn hình. Số điện thoại của Vương Minh Hàn, cô có chút đắn đo vì sau chuyện đêm đó, Diệp Vô Tâm không muốn gặp lại anh nữa, thứ cô cần cô đã lấy được vì vậy đối với người đàn ông này, ngoại trừ ngượng ngập ra thì không còn gì nữa.

Cô lười biếng bỏ điện thoại xuống giường, nhưng một vài giây sau đó lại cầm lên. Cuối cùng, cô cũng quyết định mở tin nhắn ra xem.

Đọc xong tin nhắn, Diệp Vô Tâm liền đứng lên, cô tiện tay lấy một cái áo khoác mặc vào và dùng một cái khẩu trang màu đen che mặt lại

Gầm...

Cánh cửa phòng đóng kín lại, chiếc đèn xe từ gara sáng rực.

Diệp Vô Tâm lái chiếc siêu xe riêng của mình phóng thẳng đến Tống trạch, nơi mà cô chắc chắn rằng mọi sự thật nhất định sẽ hé lộ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận