Vũ Luyện Điên Phong

Hạ Ngưng Thường vào cổng Hiến Đường lén lút nhìn lại. phát hiện Dương £ Khai đã đi rồi nàng mới nhẹ nhàng thở ra. Cũng vì sự việc buổi sáng làm cho o nàng có tật giật mình.
Chính lúc trong lòng rối như tơ vò lại nghe Mộng chường quầy đứng sau quầy ' thờ dài ai oán.
- Sư phụ sao vậy?
Hạ Ngưng Thường hòi.
o
- Ta đáns tiếc cho tên tiểu tử vừa rồi.
Mộng chường quây thôn thức không ngừng.
- Đúng là một đứa trẻ tốt. chịu khồ lại chịu được vất vả. phẩm tính cũng không tệ. tính tình cũng không xấu.
Hạ Ngưng Thường nghe sư phụ mình ca ngợi Dương Khai như vậy lập tức thấy buồn bực. nghĩ thầm người còn không biết hắn buôi sáng đã làm gì với đồ đệ của người, không ngờ lại cời hét đồ ra làm ô ué đồ đệ của người, còn làm người ta giật mình.
Mộng chường quầy nói không ngừng, Hạ Ngưng Thường càng nghe càng buồn bực đưa tay vỗ mạnh trên quầy.
“Choang” - một tiếng đồ vật vỡ vang lên.
Mộng chường quầy quay mặt nhìn sang, sắc mặt vặn vẹo xé ruột xé gan gào khóc đứng lên:
- Địa cấp hạ phẩm huyết linh chi kia của ta trị giá đến hai mươi điềm cống hiến...

- Đây là huyết linh chi?/
Hạ Ngưng Thường nhìn lên mặt bàn đã trờ thành bột phấn nghĩ thầm có phải sư phụ đã mờ mắt không? Đây sao có thể là huyết linh chi chứ?
- Không phải không phải, vi sư nhìn lầm rồi.
Mộng chường quầy thổi nhẹ một hơi. bột phấn trên quầy liền bay ra ngoài như một cái cánh tay vô hình bóp mạnh rắc ra cửa bay là đà trong không khí.
- Đúng rồi. hôm nay con đến tìm ta làm gì?
Mộng chường quầy cứ vậy sắc mặt trầm xuống, hiếm khi nghiêm túc như thế.
- Con đột phá rồi.
Mộng chường quầy da mặt vừa động, cần thận kiềm tra cảnh giới của Hạ Ngưng Thường không khỏi liên tục gật đầu:
- Tốt tốt. ta quả nhiên không nhìn lầm. chi có người như con mới thích họp với công pháp này. tới đây. uống viên thuốc này có thể củng cố cảnh giới của con.
- Vâng.
Hạ Nsưns Thườns tiếp nhận, chần chừ một lát mới hạ giọng nói:
r *.
- Sư phụ. vêt thương của người sao rôi?
Mộng chường quầy khê mim cười:
- Khôns cần lo lắns cho ta. đă nhiều năm như vây rồi. khôns có gì đáns nsai cả.
ỢQ
Ò , ,
Dươns Khai tâm trạns hưns phân lân mo nơ mòi trờ vê căn nhà 20 nhò. 
Ẹp
Hiện giờ tam diệu tàn hôn hoa và tuyệt địa cô mộc thảo đêu đã chuân bị thỏa
ƠQ đáng, số lượng lại không ít. có lẽ đủ dùng một thời gian rồi.

Vạn sự đều đă sẵn sàng chi thiếu gió đông. Dương Khai rất muốn biết cái lư hương kia liệu có thật sự giúp mình tu luyện hay không.

Nhà gồ ờ đây là vị trí hẻo lánh nhất Lãng Tiêu Các, cơ bản không có người nào hòi thăm cho nên Dương Khai không sợ bại lộ bí mặt của mình, đi vào nhà vô tư lự đem quyển sách ra, mờ đến trang ba. lại lấy ra một lư hương để bên cạnh giường.
Lại mang tới Tam diệp tàn hồn hoa và tuyệt địa cố mục thảo cho vào nhét vào rồi lắy chăn trùm lên.
Chi trong chốc lát. một mùi thơm lạ lùng tràn ngập trong phòng, Dương Khai hít sâu một ngụm cân thận cảm thụ, phát hiện mùi này khá đặc biệt, cũng không có gì đáng chú ý. hơn nừa chính mình sau khi hít vào thân thế cũng không có cảm giác gì.
Tuy nhiên, từ nhừng lồ trên lư hương không ngừng trào ra hương thơm kia tới tấp bay vào mũi Dương Khai, giống như từng con rắn nhò dài vô cùng quỷ dị đi lồ mũi Dương Khai tiến thẳng vào cơ thể hắn.
Trong thân thề như nhiều thêm một chút gì đó. trong máu thịt, kinh mạch, thậm chí ngay cả trong xương tủy cũng có từng đợt tê dại truyền khắp toàn thân.
Dương Khai không dám chậm trễ, vội vàng cầm lư hương chạy ra chuần bị tu luyện.
Vừa bước một bước đi ra Dương Khai lập tức kinh khạc, dưới chân mình như buộc chì. vô cùng nặng nề. hơn nừa theo một bước này bước ra. thể lực của mình cũng nhanh chóng mất đi.
Lại bước ra một bước. Dương Khai cảm thấy cả người hư ảo. một thân mồ hôi lạnh toát ra, cả người căng thẳng, khí cảm trong kinh mạch phù phù trực nhảy, cả người xương cốt rung động ken két.
Bước thứ ba hai chân hắn mềm nhũn ngã qụy xuống, lư hương trên tay văng ra xa.
Hai tay chống đất. Dương Khai bất động như núi ồ ồ thờ dốc như tiếng gió rít. bộ ngực không ngừng phập phồng, một thân máu thịt co giặt, gân mạch, nội tạng, xương cốt từng đợt bành trướng, co rút lại. cảm giác tê dại ngày càng mãnh liệt. Dương Khai muốn gào lên nhưng lại kìm ché được.
Chính mình trong tình huống này rõ ràng là trạng thái quá độ mệt mòi. trước kia cũns đã từns trải qua vài lần cho nên Dương Khai coi như cũns đã quen.
03
Nhưng vừa rồi chính mình mới chi bước có ba bước làm sao có thể tiêu hao sạch * sẽ thể lực? Chẳng nhừng là thể lực tiêu hao mà tinh thần cũng mòi mệt không o chịu nồi. dường như trong mấy ngày mấy đên không ngủ, ủ rũ. ánh mắt mơ hồ. 
Có thể nói chính mình bây giờ là tinh khí thần tụt xuống đến mức thấp nhắt, đến sức lực đề độns một nsón tay cũns khôns có.

Trong chóp nhoáng này. dược hiệu của tam diệt tàn hồn hoa và tuyệt địa cố mục


Hai loại thảo dược đều có hơi độc. độc tính không mạnh, người bình thường cho dù có ăn vào vài cọng cũng không có quan hệ gì. nhưng người trước hao tồn tình thần, sau bị thương, kết họp tình hình của mình bây giờ Dương Khai có chút hiểu ra.
Chi sợ chính là bời vì mình hít vào mùi hương lạ lùng trong lư hương nên mới có chuyện này. Nhưng bất kể là tam diệp tàn hồn hoa hay là tuyệt địa cố mục thảo đều khó có khả năng có dược hiệu mãnh liệt như vậy. huyền cơ có thế là do lư hương. Nó có thể phóng đại dược hiệu của hai loại thảo dược này. 
Chính mình có được ngạo cốt kim thân, khả nãng khôi phục rắt mạnh, hôm đó tu luyện hồi lâu đều không thấy mệt nhọc, tự nhiên không thể đạt đến cực hạn. không đến cực hạn thì không thể bức bách ra tiềm lực của mình.
Có thể bây giờ đã khác, chính mình chi là đi lên ba bước cũng đã kiệt sức. như thế dề dàng dẫn đến trạng thái cực hạn. về sau còn sợ không thể tu luyện sao?
Dương Khai vẫn tin chắc tiềm lực của con người là vỏ cùng tận. mấu chốt là ờ chồ kích thích như thế nào. Loại tư chất này tuy rằng có thể làm một người luyện võ trường thành nhưng cũng không thể thiếu được nhân tố tự thân cố gắng. Cho nên nhừng năm gần đây mặc dù hắn biết tư chất mình không tốt nhưng vẫn siêng năng không buông bò tu luyện.
Nghĩ đến đây tinh thần Dương Khai lại phấn chấn.
Hai tay dần dần dùng sức đờ thân thề kiệt quệ. hai đùi run rầy kịch liệt. Gân xanh nôi lên từng chút từng chút nhấc mình dậy.
Tất cả thể lực trong cơ thể như bị tháo nước, ý thức cũng mơ hồ nhưng chấp niệm trong lòng lại hung mãnh phát ra, trong cuộc đời hắn chưa bao giờ có ỷ niệm mãnh liệt đến thế muốn thắng ỷ niệm trong đầu.
Đứng lên. té ngã từ đâu thì đứng lên từ đấy. Đây chính là đột phá cực hạn. chính là thắng lợi.
Thời gian chưa bao giờ trôi qua thong thả như thế, bằng thời gian một chén trà. Dương Khai mới ngồi thẳng lên. hai chân đã chạm được đất. hai tay hơi cong, người sốt run nhưng hướng ngồi thăng lại kiên định, chặni rãi.
Rốt cục. một thân rống giận, thân thể hắn vươn thẳng hơi lảo đảo. bước chân kiên định bất dịch ờ nguyên tại chỗ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận