Vùng Biển Rực Cháy FULL


6
Sau khi tôi lấy lại được cơ thể trong khoảng thời gian ngắn, lại bị Thẩm Nhược Thủy đá văng, linh hồn của tôi bị cô ta bỏ rơi không chút do dự.
Có lẽ vì trong lòng vẫn còn chấp niệm, linh hồn tôi vẫn chưa tan biến, thay vào đó lại bị mắc kẹt bên cạnh Trần Tự.
Tôi nhìn thấy Thẩm Nhược Thủy thay thế tôi, sống ở thế giới này.
Cô ta xử lý chu toàn mọi việc, vì vậy tất cả mọi người đều yêu thích cô ta.
Còn những người trước đã từng quen biết tôi xem sự thay đổi của "tôi" là "tỉnh ngộ".
"Từ một người trầm lặng, nhạt nhẽo, cậu ấy biến thành một cô gái nhiệt tình, tươi vui."
Từ hôm đó trở đi, Thẩm Nhược Thủy không hề giấu giếm tình yêu và mong muốn chiếm hữu đối với Trần Tự.

Bọn họ hẹn hò, ôm ấp, chỉ duy nhất một điều là không hôn.
Khi môi Thẩm Nhược Thủy sắp chạm vào môi Trần Tự, Trần Tự hơi nghiêng đầu, tránh đi.

Cậu ấy mím chặt môi, thấp giọng xin lỗi: "Xin lỗi, anh..."
Khi ấy, Thẩm Nhược Thủy tỏ ra đau lòng và bối rối: "Anh vẫn còn nhớ về cô ta sao?"
Trần Tự lặng im không nói.
Thẩm Nhược Thủy cố kìm nước mắt, hất tay Trần Tự ra: "Nhưng lúc đầu người anh chọn là em mà, vì vậy cô ta không thể quay lại nữa đâu."
Cô ta nói hai bọn họ biết rất rõ là chính cô ta đánh cắp cơ thể tôi trước, vì vậy bây giờ cô ta đồng ý cho Trần Tự một chút thời gian.

Linh hồn tôi không thể rời khỏi Trần Tự quá xa.

Tôi lặng lẽ theo sau Trần Tự, nhìn cậu ấy bước về phía trước.
Bước chân cậu ấy dừng lại dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Trần Tự cố hết sức ngẩng đầu lên, nhìn vầng trăng khuyết treo cao trên trời, trong mắt không có một giọt lệ, nhưng tôi luôn cảm thấy cậu ấy đang cố giấu giếm một điều gì đó, một niềm đ.a.u và nỗi buồn không thể nói thành lời.
Linh hồn của tôi giẫm lên cái bóng của cậu ấy, trong đầu nảy ra một số suy nghĩ phức tạp: Rốt cuộc cậu đang buồn chuyện gì? Rõ ràng cậu đã có được thứ cậu muốn rồi mà?
Biến cố đến rất nhanh, Thẩm Nhược Thủy thậm chí không có thời gian và sức lực đi tìm Trần Tự để đòi câu trả lời vì cô ta đang bận bảo lãnh người ở đồn cảnh sát.
Ông Hà Thịnh – người được gọi là bố tôi, đã bị bắt nhốt rồi.
Hôm đó, sau khi gọi điện đòi tiền không thành, cuối cùng Hà Thịnh nghĩ cách tìm bạn học của "tôi" mượn tiền, thậm chí còn u.y h.iếp t.ống ti.ề.n.
Nếu như là trước đây thì những chuyện như thế này chắc chắn sẽ không bao giờ thành công, bởi vì tôi không có bạn bè.

Tôi cố tình tránh xa mọi người, dù cho người khác tỏ ra thân thiện, tôi cũng không bao giờ đến gần.
Vì tôi sợ nếu như có một ngày Hà Thịnh ra tay với những người bên cạnh tôi, cái ông ta nhận lại hiển nhiên là sự từ chối của người khác.

Vậy nên, tôi sẽ không và cũng không thể có bạn bè.
Nhưng Thẩm Nhược Thủy thì khác.

Cô ta rất nổi tiếng, Hà Thịnh dùng danh nghĩa của cô ta để đi mượn tiền, cuối cùng bất chấp tất cả, tham lam muốn vơ vét tiền của.

Cô ta đã tốn rất nhiều tiền để bảo lãnh Hà Thịnh ra ngoài.
Thẩm Nhược Thủy vốn dĩ không cần phải làm như vậy.

Hà Thịnh suốt ngày tìm cô ta đòi tiền sẽ chỉ khiến cô ta thấy phát phiền.
Nhưng danh tiếng rất quan trọng, lúc đó Thẩm Nhược Thủy đã có chút danh tiếng trên mạng xã hội.
Có lẽ nghề nghiệp của Thẩm Nhược Thủy trước khi bị ràng buộc với hệ thống là diễn viên, vì vậy bộ phim truyền hình kinh phí thấp mà cô ta đóng vai chính đã lập tức thành công vang dội.
Trước đây, khi bị mắc kẹt lại trong cơ thể, tôi từng nghe Thẩm Nhược Thủy và hệ thống nói chuyện.

Hệ thống nói Thẩm Nhược Thủy đến thế giới này để nghỉ phép.

Vì vậy, cô ta không có bất kỳ nhiệm vụ phức tạp nào, cũng không phải lo lắng về sự sụp đổ hình tượng của nhân vật.


Cô ta thậm chí có thể thừa nhận thân phận thật sự với Trần Tự, sau khi nhiệm vụ công lược thành công cũng không cần rời khỏi thế giới này.
Nếu muốn sống trong ánh đèn sân khấu hào nhoáng thì cô ta phải giải quyết những rắc rối trước mặt.
Khi Thẩm Nhược Thủy đang vò đầu bứt tóc giải quyết chuyện của Hà Thịnh, Trần Tự âm thầm ở bên cạnh cô ta.

Cậu ấy như một người yêu hoàn hảo, dịu dàng và kiên nhẫn ở bên cạnh, khiến Thẩm Nhược Thủy không thể phát hiện bất kỳ điều kì lạ gì.
Chỉ có tôi biết rằng sau khi trở về nhà, cậu ấy sẽ sẽ chà rửa cánh tay từng động vào Thẩm Nhược Thủy đến mức ửng đỏ.
Hầu như mỗi ngày cậu ấy đều phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể miễn cưỡng chợp mắt.
Rõ ràng ước mơ của cậu ấy là trở thành một ca sĩ nổi tiếng, nhưng cây đàn ghi-ta trong góc đã sớm phủ đầy bụi.

Bản nhạc đang viết dở cũng bị vứt vào một xó, cậu ấy chưa từng động vào lần nữa.
Nhưng mà, tại sao chứ?
Rõ ràng ngay từ đầu tôi mới là người bị bỏ rơi, nhưng tại sao biểu hiện của cậu ấy lại giống như vẫn luôn hoài niệm về tôi của ngày xưa?
Cậu ấy như thể phân thành hai nhân cách, một người phục tùng Thẩm Nhược Thủy vô điều kiện, một người khác lại chán ghét Thẩm Nhược Thủy đến mức chỉ cần chạm vào cô ta thôi thì cơ thể cũng tự động phản kháng.
Trần Tự có một chiếc ví da màu đen.

Mỗi lần tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng lúc nửa đêm, cậu ấy luôn ôm chặt chiếc ví ấy trong lòng.

Trước giờ Thẩm Nhược Thủy chưa từng biết đến sự tồn tại của chiếc ví này.
Linh hồn của tôi càng ngày càng yếu ớt, có lẽ rất nhanh thôi sẽ biến mất khỏi thế giới này.
Ý thức của tôi dần dần mơ hồ.
Lại một lần nữa tôi nhìn thấy Trần Tự chà xát những nơi bị Thẩm Nhược Thủy chạm vào đến mức đỏ tấy lên.

Sự khác biệt của lần này là, cậu ấy nhét một lượng lớn thuốc an thần vào miệng mà không có biểu hiện gì trên khuôn mặt.

Tôi vô thức giơ tay định giật lấy lọ thuốc trong tay cậu ấy, nhưng tay tôi lại xuyên qua cơ thể cậu ấy.
Tôi không thể ngăn cản.
Khi lọ thuốc lăn xuống và chiếc ví da màu đen tuột khỏi tay Trần Tự, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy thứ trong ví.
Trong đó chỉ có một tấm ảnh.
Khi ấy tôi vừa mới nhập học, tràn đầy mơ mộng và ước vọng về cuộc sống ở đại học, bị kéo đến tượng đài đá trước cổng trường để chụp ảnh.
Trần Tự cầm máy ảnh nói, cậu cười lên chút đi.
Tôi ngượng nghịu nhếch khóe môi, không biết đặt tầm mắt vào đâu mới tốt.
Kết quả ảnh được in ra quả nhiên xấu đến mức cạn lời.

Tôi gục đầu xuống, hơi chán nản.
Trần Tự xoa xoa đầu tôi, giọng nói đầy vui vẻ: "Giảo Giảo, có muốn đi ngắm biển với tớ không?"
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhưng đối diện lại là máy ảnh của Trần Tự.
Tấm ảnh thời thanh xuân với nụ cười tươi trên mặt ấy được chụp rồi lưu lại trong điện thoại di động của Trần Tự.
Đây là ký ức cuối cùng có liên quan đến Trần Tự của tôi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận