Vườn Hồng Của Leoches FULL


"Cậu đúng là không buông tha tôi, Jean à." Ánh mắt hắn nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh, "Xin lỗi, tôi không nghĩ câu nói sáng hôm nay khiến cậu tổn thương nhiều như vậy.

Tôi xin lỗi, tôi cho là cậu sẽ không để ý."
Hắn cố ý, tôi dám khẳng định!
"Tôi không muốn nhắc lại, đồ cũng đã giao cho anh, nếu như không có lời gì khác nữa, tôi muốn nghỉ ngơi."
"Cậu vẫn yêu Mary vậy sao?" Hắn không có ý rời đi.

"Tôi không muốn thảo luận vấn đề này với anh."
"Chẳng lẽ chúng ta lại vì em ấy mà xảy ra tranh chấp ư? Tôi không muốn như vậy."
"Tôi cũng không muốn."
Thượng Đế ơi, tôi nhanh chóng bị hắn chọc giận.

Tôi xoay người rót hết chút nước lạnh từ trong bình thuỷ tinh: "Tốt lắm, thưa ngài.

Thật ra tôi vốn cho là chúng ta có thể trở thành bạn bè, nhưng thực tế giữa chúng ta tồn tại khác biệt rất lớn, hơn nữa còn là về mặt quan niệm, anh có hiểu không vậy?"
"Hay là bởi vì vợ của cậu chết, đúng không?"
"Em ấy cũng là em gái của anh!"
"Tôi biết." Hắn cười khổ đứng lên, "Cậu đúng là một người chồng trung trinh...!ngủ ngon."

Có nói thêm với hắn cũng không được gì, đúng là không có cách nào khai thông nổi.

Tôi thấy hơi mệt, nên lặng lẽ tiễn hắn ra ngoài cửa.

Ngay lúc tôi chúc hắn ngủ ngon rồi định đóng cửa, một thân ảnh màu trắng đột nhiên đi ra từ bóng tối, doạ chúng tôi giật mình.

"Gars..."
Là Bernstein, cô ta mặc quần áo ngủ, đầu tóc bù xù, cô cầm giá cắm nến đứng ở lối đi, y hệt như một u linh nhợt nhạt.

Cô ta dùng đôi mắt sưng đỏ nhìn tôi một cái, rồi chuyển sang công tước: "Tôi nghe nói anh đến tìm ngài Pontona...!Có thể nói chuyện với anh một chút không?"
Tôi thức thời gật đầu với cô ta rồi lui trở về phòng mình, trong tích tắc khi khe cửa khép lại, tôi nghe giọng nói của công tước lạnh lùng đanh thép: "Không cần phải..."
Tôi dường như không đành lòng nhìn thấy vẻ mặt đó của cô ta, chỉ có thể dựa vào cửa mà thương tiếc thay, tôi có thể tưởng tượng được bầu không khí giữa hai người ngoài kia diễn ra như thế nào.

Tiểu thư Bernstein đáng thương, cô ta nhất định không biết ngày mai của cô ta sẽ diễn ra như thế nào.

...!
Tối ngày hôm qua tôi rất lịch sự không đi nghe lén cô ta và công tước nói chuyện, bởi vì tôi biết bất kỳ sự cố gắng nào đều là uổng phí: Tình nhân của cô ta vừa mấy phút trước đã phán xử cô "có tội".

Cho nên sáng sớm nay khi nhìn thấy hai chiếc xe ngựa lái vào cửa, tôi lập tức biết chuyện gì sắp phát sinh.

Linh mục từ trên xe bước xuống, bên cạnh là một người đàn ông trung niên rất cao rất gầy, mặc đồ màu đen rất lễ mạo, khoác áo choàng bằng lông dài.

Đi theo phía sau bọn họ còn có hai người trẻ tuổi khôi ngô, một người trong số đó mặt đỏ bừng đầy mùi rượu, có thể đó chính là tên "cảnh sát nát rượu" mà công tước nói.

Bốn người lục tục đi vào phòng, tôi đoán mấy phút sau bà Harding sẽ đến gõ cửa phòng tôi, sau đó nói với tôi rằng: "Ngài Pontona, Đại nhân mời ngài đến sảnh phụ."
Khi bà ta đến truyền đạt những lời đó không thiếu một chữ, tôi đã mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị ra cửa.

"Cám ơn, vậy tôi đi."
Tôi đứng bên ngoài sảnh phụ nhìn đồng hồ bỏ túi, mới sáu giờ mười lăm phút, bọn họ tới sớm thật đấy, lúc này mọi người còn chưa thức vậy phải chứ?
Công tước giới thiệu tôi với người đàn ông cao gầy đó – chính là thám tử Splett, con ngươi màu đen của y quét lên mặt tôi một lần rồi mới đưa tay phải ra: "Rất hân hạnh được biết ngài, bác sĩ.

Nghe nói hai lần mưu sát đều do ngài đích thân khám nghiệm tử thi."

"Đúng vậy, bởi vì trong toà lâu này chỉ có tôi hiểu một chút kiến thức y học phức tạp."
"Ngài có thể nói cụ thể cho tôi được không?"
Đại khái là y đã nghe linh mục thuật lại vụ án, chẳng qua là muốn xác nhận với tôi lần nữa thôi.

Tôi nói đơn giản cho y nguyên nhân tử vong của phu nhân Berry và nữ nam tước Siena, cũng bảo đảm nguyện ý cung cấp tình huống lúc đó.

Tiếp theo y lại hỏi thăm công tước về các đầu mối khác, rồi ghi chép cặn kẽ vào quyển sổ tay nhỏ mà y mang theo.

Nhìn thấy ánh mắt tò mò của tôi, y nhếch môi, bộ râu dày cộm nhổng lên: "Đây là làm theo thông lệ, bác sĩ, trước đây anh chưa gặp qua phải không?"
Đúng là như thế.

Tôi cười cười, đi tới bên cạnh linh mục thấp giọng trò chuyện vào câu.

"Người thoạt nhìn rất mệt mỏi, chẳng lẽ hôm qua đi đến bốt cảnh sát suốt đêm à?"
"Đúng vậy." Người lấy tay xoa xoa cổ, "Ai bảo Almet cách thị trấn xa như vậy chứ?"
"Thật là cực khổ cho người quá." Tôi đồng tình nhìn người, "Thật ra công tước hoàn toàn có thể bảo McWebber làm thay việc này."
Linh mục mềm nhũn dựa vào ghế sa lông, bộ đồ màu đen ôm lấy cơ thể mệt mỏi, nhưng người vẫn ôn hoà mỉm cười với tôi: "Không có gì, dù sao thì đây không phải chuyện đùa, tôi tìm hiểu tình huống, có thể cung cấp cho Splett chút đầu mối."
"Vị thám tử này...!rất thân với công tước à?"
"Có thể nói như vậy, bởi vì lúc công tước ở London đã từng giúp ông ta tra ra một vụ án mất trộm."
"Hoá ra là vậy." Tôi lại cảm thấy rất kỳ lạ, "Vậy sao ông ấy lại ở chỗ này?"
"Bởi vì không lâu sau đó ông ta về hưu, nên mới xin phía London điều đi."
"Trông ông ta rất giống thám tử Cuff."

Linh mục cười: "Nhưng ở nơi này chúng ta không làm mất 'đá mặt trăng', vậy mà lại chết tận hai người?"
(Sergeant Cuff là nhân vật thám tử bí ẩn trong The Moonstone (đá mặt trăng), tiểu thuyết trinh thám hiện đại của tác giả Wilkie Collins, thuộc thế kỷ 19.)
Ngay tại lúc chúng tôi tán gẫu, người đàn ông với bộ ria mép nhanh chóng nắm được tình huống cơ bản, sau đó lại hứng thú với vở kịch nhằm lấy chứng cứ ngày hôm qua: "Nói vậy là ngài hoài nghi tiểu thư Bernstein là hung thủ."
Y ra yêu cầu với công tước, "Có thể giao cho tôi hai món vật chứng kia không?"
"Ừm, dĩ nhiên là được." Công tước lấy từ trong ngăn kéo bàn đọc sách ra túi tua rua và khăn tay đưa cho y.

Thám tử cẩn thận nhìn hai thứ đồ này, cuối cùng ngẩng lên: "Bây giờ tôi muốn trực tiếp đi hỏi vị tiểu thư kia một chút.

Nếu như cần thiết, công tước, xin cho phép tôi đưa cô ta theo về."
Công tước vô cùng hoà hợp bày tỏ đồng ý: "Dĩ nhiên, đây là chức trách của ngài." Đây là kết quả tất yếu trước mắt, đối với hắn mà nói là không thể làm gì khác.

Hắn lắc chuông gọi quản gia tới, dẫn những người đó lên phía đông tầng hai.

Tôi là linh mục đi theo sau cùng, đứng xa xa bên ngoài cửa phòng tiểu thư Bernstein.

Công tước tiến lên gõ cửa: "Larry...!là tôi, có thể vào không?"
Bên trong không có bất cứ động tĩnh gì..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận