Vương Gia Lạnh Lùng Chỉ Sủng Vương Phi Bị Bỏ

Trong phủ Vương gia cao quý nhất Liệt Quốc, cảnh tượng xôn xao khắp nơi.

"Tỷ nói xem, nàng ấy sẽ thế nào, sẽ chết sao?"

"Mặc kệ nàng ấy, dù sao chết đi cũng tốt, không phải bớt thêm được một người cùng chúng ta tranh sủng ái của Vương gia hay sao?"

"Nàng đẹp như thế, chết cũng rất đáng tiếc."

"Muội sao lại phiền phức như thế, nhớ ngày đó không phải muội ước sao cho nàng ta bị tống vào lãnh cung trong Vương phủ cả đời hay sao?" Chỉ nghe thấy hai cô gái phấn son dày đặc đang ở bên này thì thầm to nhỏ!

"Tiểu thư! Tiểu thư! Tiểu thư mau mau tỉnh lại, nếu tiểu thư đi rồi thì Tình nhi biết phải làm sao bây giờ đây! Tiểu thư…"

Hu hu hu hu… Tiếng khóc trầm thấp mờ mịt vang lên bên tai, mang theo sự tuyệt vọng và đau lòng.

“Ôi! Chẳng lẽ người chết thật sự sẽ đến một thế giới khác sao?” Tiếu Tuyết phát hiện toàn thân đau nhức, cả người giống như vừa bị ai đánh đập dã man “Mẹ ơi! Con cảm thấy thật khó chịu!”

“Tiểu thư! Tiểu thư nói cái gì? Tiểu thư, người đừng doạ Tình nhi mà!”


Nàng ánh mắt hoảng hốt nhìn thấy một cô bé “mi thanh mục tú” vô cùng đáng yêu, còn có… một căn phòng màu đồng. Sau đó lại lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Sáng sớm ánh mặt trời chiếu rọi vào trong căn phòng màu đồng cổ, người nằm trên giường cũng đã ở hôn mê gần ba mới ngày chậm rãi tỉnh lại. “Hu hu hu hu…. Đau quá! Từ nay về sau mình không được mơ mơ màng màng như thế nữa!”

"Tiểu thư, người tỉnh lại rồi, người muốn ăn cái gì không, ba ngày rồi người vẫn chưa ăn gì cả."

Trên giường, Tiếu Tuyết mơ màng chậm rãi mở mắt, chỉ nhìn thấy trước mắt mình là một cô gái rất đáng yêu, đang nhiệt tình hỏi han mình. “Cô là ai? Mẹ tôi mời cô đến làm giúp việc theo giờ sao? Mẹ tôi đâu, sao không thấy bà ấy? Mẹ tôi đi làm rồi sao?”

“Tiểu thư, tiểu thư bây giờ cảm thấy trong người thế nào? Tiểu thư đừng doạ Tình nhi sợ, tiểu thư đang nói gì, Tình nhi nghe không hiểu gì hết!” Tiếu Tuyết ngây người rồi chợt quan sát xung quanh mình. Sao lại như vậy, không phải là bệnh viện sao, lúc sắp hôn mê nàng có nghe nói đưa đến bệnh viện mà, không phải nàng đang nằm mộng đấy chứ “Tôi sao lại ở chỗ này? À, phải rồi tôi bị tai nãn giao thông, là cô đã đưa tôi đến đây sao?Làm phiền cô gọi điện thoại cho mẹ tôi có được không?” Tiếu Tuyết lại hỏi cô gái đang đứng bên cạnh.

"Tiểu thư, người rốt cuộc làm sao vậy, nô tì sẽ đi thỉnh Thái y tới xem bệnh cho người."

"Này! Chờ một chút."

Tiểu cô nương tên Tình nhi ngẩn người nhìn tiểu thư của mình, trong lòng nghi hoặc càng lớn.


"Cô tên là gì?"

"Tiểu thư, người sao lại quên mất nô tì như thế? Nô tì là Tình nhi của người đây!"

"Tình nhi!!!" Tiếu Tuyết thì thào ra tiếng. Đột nhiên trong đầu chợt loé tia sáng "Hiện tại chỗ này là ở đâu, là niên đại nào?" Tiếu Tuyết sắc mặt thay đổi, nghĩ rằng chắc không phải như thế, tình tiết xuyên không như thế chắc sẽ không xảy ra trên người Tiếu Tuyết đâu, trăm ngàn lần không cần phải xảy ra với nàng! Không đợi Tiếu Tuyết kịp phản ứng...

"Tiểu thư, ngươi không nhớ rõ sao, hiện tại chúng ta đang ở Hạo Vương Phủ, một tháng trước người được gả vào phủ Vương gia. Tiểu thư, là Hoàng Thượng ban hôn, Hạo Vương gia của Liệt Quốc mà người vừa gặp đã thương đấy. Lúc ấy, chính người luôn khẩn cầu thiếu gia giúp người, bằng không lão gia sao lại nhanh như vậy đem người gả đến đây được."

Rầm! Tiếu Tuyết hiện tại không chỉ là sắc mặt thay đổi, ngay cả trong lòng cũng mất cảm giác, tại sao lại có thể như vậy? Tại sao lại có thể như vậy?

"Tiểu thư, người sao vậy, có cần nô tì đi mời Thái y đến đây một chút không?"

“Tình nhi, bây giờ cô lui ra ngoài trước đi, tôi hiện tại rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi, có việc gì tôi sẽ gọi cho cô, được không?” Hiện tại Tiếu Tuyết chỉ muốn yên tĩnh để điều chỉnh lại tâm tình của mình.


“Tiểu thư, nô tì sẽ đứng ở ngoài cửa, có việc gì người hãy gọi nô tì.” Trong lúc Tiếu Tuyết còn mê man suy nghĩ thì Tình nhi đã lui ra ngoài cửa, đóng cửa phòng lại yên lặng đứng sang một bên chờ chủ nhân sai bảo.

Trời ơi, loại chuyện thế này sao lại xảy ra trên người nàng, làm sao bây giờ đây. Ba, mẹ, em trai biết mình bị tai nạn chắc bây giờ đang rất lo lắng, đau lòng. Thật xin lỗi ba, mẹ. Tiếu Tuyết bây giờ rất nhớ mọi người. Hu hu hu…!!!

Sau một giờ trầm lặng, Tiếu Tuyết mới từ từ phục hồi tinh thần lại, nhìn xung quanh mình, căn phòng này chỉ có phim cổ trang trên truyền hình mới có, thế nhưng bây giờ lại xuất hiện bên cạnh mình, làm sao có thể không chấn động được, phòng theo phong cách cổ xưa thế này, hết thảy đều giống như một giấc mộng, mộng đến khi nào thì có thể tỉnh đây? Không đúng! Cô gái kia kêu mình là tiểu thư, như vậy diện mạo mình cùng tiểu thư của cô ta rất giống nhau sao?

Lúc này nàng nhìn thấy trên bàn bên cạnh có cái gương màu đồng cổ, Tiếu Tuyết kéo thân thể đau buốt, chậm rãi di chuyển đến bên bàn, đưa tay cầm cái gương. Nhìn thấy mỹ nữ cổ đại xuất hiện trong gương,Tiếu Tuyết không thể nói nên lời. Đôi mắt to, mờ ảo mà linh động, cái mũi thẳng tắp, nhìn xuống một chút, dưới mũi là cái miệng anh đào nhỏ nhắn, kiều diễm ướt át, nhìn là muốn cắn một chút… Da thịt láng mịn, mặt trái xoan cân đối. Xem chừng ở thế kỷ 21, khuôn mặt cho dù trang điểm tỉ mỉ cũng không thể xinh đẹp tuyệt trần đến như vậy, đúng là hồng nhan bạc mệnh mà. Nàng không khỏi thây đau lòng cho chủ nhân cũ, hiện tại bây giờ chính nàng đang ở trong thân thể của người ta.

Suy nghĩ thật lâu khiến tâm tình của nàng cũng tốt hơn nhiều, nếu đã như vậy thì suy nghĩ nhiều cũng không có cách nào thay đổi, bây giờ giải quyết hoàn cảnh trước mắt mới là quan trọng nhất.

"Tình nhi!"

Cửa mở ra, Tình nhi vừa nghe liền tiến vào.

"Tiểu thư. Người muốn ăn chút gì sao?"

"Ừ, nhưng trước tiên… Tình nhi, cô có thể nói rõ chuyện trướ đây cho tôi biết không, tôi thật sự không nhớ rõ."

"Tiểu thư… hu hu hu…Có Tình nhi ở bên cạnh, đừng sợ, Tình nhi sẽ bảo vệ cho người."


Đã từng nhìn thấy trên phim truyền hình hình tượng nha hoàn trung thành chăm sóc cho chủ nhân, nay lại thành sự thật sờ sờ bên cạnh,vẫn làm cho Tiếu Tuyết ít nhiều cảm thấy không quen. Đối với Tình nhi, Tiếu Tuyết từ đáy lòng thương tiếc, bộ dáng nhu thuận, khuôn mặt trắng nõn, quần áo mộc mạc sạch sẽ, thật chỉ có ở cổ đại mới đem cô gái đáng yêu như vậy làm nha hoàn sai bảo, đúng là không công bằng.

"Tình nhi, cám ơn cô, bây gờ tôi thấy tốt hơn nhiều rồi, thế nhưng những việc trước kia toàn bộ đều quên hết, tôi nghĩ tôi nên biết mình tên gì, có thân phận gì, như vậy tôi mới có thể cùng ngươi sống bình ổn chứ."

"Tiểu thư, cuộc sống của hai chúng ta sao? Nô tì chỉ là Tình nhi của người mà thôi, người là chủ nhân của nô tì, người sai nô tì việc gì, nô tì làm việc đó."

"Tình nhi, cô không phải nô tì, cô cùng tôi giống nhau đều là người có máu có thịt, về sau chúng ta xưng hô tỷ muội có được không?"

Việc này khiến Tình nhi thật sự sợ hãi, tuy rằng bình thường tiểu thư trước mặt mình cũng không tự cao tự đại, thế nhưng quan hệ chủ tớ cơ bản vẫn phải có, sao lại giống hiện tại muốn xưng hô tỷ muội với mình, xem ra tiểu thư mất trí nhớ thật rồi.

"Tiểu thư, người là thân thể cành vàng lá ngọc, Tình nhi không xứng cùng người xưng hô tỷ muội. Tiểu thư, người đừng làm Tình nhi sợ!"

Xem ra cùng người xưa bàn bạc chuyện nhân quyền vẫn là uổng công mà thôi.

"Tình nhi, thế này đi, bình thường khi có người thì quan hệ giữa chúng ta là chủ tớ, thời điểm không có ai khác, chúng ta liền xưng hô tỷ muội có được không?"

Ngẫm lại mình ở hiện đại cũng không có em gái, Tình nhi thế này khẳng định là nhỏ tuổi hơn mình, em gái ngoan hiền như vậy không nhận mới là kẻ ngốc…ha ha ha!! Trong lòng vửa nghĩ như thế, Tiếu Tuyết liền nở nụ cười xinh đẹp ngọt ngào, Tình nhi vẫn đã quen nhìn dung nhan tiểu thư nhà mình, thế nhưng tiểu thư vừa mới nở nụ cười như thế vẫn chính là lần đầu tiên khiến cho cô cảm thấy hạnh phúc. Tiểu thư thay đổi rồi. Tình nhi lúc này mặc cho đã trải qua ba ngày cận kề cái chết cũng phải nảy sinh xúc động!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận