Vương Phi Thần Trộm

Kể từ khi đại nương phụ trách bếp núc trình bày sự việc kì lạ xảy ra cho chủ nhân là mẫu thân của ta, tức Tam phu nhân họ Ngọc nghe, nhà bếp
càng lúc càng được canh phòng cẩn mật. Đứa con trai vừa tròn tám tuổi
của đại nương phụ trách bếp núc cũng tham gia vào nhiệm vụ canh giữ,
hàng ngày đều ôm một chiếc gậy gỗ nhỏ đi tới đi lui trước cửa vào. Tình
thế lúc này đúng là vô cùng nguy ngập, dễ thủ khó công.

Để dễ
dàng ăn trộm thức ăn hơn, ta cũng bắt đầu nghĩ thêm nhiều cách khác. Nhà bếp bận rộn nhất chính là hai canh giờ trước khi dùng bữa. Lúc đại
nương phụ trách bếp đi vo gạo, thường bà sẽ sai con trai của mình là
Tiểu Hổ ngồi trên chiếc băng đặt ngang cửa bếp. Còn ta nhất định phải
lẻn vào ăn trộm thức ăn đúng lúc canh phòng lỏng lẻo này.

Trăng
sáng, gió lạnh Tiểu Hổ đang ngồi oai phong trên chiếc băng mút ngón tay. Ta đã chuẩn bị đâu vào đấy. Công cụ gây án: Một cây gậy gỗ, hai chiếc
chuông nhỏ, ba cây kẹo đường.

Ngày đầu tiên, Tiểu Hổ bị dụ dỗ
bởi đồ chơi và kẹo đường, tự ý bỏ nhiệm vụ, ta gây án thành công. Sau
đó, đại nương phụ trách bếp núc phát hiện mất một con gà nướng cùng nửa

đĩa tôm. Tiểu Hổ vì thế bị đánh cho một trận, khóc mãi không thôi. Đợi
đến lúc ta chuẩn bị công cụ đi gây án tiếp, trên chiếc ghế băng của Tiểu Hổ đã bày đầy búp bê, chuông cùng lạc luộc. Nhìn tình hình, đại nương
phụ trách bếp núc đã phòng bị kĩ càng đâu vào đấy cả rồi, xem ra ta sẽ
khó gây án hơn.

“Tiểu Hổ… tỷ tỷ lại chơi cùng, đệ có thích không?” Không vào hang c

ọp, sao bắt được cọp con, ta quyết định mạo hiểm tiếp cận mục tiêu. Tiểu Hổ ngáp ngắn ngáp dài, phớt lời lời dụ dỗ của ta, lại tiếp tục chơi đồ
chơi của mình.

“Cho tỷ tỷ chơi cùng có được không?”

“Tỷ là ai chứ?” Tiểu Hổ tỏ ra không thân thiện.

“Ta… ta chính là… tại sao phải nói cho đệ biết chứ?” Đồ con nít, muốn dụ tỷ tỷ này nói ra tên sao, còn lâu ta mới mắc lừa nhé.

“Cái tên của tỷ thật là kì lạ… ‘Tại sao ta phải nói cho đệ biết chứ’…” Tiểu
Hổ nghiêm túc nhắc lại lần nữa, trí nhớ của tên nhóc này đúng là không
tồi chút nào.

“Tỷ tỷ vào trong tìm chút thức ăn, đệ đừng có hét
lên nhé!” Ta cố gắng làm bộ mặt thân thiện nhất, lén la lén lút chui vào trong bếp. rồi bê một đĩa thức ăn ra ngoài.

“Mẫu thân, có người bê đồ ăn đi này!” Vào lúc hắn định bước ra khỏi cửa, Tiểu Hổ liền hét
lớn mách mẫu thân. Tay ta run rẩy, suýt chút nữa là đánh đổ cả đĩa thức
ăn.

“Ai?” Từ xa vọng đến tiếng hét lớn.

“Tại sao ta phải nói cho đệ biết chứ.” Tiểu Hổ lớn tiếng đáp lại, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm về phía ta.

“Cái tên tiểu tử chết tiệt này, dám đùa lão nương hả? Đợi lát nữa, lão nương ra sẽ xử lí.” Đại nương phụ trách bếp núc quả là quá hung dữ.


Thấy bà ta không hề có ý định kiểm tra nhà bếp, ta sung sướng vô cùng, lại
quay vào trong tiếp tục gây án, trộm thêm một đĩa bào ngư.

“Mẫu thân, người đó lại bê thêm một đĩa thức ăn nữa đi rồi.”

“Ai hả?”

“Tại sao ta phải nói cho đệ biết chứ.”

Đoạn hội thoai này của hai mẹ con lặp đi lặp lại mấy lần. Rốt cuộc ta lại
thành công. Tính cách của đại nương phụ trách bếp núc càng lúc càng thô
lỗ, không biết đợi lát nữa, quay vào, thấy những món ăn vừa mới làm xong biến mất, liệu có đánh Tiểu Hổ thêm trận đòn nào nữa không. Ta thực
thấy thương Tiểu Hổ. Cứ nhìn mắt cậu bé đỏ rực, nhìn về phía ta đầy oán
thán thì biết.

“Mẫu thân, người ta sắp bê hết cả thức ăn đi rồi
đó.” Đứa trẻ nhỏ dường như đang cố gắng lần cuối. Nhìn gương mặt đỏ
phừng phừng của cậu bé, ta thè lưỡi trêu ngươi thêm.

“Ai hả? Con còn không nói, lát nữa mẫu thân đánh cho một trận nên thân đấy!” Đại
nương phụ trách bếp núc thét lớn như thể muốn dỡ luôn cả căn bếp xuống,
trong khi mùi thức ăn thì cứ bốc lên nghi ngút, thơm đến nức mũi.

“Tại sao ta phải nói cho đệ biết chứ… hư hu…” Đứa bé khóc thét lên đầy uất

ức, ta lại làm mặt xấu nhìn về phía cậu bé, sau đó lẩn đi mất.

Suốt một tháng ở phủ họ Ngọc, để có được thức ăn, tài nghệ trộm cắp của ta
tăng lên đột biến. Và không còn nghi ngờ gì nữa, nhà bếp đã trở thành
nơi rèn luyện các kĩ năng trộm cắp. Nào là thuật trâm cài mở khóa cửa,
nhảy tường vượt rào, bay lên mái nhà, rồi kế điệu hổ li sơn… tất cả đều
được ta sử dụng thành thục. Cho nên người đời thường nói, không trộm
trong nhà, sao hành tẩu giang hồ được. Ta đã trộm từ những thứ nhỏ nhặt
nhất, sau này mới có thể đánh cắp toàn thiên hạ. Trong khi đó, hàng
ngày,ta lại phải tiếp tục giả bộ đại tiểu thư cao cao tại thượng, ngắm
hoa, thưởng nguyệt. Nghe nói biểu ca họ xa đến chơi, ta làm bộ e thẹn
trốn trong phòng không ra gặp mặt. Thi thoảng còn học đòi vẻ thanh cao,
nhã nhặn, nhìn đám hoa lá có cây trước mặt làm vài bài thơ, bài từ.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là việc ta phải đấu trí đấu dũng
cùng với vị đại nương phụ trách bếp núc. Cuộc sống như thế này hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng ban đầu của ta, thế nhưng tạm thời cũng coi
như mới mẻ, thú vị. Mãi cho tới khi… vị phụ thân Tang Tử nhận ra ta đã
khỏe hoàn toàn, thế là một đám người tự xưng là ‘phu tử’ bắt đầu bước
vào cuộc sống thanh bình của ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận