Xin Chào - Ta Đây Là Nữ Phụ


Mạnh Hạo Tuấn không nói gì anh mở ví lấy thẻ ngành đưa cho viên cảnh sát.

Phải, anh có thẻ ngành giám định pháp y, bởi vì thỉnh thoảng có những vụ án khó liên quan mật thiết không thể tiết lộ, Hoàng Trác Nghiêm sẽ nhờ đến anh để giám định nguyên nhân tử vong.
Đồng chí cảnh sát nhìn tấm thẻ mấy lần, sau khi xác định là thật mới trả lại cho anh.
"Tôi có thể kiểm tra một chút không?"
Giọng anh khàn đặc có chút run rẩy.
"Chuyện này..."
Trong lúc đồng chí cảnh sát còn đang phân vân thì đội trưởng đội hình sự bước vào.
"Để anh ấy kiểm tra đi."
Năm phút trước Trần Văn Lãm vừa nhận được điện thoại của cấp trên, yêu câu anh phải phối hợp với vị bác sĩ họ Mạnh này vô điều kiện.

Thậm chí nếu người này muốn đưa thi thể đi cũng phải phê duyệt.

Trần Văn Lãm không biết người này có thân phận gì, anh chỉ biết rằng bọn họ không thể lơ là vụ án này.
Mạnh Hạo Tuấn lấy bao tay y tế ở trên kệ đeo vào, sau đó vén tấm vải trắng đang che thân thể kia lên.

Cho dù đã khống chế bản thân phải bình tĩnh, chưa chắc gì người này đã là cô, nhưng đôi tay đang run lên đã bán đứng anh.

Đúng như những gì cảnh sát đã nói, gương mặt và thân thể đã bị phân hủy đến không thể nhận dạng.
Cảnh sát đưa ra những đồ vật của nạn nhân để trên bàn.
"Đây là những đồ vật mà chúng tôi tìm thấy bên cạnh nạn nhân, anh nhìn xem có cái nào anh thấy quen không?"
Mạnh Hạo Tuấn nhìn hết thảy mọi thứ, từ hộp bút vòng tay quần áo cho đến kẹp tóc.

Nhưng rồi anh lại nhận ra bản thân không thể nào phân định được.

Bởi vì anh chưa từng thật tâm để ý đến cô, nếu như nếu như cô không để lại con dao mổ, nếu như cô mang theo biết đâu sẽ không như bây giờ.

Bởi vì ngày đó anh đã chất vấn cô lấy cắp nó cho nên cô để lại.

Vì sao, vì sao anh lại khốn nạn đến mức này.
Hai viên cảnh sát nhìn người đàn ông trước mặt không có chút phản ứng gì với đồ vật bằng cất đi, sau đó đưa đến một cuốn tập.

Ba chữ Mù Tha Lin trên cuốn tập đập vào mắt Mạnh Hạo Tuấn, tựa như một chiếc búa đập xuống tường thành, khiến mọi thứ vỡ vụn trong phút chốc.
Anh không thể đứng vững, cảm giác được nơi lồng ngực đau đớn đến nổ tung, hết rồi tất cả điều hết rồi chút hy vọng mong manh mà anh cố chấp núi giữ, lời cầu nguyện của anh chẳng có thánh thần nào nghe thấy.

Là cô, thật sự là cô, thân thể không còn nguyên vẹn đang nằm kia thật sự là cô.
"Cho dù tạm thời không thể nhận diện nạn nhân, nhưng chúng tôi vì cuốn tập này cùng với những đặc điểm và thời gian báo án trước đó anh đã báo mà gọi cho anh.

Để xác định đây đúng là cháu gái bỏ nhà ra đi một tháng trước của anh vui lòng đi theo chúng tôi làm giám định huyết thống."
Toàn thân anh sắp ngã quỵ, anh đưa tay bám vào cạnh bàn, anh nhớ lại lần cuối cùng nhìn thấy cô, đôi mắt đen tròn như hai hạt nhãn, gương mặt phúng phính trắng hồng, dẫu không cười nhưng lại vô cùng xinh đẹp.

Khi cô cười lên còn đẹp hơn, nhưng đã bao lâu rồi cô không có cười như vậy nữa.

Thậm chí đêm đó anh còn chẳng thèm nhìn kỹ cô, bây giờ có muốn cũng không thể nữa rồi.
Cô bé của anh, vĩnh viễn đời này anh không thể gặp lại cô được nữa.

Thậm chí ngay cả một bức ảnh của cô anh cũng không có.

Máu trong tim anh như ngừng chảy, lồng ngực như bị xé rách.


Cả thể giới trong anh lúc này vô cùng mờ ảo.

Trong đầu anh cố gắng nhớ lại mọi thứ về cô, gương mặt cô hình bóng cô, giọng nói cô.

Nhưng nó lại nhạt nhoà, nhạt nhoà đến mức anh không nắm bắt được bất kỳ thứ gì.
Bên ngoài có tiếng bước chân vội vã, ba người đàn ông từ ngoài chạy đến.

Hoàng Trác Nghiêm lấy thẻ ngành trong túi đưa lên, Trần Văn Lãm cùng đồng chí cảnh sát thấy vậy lập tức nghiêm chào.
Mạnh Hạo Nhiên vội chạy vào trong, nhìn thấy anh hai đang ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, bên cạnh còn có xác một nữ sinh đã phân hủy không nhìn ra hình dạng.
"Anh."
Mạnh Hạo Nhiên ngồi xuống khẽ gọi Mạnh Hạo Tuấn, nhưng anh dường như không nghe thấy lời cậu nói.

Lý Cảnh Phong chưa từng nhìn thấy Mạnh Hạo Tuấn như vậy bao giờ, nữa tiếng trước bọn họ nhận được điện thoại của Hoàng Trác Nghiêm, anh lập tức hủy cuộc họp vội vàng cùng Mạnh Hạo Nhiên đến đây.
Đã một tháng tìm kiếm khắp các ngõ ngách Sài Gòn vẫn không tìm thấy người, kể cả những tỉnh khác bọn họ cũng cho người để ý, kết quả vẫn không tìm ra.

Một người đang sống yên lành không có lý gì mà bọn họ không tìm được cả trừ khi.

Nhưng bọn họ không dám nói điều này với Mạnh Hạo Tuấn, cuối cùng vẫn không tránh được hình huống xấu nhất.
"Hạo Tuấn chúng ta mang con bé về đã, chẳng lẽ cậu không định tìm ra hung thủ hay sao?"
"Hung thủ" Mạnh Hạo Tuấn nghe được hai chữ này thì trong đôi mắt vô hồn kia gợn lên một tia máu.

Phải hung thủ, hung thủ hại chết cô là anh, tất cả là do anh.


Nếu ngày hôm đó anh không nói ra những lời như vậy, nếu anh không ép cô phải nhớ đến cảnh tượng đáng sợ trong ký ức, vậy thì cô, cô sẽ không phải bị ép đến mức rời đi.
Thi thể của Mù Tha Lin không có bị mang đi mà để lại, sau khi tiến hành khám nghiệm tử thi xong.

Bọn họ phát hiện DNA của cô không có trong ngân hàng, không tìm được DNA tương thích.

Theo những gì bác sĩ pháp y lý giải, thì hầu hết các trẻ em vùng cao đặt biệt là người dân tộc, cho đến hiện giờ vẫn còn rất nhiều người tự sinh con tại nhà.

Mà mười sáu năm trước chuyện này càng phổ biến hơn, bọn họ cũng không có tiền để khám bệnh chưa từng đến bệnh viện, cho nên trong các bệnh viện sẽ không có cập nhật DNA của họ là chuyện thường tình.
Cha mẹ Mù Tha Lin đều đã qua đời, cô bé không có họ hàng thân thích, Mạnh Hạo Tuấn càng không phải nên không thể xác nhận.

Cho dù như vậy thi thể cô bé vẫn được hỏa táng và chôn cất.

Việc điều tra hung thủ được tiến hành với sự giúp đỡ của nhà họ Lý cùng mạng lưới tình báo.

Sau ba ngày hung thủ đã bị bắt về quy án..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận