Xin Chào - Ta Đây Là Nữ Phụ


Ở một diễn biến khác Trương Mẫn Chi giống như phát điên, khi video em họ mình gây chuyện với Trần Niệm Tuyết ở siêu thị đang tràn lan trên mạng.

Có hàng ngàn người vì vậy mà lao vào chửi cô ta, đã thế Alan còn đăng bài binh vực Trần Niệm Tuyết khiến cô ta bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
"Cái con ngu đó, đúng thật là ngu hết chỗ nói, còn dám lôi tôi vào trong cuộc, bây giờ mấy người còn muốn tôi cứu nó.

Cứu nó sao, tôi chưa giết nó là may rồi."
Cha mẹ của Trương Ái Thiên tìm đến nhà cầu xin Trương Mẫn Chi cứu con gái mình.

Bởi vì công ty của nữ diễn viên kia đã khởi kiện, con gái bà ta sắp bị bắt vào trại giáo dưỡng.

Một khi vào đó làm sao còn tương lai nữa chứ, như vậy khác nào vào tù đâu.
"Mẫn Chi cháu không thể nói như vậy, Ái Thiên là vì muốn rút giận cho cháu mới đi chọc phải người ta, bây giờ cháu nói như vậy có còn tình người nữa không."
Mẹ của Trương Ái Thiên gào lên vừa khóc lóc vừa tức giận.


Con gái bà ra nông nỗi này là ai chứ.

Chồng bà ta hèn nhát không dám lên tiếng vậy thì để bà ta làm, bọn họ bao nhiêu năm nay nai lưng là trâu làm ngựa cho nhà bác cả, chỉ để cho con gái được học ở trường danh giá có tương lai, chứ đâu phải để nó trở thành kẻ tù tội.
"Mấy người đừng có mà lấy tôi ra làm lá chắn, con gái mấy người là cái dạng gì mấy người tự hiểu.

Vì tôi à, vì bản thân cô ta muốn nổi tiếng thì có.

Đừng có làm phiền tôi nữa mau cút đi."
"Đồ không có lương tâm, chúng tao làm trâu làm ngựa nai lưng làm giàu cho nhà mày, mà bây giờ bọn mày đối xử với chúng tao như vậy à, đồ con đàn bà độc ác."
Mẹ Trương Ái Thiên nhào tới muốn đánh Trương Mẫn Chi, cũng may La Yên quản lý của cô ta phản ứng kịp đứng phía trước che chở cho cô ta.
Hai người cha mẹ của Trương Ái Thiên không cam lòng bắt đầu la lối ăn vạ không chịu đi.

Cuối cùng quản lý của cô ta phải gọi bảo vệ lên lôi bọn họ ra ngoài.
La Yên nhìn thấy Trương Mẫn Chi đang mất khống chế chỉ có thể nhẹ nhàng tìm cách trấn an.
"Mẫn Chi em bình tĩnh một chút, em nghĩ đi nếu bây giờ mà em nổi nóng chỉ có hại chứ không có lợi."
"Tôi còn không được phát tiết sao, cô ta là cái thá gì mà đòi tôi phải xin lỗi.

Tôi có chết cũng không đời nào xin lỗi hạng người như cô ta, cô ta cho mình thanh cao lắm sao."
"Đây là lệnh của tổng giám đốc Vương, nếu em không làm chỉ sợ sẽ bị đóng băng mất.

Em nghĩ kỹ lại đi, em phải tạo ấn tượng tốt với cậu Lâm chứ."
Nghe tới đây Trương Mẫn Chi moiw bắt đầu bình tĩnh trở lại, cô ta mấy ngày vừa qua vẫn đang theo dõi lịch trình của Tiêu Lâm.

Cô ta muốn tạo tình huống tình cờ gặp mặt để thu hút sự chú ý của anh ta.


Chỉ là chưa kịp tiến hành cái con ngu kia đã phá hoại mọi thứ.
"Vậy chị muốn tôi phải làm gì."
"Bây giờ em lập tức mở QMy phát sóng trực tiếp cho chị.

Phải khiến người ta thấy em mới là người bị oan ức, hơn nữa phải thành khẩn xin lỗi Trần Niệm Tuyết, em hiểu ý chị không."
Trương Mẫn Chi theo đuổi hình tượng thanh thuần mong manh yếu đuối.

Nếu cô ta lên mạng khóc lóc, lại xin lỗi thành khẩn, so với Trần Niệm Tuyết hung hăng kiện người kia, dư luận nhất định sẽ nghiêng về phía kẻ yếu.

Mà cô ta xưa này giỏi nhất chính là, khiến người ta cảm thấy bản thân cô ta yếu đuối cần người che chở.
Chính vì vậy mới sáng ngày ra khi mọi người lướt QMy đã thấy Trương Mẫn Chi cả người phờ phạt, tóc tai rủ rượi đôi mắt sưng đỏ vì khóc đang ngồi trước màn hình livestream.

QMy chẳng mấy chốc bùng nổ, mọi người ùa vào xem Trương Mẫn Chi phát trực tiếp xin lỗi Trần Niệm Tuyết.
"Hôm nay tôi mở buổi phát sóng này vì để cho mọi người một lời giải thích.

Từ hôm qua đến giờ tôi đã nhận được rất nhiều tin nhắn đê doạ và khủng bố, tôi thật sự rất sợ.


Về việc em họ tôi có những hành động không đúng với Niệm Tuyết, tôi hy vọng Niệm Tuyết có thể bỏ qua cho em ấy, bởi vì em ấy còn nhỏ lại thấy tôi tôi buồn nên mới hành động thiếu suy nghĩ như thế.

Về vấn đề fan cũng mong mọi người đừng trách các bạn ấy, các bạn ấy chỉ vì yêu thương tôi muốn bảo vệ tôi mà thôi.

Niệm Tuyết chị biết em và chị có chút hiểu lầm, nhưng chúng ta là người lớn không nên chấp nhất với trẻ con.

Coi như là chị thay mặt em ấy và fan xin lỗi em, nếu em vẫn còn chưa hết tức giận vậy thì muốn chị làm gì cũng được cả, chị chịu hết.

Xin em hãy giơ cao đánh khẽ cho con bé một con đường sống, xem như chị cầu xin em."
Vừa mới sáng khi Trần Tuyết còn đang say ngủ thì con trai cô đã một thân khí lạnh đi vào phòng làm việc của ba nó.

Lý Cảnh Phong đang ngồi làm việc nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên đã thấy Lý Nguyên Vũ để ipap xuống trước mặt mình giọng lạnh tanh không cảm xúc.
"Ba không xử lý được?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận