Xin Chào Thiếu Tướng Đại Nhân

Đôi môi Triệu Lương Trạch run run một hồi lâu, cuối cùng cũng không tìm được lời nào để phản bác lại Hoắc Thiệu Hằng.

Đứng ở lập trường của bọn họ, về tình về lý, những lời của Hoắc thiếu đều không có gì đáng trách.

Nhưng mà suy nghĩ của Triệu Lương Trạch tương đối tỉ mỉ, là một Hacker máy tính hành tẩu trên mạng Internet lâu năm, suy nghĩ của anh ta luôn ở trạng thái tìm bug, chặn những lỗ hổng.

"Hoắc thiếu, ngộ nhỡ, tôi nói là ngộ nhỡ thôi, lỡ mà Niệm Chi xảy ra chuyện gì thì sao?" Triệu Lương Trạch quay lại ngồi xuống trước máy vi tính, "Nếu như vậy, chúng ta vẫn không tìm được ra lai lịch của em ấy, mà lại lãng phí thời gian sáu năm một cách vô ích..."

Một tay Hoắc Thiệu Hằng chống đầu tựa trên tay vịn ghế sofa đơn, một hồi lâu không lên tiếng, chỉ im lặng hút thuốc.

Triệu Lương Trạch chờ rất lâu không thấy Hoắc Thiệu Hằng nói gì, cũng không tiếp tục hỏi nữa, bởi vì bọn họ đều hiểu rõ, Hoắc Thiệu Hằng xưa nay không trả lời câu hỏi mang tính giả thiết.

Đối với anh mà nói, một khi đã ra quyết định, thì sẽ dồn toàn lực để ứng phó, chuẩn bị để đối phó với mọi vấn đề và khó khăn, sẽ không bị trói buộc tay chân vì những kết quả có khả năng sẽ xuất hiện.

Là quân nhân, anh ta chỉ cần một loại kết quả thôi, đó chính là thắng lợi.

...

Ngày hôm sau Cố Niệm Chi tỉnh lại mới nhớ tới việc tối hôm qua hỏi Âm Thế Hùng, mắt cô vẫn nhắm tịt vì ngái ngủ, bấm máy gọi điện thoại cho Âm Thế Hùng.

Âm Thế Hùng đã dậy từ sớm, ra ngoài tập thể dục rồi trở lại, đang ở nhà ăn vui vẻ ăn sáng cùng một số binh lính khác.

Thấy Cố Niệm Chi gọi điện thoại tới, anh ta biết ngay là vì việc đến Quốc hội Mỹ thực tập.


"Niệm Chi, em dậy sớm vậy?" Âm Thế Hùng đeo tai nghe Bluetooth ra khỏi nhà ăn, đi về phòng làm việc của mình.

Cố Niệm Chi "Dạ" một tiếng, khẽ dụi mắt, vừa từ trên giường ngồi dậy, vừa hỏi: "Anh Đại Hùng, anh đã hỏi chú Hoắc về hộ chiếu của em chưa ạ?"

"À? Việc này à..." Âm Thế Hùng hắng giọng, "Hoắc thiếu đang làm nhiệm vụ ở bên ngoài, thời gian rất cấp bách, không kịp nói gì nhiều. Anh ấy chỉ nói nếu em muốn đi thì sẽ đưa cho em hộ chiếu và visa. Đến lúc đó anh sẽ làm người giám hộ tạm thời đi cùng em đến Mỹ."

"Thật sao?" Cố Niệm Chi vô cùng vui sướng, chỉ muốn nhảy dựng lên reo hò: "Chú Hoắc đồng ý rồi ạ? Vậy thì không thành vấn đề, em sẽ báo luôn với Giáo sư Hà ạ." Nói xong, cô lập tức cúp điện thoại của Âm Thế Hùng, gọi cho Hà Chi Sơ.

Nhưng điện thoại của Hà Chi Sơ mãi cũng không có người nghe.

Cố Niệm Chi không có cách nào khác, đành phải gửi tin nhắn cho anh ta: "Giáo sư Hà, người giám hộ của em đồng ý rồi, cho em hỏi làm thủ tục thế nào ạ?"

Kết quả là… thời điểm Hà Chi Sơ trả lời tin nhắn của cô đã là ba ngày sau đó rồi.

[Giáo sư Hà]: "Niệm Chi, nếu em muốn đi, trên website của khoa Luật trường đại học B có phương thức báo danh. Hôm nay là ngày hết hạn báo danh."

Đi cùng tin nhắn còn có một file đính kèm, là luận văn tốt nghiệp Hà Chi Sơ sửa cho cô.

Cố Niệm Chi đọc tin nhắn, khe khẽ thở dài.

Xem ra, vì cô không nhận lời ngay, nên có lẽ đã chọc giận Giáo sư Hà rồi.


Hiện giờ rõ ràng anh ta không mấy nhiệt tình với cô nữa, đến con vịt sắp đun chín còn bay mất rồi...

Cố Niệm Chi vừa thầm oán Hà Chi Sơ bụng dạ hẹp hòi, vừa vội vàng chạy lên website của khoa Luật trường đại học B, tìm phương thức báo danh để đăng ký vào hai suất thực tập sinh Quốc hội Mỹ mà Hà Chi Sơ nói.

Quả nhiên hôm nay là hạn cuối cùng báo danh.

Dựa theo các yêu cầu, cô điền hết các loại bảng biểu, rồi ấn gửi đi.

Một phút sau, email của cô nhận được thư xác nhận, thông báo cô đã báo danh thành công, còn gửi cho cô một số hiệu, số 38.

Cố Niệm Chi cạn lời.

Chẳng lẽ đã có 38 người báo danh rồi ư?

Chậc chậc, Hà Chi Sơ có nhiều nghiên cứu sinh Tiến sĩ như vậy sao?

Cố Niệm Chi là nghiên cứu sinh Thạc sĩ đầu tiên Hà Chi Sơ chiêu sinh, cũng là nghiên cứu sinh Thạc sĩ duy nhất. Học sinh khác của Hà Chi Sơ đều là nghiên cứu sinh Tiến sĩ, cao hơn cô một cấp bậc.

Có thể nói, cô đứng ở hạng chót trong số 38 người báo danh này.


Cố Niệm Chi không thích hạng chót, cô thích hạng nhất cơ.

Báo danh xong, cô liền bắt đầu ôn tập chuẩn bị dự thi.

Luận văn tốt nghiệp của cô được Hà Chi Sơ sửa rất cẩn thận. Cô xem một lần, không tìm ra chỗ nào cần phải sửa lại nữa, liền hiệu đính, đóng dấu rồi giao cho người hướng dẫn của mình, quyết định một tuần sau bảo vệ.

Trong một tuần lễ này, ngày ngày cô đều đi sớm về muộn, chuẩn bị cho cuộc sát hạch của Hà Chi Sơ.

Mai Hạ Văn vẫn đi cùng cô như bình thường, từ sáng sớm đến tối khuya, chỉ cần có thời gian rảnh, cậu ta đều ở bên cạnh cô, còn giúp cô tiến hành các kiểu thi thử, kiểm tra, giúp cô không ít việc.

Quả thật Cố Niệm Chi cũng không thích một mình, bởi vậy nên cô không từ chối đi cùng Mai Hạ Văn.

...

Hoắc Thiệu Hằng mang theo một đội ngũ ở lại thành phố Prague của Cộng hòa Séc mấy ngày, nắm rõ được thành phố này từ trên xuống dưới. Từ bản đồ địa hình thành thị, các kiến trúc biểu tượng, còn đến những khu của người dân tộc, tất cả đều được anh đánh dấu kỹ càng.

Hệ thống định vị của vệ tinh Nam Đẩu do Đế Quốc Hoa Hạ thiết kế ra đã mang lại rất nhiều thuận lợi cho lần hành động này của bọn họ.

Ba tên lính đánh thuê sống ở Prague của tập đoàn bảo an White Water kia không ở cùng một khu phố.

Người lớn tuổi nhất là Ramsey ở trong khu phố cổ gần quảng trường của Prague. Ở đó, người dân rất đông đúc, mà hình như người nhà của hắn cũng ở đây. Hàng ngày, hắn đi đi về về như người bình thường, hoàn toàn không nhìn ra hắn là bộ đội đặc chủng từng trải qua trăm trận chiến đã xuất ngũ.

Ramsey là người cẩn thận nhất, cũng là thủ lĩnh của tám lính đánh thuê này, giết người cũng nhiều nhất.

Người thứ hai là Hut, một kẻ đang ở độ tuổi tráng niên. Hắn không có vợ con, cũng không có sản nghiệp riêng, quen ở trong Homestay ở gần nhà thờ Thánh Vitus của Prague.


So sánh hai kẻ đó, thì Hut là kẻ dễ bị hạ thủ nhất, bởi vì hắn thích rượu. Một tuần bảy ngày thì có đến sáu ngày hắn ta say khướt.

Tay lính đánh thuê thứ ba là Mike, vốn là người Anh, nhưng sau khi xuất ngũ từ lực lượng bộ đội đặc chủng Anh quốc, hắn được tập đoàn bảo an White Water thuê, gia nhập hàng ngũ lính đánh thuê bán mạng.

Lính đánh thuê không có khái niệm quốc gia, bọn họ hoàn toàn chỉ là một đám người hám lợi.

Chỉ cần bạn có thể trả được tiền, bọn họ sẽ có thể làm bất cứ việc gì cho bạn. Từ chuyện nhỏ như giết kẻ thù của bạn, cho đến việc lớn như phá hoại cơ quan hành chính của một nước.

Có thành công hay không thì nói sau, nhưng dám nhận dám làm và không sợ chết chính là đặc trưng lớn nhất của bọn họ.

Mặc dù ba người Ramsey, Hut và Mike thuộc cùng một tổ, nhưng bình thường không liên lạc với đối phương, đều hành động riêng lẻ.

Chỉ đến thời điểm làm nhiệm vụ, chúng mới định ngày để gặp gỡ, bàn bạc kế hoạch hành động.

Lần này tập đoàn bảo an White Water có một phi vụ làm ăn lớn, muốn truy sát Cố Yên Nhiên, nữ phú hào trẻ tuổi của Barbados.

Khi mới bắt đầu phi vụ này, tập đoàn bảo an White Water cho rằng đây chẳng khác nào tặng không tiền cho bọn họ, nên cũng không đặc biệt coi trọng. Nhưng xét trên phương diện thù lao, chúng đã cử ra tám người gần như tinh nhuệ nhất của tổ đó.

Có điều, từng ngày trôi qua, kế hoạch giai đoạn đầu của bọn chúng ở thành phố C của Đế Quốc Hoa Hạ dường như đã xảy ra sự cố. Số vũ khí vận chuyển vào đã bị cảnh sát thành phố C tóm gọn.

Tập đoàn bảo an White Water đang tổ chức sắp xếp tay chân, tiếp tục buôn lậu vũ khí vào Đế Quốc Hoa Hạ, nhất định phải kịp đánh cho mục tiêu Cố Yên Nhiên của bọn họ một kích chí mạng tại đại hội trao giải cho những phụ nữ thành công nhất thế giới.

Bản thân Cố Yên Nhiên cũng không có bất kỳ sự uy hiếp gì, hơn nữa nghe nói thân thể cô ta không khỏe mạnh, ốm đau liên miên, suốt ngày chỉ ru rú trong nhà, nhưng gần như một tay che trời ở Barbados.

Người của bọn họ đã thử nhiều lần, đều không thể truy ra được hành tung của cô ta ở Barbados, đã vậy còn hao tổn không ít lực lượng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận