Xuân Sắc Nhập Tửu


Thẩm Chỉ Ngọc nghe thấy tiếng vang, quay đầu lại nhìn cũng hoảng sợ: “ Lạc Tầm Phong, ngươi làm sao vậy?”
Lạc Tầm Phong che lại mũi, “ Không có việc gì…..

Mới vừa rồi không cẩn thận đập vào cửa…..”
Lục Tri Niên vẫy tay nói: “ Ngươi lại đây, lão phu châm cho ngươi hai châm cầm máu.”
“ Không cần, không chảy nữa rồi, ta đi rửa mặt là được…..” Hắn hoang mang rối loạn chạy tới bên giếng, chỉ sợ đi vào rồi máu mũi còn chảy nhiều hơn.
Lạc Tầm Phong rửa mặt xong, Lục Tri Niên cùng Thẩm Thập Ngũ cũng từ trong phòng đi ra, nói muốn đi dược phòng bốc thuốc, đun để Thẩm Chỉ Ngọc ngâm chân.
Châm trên người Thẩm Chỉ Ngọc đã rút hết, y mặc áo trong ghé vào trên giường.
Lạc Tầm Phong đi tới, thấy trên trán hắn có chảy một ít mồ hôi, nghĩ y mỗi lần châm cứu đều sẽ đau.
“ Có phải rất đau không?” hắn nâng tay áo lau mồ hôi cho y, “ Sao lại ra mồ hôi?”
Thẩm Chỉ Ngọc khẽ mở mí mắt nhìn hắn một cái, gật đầu: “ Ừ, đau.”
Lạc Tầm Phong trong lòng thấy vậy cũng đau, hắn lại không biết nên làm sao bây giờ chỉ đành phải nói.


“ Ngươi kiên nhẫn chịu đựng một chút, ta kêu Lục tiền bối lần sau châm nhẹ chút….”
Thẩm Chỉ Ngọc: “ Châm nhẹ cũng đau.”
Lạc Tầm Phong nhíu mày, vẻ mặt sầu muộn.
Thẩm Chỉ Ngọc nhìn hắn, đáy mắt hiện chút ý cười, lại nói: “ Lừa ngươi thôi, không đau.”
Lạc Tầm Phong: “….

Vậy sao lại ra mồ hồi?”
Thẩm Chỉ Ngọc: “ Nóng.”
Lạc Tầm Phong: “……”
Sau một lúc, Lục Tri Niên quay trở lại còn kêu người bê một thùng nước thuốc.
“ Về sau, mỗi ngày đều phải dùng nước thuốc ngâm chân, ngâm xong còn phải xoa nắn chân nửa canh giờ để đả thông kinh lạc *.” Hắn cuốn tay áo lên đi thử thủy ôn *, lộ ra trên cánh tay một đường nối tiếp một đường máu đan xen nhau.

Lạc Tầm Phong nhìn thấy, không thể không hỏi: “ Lục tiền bối, tay của ngài….”
Lục Tri Niên buông tay áo xuống “ Không có gì, người cũng già rồi, luôn có chút bệnh tật bên mình.

Được rồi, đem chân y bỏ vào đi.”
Lạc Tầm Phong giúp Thẩm Chỉ Ngọc đem chân bỏ vào thùng ngâm, ngâm xong rồi dựa theo chỉ dạy Lục Tri Niên, tỉ mỉ xoa ấn chân cho y.
Đang xoa nắn, nha môn lại có người tới tìm nói rằng Huyết Linh Chi của Phương lão gia cũng đã bị người trộm mất.
Lạc Tầm Phong cùng Thẩm Chỉ Ngọc tức khắc quay mặt nhìn Lục Tri Niên.
Lục Tri Niên trừng mắt giải thích: “ Không có, lão phu đã nhiều ngày còn chưa ra khỏi cửa!”
Lạc Tầm Phong: “….”
Gần đây, tiểu tặc nhiều như vậy sao?
Lạc Tầm Phong đến Phương phủ một chuyến tra hỏi tình huống.
Phương lão gia lo lắng, sốt ruột nói rằng đêm qua bị người trộm mất, có gia phó thấy một hắc y nhân lật mái nhà bỏ chạy.
Lạc Tầm Phong lại tìm tới gia phó hỏi nhưng cũng không hỏi ra manh mối gì.

Googl.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận