Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc

Tiễn bước Trần Bình, Hiểu Linh tiện chân đi xuống nhà ngang. Lưu thị cùng Tiểu Đông, Tiểu Hàn đều ngồi quanh Lập Hạ. Nhìn Lập Hạ có vẻ không được tốt lắm, tinh thần có chút hoảng hốt.

Hiểu Linh nhíu mày, bước vào. Vừa nhìn thấy cô, Tiểu Đông liền đứng dậy nhường chỗ:

-     Thê chủ… Ngài ngồi.

Lập Hạ ánh mắt có chút thất thần nhìn theo từng động tác của Hiểu Linh. Hắn là bị dọa sợ sao? Hiểu Linh lẳng lặng ngồi xuống đối diện với Lập Hạ, nhẹ nhàng cầm lấy đôi tay có chút run rẩy và lạnh của hắn. Bàn tay to lớn, ấm áp của cô bao trọn lấy đôi tay nhỏ bé của tiểu đệ mình:

-     Lập Hạ. Đệ làm sao? Nói tỷ tỷ nghe được không?

Lập Hạ nhìn xuống đôi tay dần trở nên ấm áp của mình vẫn được tỷ tỷ nắm chặt không buông. Nghe giọng nói đều đều có chút không cảm xúc của tỷ tỷ nhưng lại ẩn ẩn trong đó sự quan tâm, nhẫn nại. Tâm trạng lo sợ hãi hùng ban nãy dần bình ổn hơn. Rồi từng giọt từng giọt nước mắt cứ thi nhau rớt xuống không một tiếng động, không thể ngừng lại được như vỡ đê. Lập Hạ đứng dậy, bổ nhào ôm chầm lấy Hiểu Linh, nức nở:

-     Đệ … đệ sợ quá… nàng ta… nàng ta cầm… cầm tay đệ… còn sờ sờ môi đệ. Tỷ tỷ… đệ bị bẩn… bị bẩn rồi.


Hiểu Linh ban đầu có chút ngỡ ngàng vì hành động của Lập Hạ. Rồi khi nghe hắn nức nở, sự phẫn nộ cuồn cuộn dâng lên. Trần Bình.. dám đụng đến đệ đệ cô. Là lâu không có người đánh tỉnh hắn sao? Đụng tay chân với nam tử nhà lành, lại còn là người nhà cô. 

Ánh mắt băng lãnh của Hiểu Linh vô tình để Tiểu Đông nhìn thấy. Hắn giật thót mình. Thê chủ là tức giận Lập Hạ sao? Này, Lập Hạ phải làm sao?

-     Thê… thê chủ. Lập Hạ cũng là không cẩn thận. Thê chủ. Ngài đừng tức giận.

Hiểu Linh lắc đầu, tay vỗ nhẹ lưng đệ đệ, đáp:

-     Lập Hạ. đệ không hề bẩn, cứ xem như là đệ vô tình bị một cái móng heo bẩn thỉu chạm vào đi. Mà không, móng heo làm sạch còn ăn được. Đệ cứ coi như không may bị bùn bắn lên mặt đi. Rửa một cái là sạch sẽ rồi. Có cơ hội, ta sẽ giúp đệ giáo huấn tên khốn kia. Được chứ. Không phải sợ. có ta ở đây rồi.

Lập Hạ vẫn nức nở, ôm chặt Hiểu Linh, sợ hãi. Cô nhẹ nhàng vuốt lưng Lập Hạ cho đến khi tiếng khóc chỉ còn thỉnh thoảng thút thít. Dần dần buông lỏng đôi tay, cô nói:

-     Cũng muộn rồi, mọi người cũng chuẩn bị đi ngủ đi thôi.

Dù là một phản ứng rất nhỏ, nhưng Hiểu Linh vẫn nhận ra cơ thể Lập Hạ có chút cứng ngắc khi cô thả lỏng vòng tay. Hắn cúi đầu, tay mân mê góc áo không nói gì. Nếu cô cứ mặc kệ Lập Hạ, chỉ sợ rằng đêm nay hắn nếu không lặng lẽ khóc một đêm thì cũng sẽ nằm mơ thấy ác mộng mất. Cô quay sang nói với Lưu thị:

-     Nhạc phụ, hôm nay ngài ngủ cùng Tiểu Đông nhé.

Cả nhà kinh ngạc nhìn Hiểu Linh như không hiểu có phải chính cô vừa nói chuyện hay không. Cũng không giải thích gì thêm. Cô quay sang chuẩn bị giường chiếu và thả màn xuống rồi gọi Tiểu Hàn nằm trong, cô sẽ nằm ngoài. Lưu thị và Tiểu Đông nhìn nhau một chút rồi cũng lên nhà trên.

Lập Hạ nho nhỏ rúc hằn vào lòng Hiểu Linh, tay nắm chặt áo cô như thể sợ cô sẽ bỏ đi mất. Tiểu Hàn thấy nhị ca sợ hãi như vậy, cũng bắt chước Hiểu Linh vỗ nhẹ vào lưng hắn để trấn an.

Hiểu Linh nhẹ giọng nói:


-     Ngủ đi. Có tỷ ở đây. Không ai dám làm gì đệ cả.

Cô ngâm nga một giai điệu êm dịu mà mình biết, cố gắng ru Lập Hạ vào giấc ngủ. Dù sao vẫn là một đứa trẻ, chẳng bao lâu hai huynh đệ bọn họ đã ngủ mất. Hiểu Linh thở dài. Thế giới này đối vói nam tử quá khắc nghiệt, cô làm sao không lo lắng đây.

***

Sáng sớm hôm sau, mọi thứ dường như trở lại bình thường. Nhưng Hiểu Linh vẫn cẩn thận để Lập Hạ đi theo mình chăm gà, chăm nấm. Vừa làm, cô vừa lải nhải những điều cần chú ý cho Lập Hạ. Tiểu Hàn cũng lẽo đẽo đi sau hai tỷ đệ hỏi đông tây khiến không khí giữa cả ba chưa bao giờ rơi vào im lặng.

Trời chuyển hè càng ngày càng nắng nóng. Chăm sóc chút vườn rau mà cũng khiến Hiểu Linh đổ mồ hôi hột. Mấy cái cây gừng nghệ giềng hoang cô mang về trồng rốt cuộc đã sống rồi. Nhưng để ăn được chắc cũng phải một thời gian nữa. Ngồi nhổ bỏ mớ cỏ cạnh dàn rau mùng tơi, trong đầu Hiểu Linh đột nhiên nghĩ tới món canh cua. Trời nóng này chỉ cần có thế và mấy quả cà muối là hạnh phúc nhất đời rồi. Nghĩ là làm, buổi chiều, cô xách cái giỏ và mấy thứ linh tinh rồi kéo hai huynh đệ Lập Hạ, Tiểu Hàn ra ruộng với mỹ danh đi xem lúa. Bởi vì cô không biết phải diễn tả thế nào về loài cua a.

*0*

Trưa nắng. Mấy tỷ đệ đội nón ra ruộng. Lúa đã bắt đầu ngả vàng, không lâu nữa hẳn là phải gặt rồi. Nói đến gặt lúa. Hai mẫu ruộng a… đối với hiện đại chỉ mất chừng buổi chiều với máy gặt đập liên hợp là đã có thể vác lúa về phơi rồi. Còn thời đại này không biết phải tốn bao nhiêu nhân lực đây. Mà tính ra năng suất chắc không bằng 5 sào ở hiện đại.

Nhìn cánh đồng làm Lập Hạ phấn chấn, cười nói:

-     Tỷ tỷ. Tình hình này năm nay bội thu rồi. Hẳn là sẽ được dăm tạ lúa. Nhà ta có thể bán đi, thu vào không ít.


Hiểu Linh cười cười:

-     Lúa năm nay nếu không phải cần thiết, ta sẽ không bán, để nhà ăn được rồi.

Lập Hạ dường như không tin vào tai mình, nhỏ giọng hỏi lại:

-     Tỷ. Thực là tỷ vừa nói sẽ không bán lúa, để lại cho nhà ăn sao? Nhưng là sao có thể như thế. 

Hiểu Linh xoa đầu Lập Hạ:

-     Đệ không phải lo. Giờ xem còn cần làm gì không thì chúng ta đi bắt chút cá thôi.

Lập Hạ còn phân vân về chuyện đại tỷ nói chuyện. Làm sao có chuyện không bán lúa mà để ăn đây. Chắc tỷ chỉ nói cho hắn vui thôi. Làm sao hắn không nhận ra từ sáng đến giờ, tỷ tỷ vẫn luôn bên cạnh hắn. Cho dù không hề nói một lời động viên, quan tâm, nhưng Lập Hạ biết tỷ tỷ là lo lắng hắn không vui, nghĩ linh tinh. Với hắn vậy là quá đủ rồi. Nhìn bóng dáng tỷ tỷ lom khom tát nước, hứng trí bừng bừng chỉ đạo tiểu đệ đệ đứng yên trên bờ chưa được phép xuống làm Lập Hạ bất giác mỉm cười. Hắn xắn tay áo xuống giúp. 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận