Xuyên Không Level 999 (Max Level - Tiên Hiệp Cửu Giới Chúa Tể)

"Hóa, Hóa Hồng Cảnh, đây là cảnh giới phân chia tại Tiên Giới sao tiền bối?

"Ah, sau khi ngươi đột phá Thần Cảnh sẽ phi thăng đến Tiên Giới. Tại Tiên Giới, cảnh giới được phân chia lần lượt là Thần Cảnh, Phá Toái Cảnh, Hư Không Cảnh, Tuyên Thể Cảnh, Hóa Hồng Cảnh, Hư Vô Cảnh, Kiếp Cảnh, Đạo Cảnh, cuối cùng là Vô Cảnh Chí Tôn. Mỗi một cảnh giới có một mức đột phá mới cũng như năng lực câu thông với thiên địa, về sau ngươi phi thăng sẽ hiểu." - Phá Thiên nhàn nhạt giải đáp.

"Hóa Hồng Cảnh sao, dĩ nhiên hắn đã đạt đến trình độ đó sau 100.000 năm" - Thánh Lâu Cát Nghĩa đôi mắt xa xăm, nhìn sâu lên khoảng không trước mắt thều thào

"Được rồi, tạm thời ngươi vừa phục sinh, trước mắt nên ổn định cảnh giới rồi đột phá một bước kia. Chuyện sau hãy tính, đừng để ảnh hưởng đạo tâm."


"Tiền bối dạy phải, vãn bối xin ghi nhớ" - Thánh Lâu Cát Nghĩa nhìn Phá Thiên chắp tay thi lễ thật sâu

Đúng lúc Phá Thiên đang chuẩn bị nói gì đó với Thánh Lâu Cát Nghĩa thì mắt hắn chợt nhướng lên. Vung tay tạo thành một màn chắn bảo vệ toàn bộ bên trong Hư Không Thành. Ngay sau đó, từ trên bầu trời, xuất hiện một vết rách lớn. Bên trong xuất hiện một bàn tay Bạch Cốt cao ngàn trượng, đập thẳng xuống Hư Không Thành

ẦMMMMMMMMMMMMMMMM

Nhưng mảy may Bạch Cốt va chạm với màn chắn năng lượng, không gây ra một chút hao tổn nào. Nháy mắt, vết nứt bầu trời bắt đầu khép lại, Bạch Cốt bắt đầu rút tay về, nhưng đúng lúc đó

"Muốn đi, để lại một bàn tay di" - Phá Thiên giọng nói không buồn cũng không vui, hờ hững dung bàn tay bóp nhẹ vào khoảng không.

Cảm nhận được sự đau đớn, từ sâu bên trong vết nứt kêu la một tiếng, sau đó Bạch Cốt hóa thành bột phấn. Toàn bộ Hư Không Thành đều trở lại bình thường.

"Tiên Giới à, đã lâu cũng không trở về. Vậy mà bây giờ Tu La Đạo cũng có thể sống ở Tiên Giới rồi.. Sắp sửa, có một màn kinh biến rồi đây.." - Phá Thiên thu tay về, miệng thì thầm nói.


Phá Thiên phất tay, màn chắn năng lượng biến mất, phảng phất như chưa từng có gì xảy ra. Ngay sau đó, tất cả các cao thủ, lão quái vật của Tông Môn, Đế Quốc đều xuất hiện. Cái cảm giác uy áp lúc nãy thật đáng sợ, nếu không phải có màn chắn năng lượng kia thì chắc chắn toàn bộ Hư Không Thành bây giờ đều là một mảnh phế tích.

Tất cả mọi người đều nhìn vào người thanh niên cùng cô gái đứng ở giữa bầu trời, như có lời muốn nói. Đúng lúc đó, một âm thanh hờ hững vang lên

"Đừng hỏi, đây là chuyện các ngươi không có thể can dự. Hảo hảo sinh hoạt như cũ là được" - Phá Thiên quay lại nhìn các cao tầng của Hư Không Thành nói ra, nháy mắt sau đó cùng Dạ Tuyết tiêu thất giữa bầu trời.

"Thiên ca ca, bàn tay xương xấu xí đó là gì vậy ca ca. Còn nữa, lúc nãy, ca ca có vượt qua Lầu Các 100 không. Bên trong có gì đáng sợ không ca ca?" - Xuất hiện tại một khoảng không vũ trụ ngăn cách giữa Nhân giới và Tiên Giới, Dạ Tuyết nhảy bổ lên cổ Phá Thiên nhí nhảnh hỏi.

"Ca, dĩ nhiên là ca ca vượt qua Lầu Các 100 rồi, trong đó không có gì đáng sợ hết. Hắn còn phải sợ Dạ Tuyết đấy, Dạ Tuyết là Thần Vương Cảnh cơ mà. Còn bàn tay xương xấu xí đó là một môn Bí thuật của Tu La Đạo, thuộc Tu La Giới. Lúc trước như ca ca biết, thì Tiên Giới và Tu La Giới luôn luôn đối đầu. Nhưng hiện nay, 100.000 năm qua đi, người Tu La Giới lại có thể sinh hoạt tại Tiên Giới, ca ca cũng đang thắc mắc. Chắc là chúng ta phải quay về Tiên Giới một chuyến" - Phá Thiên cười nói với Dạ Tuyết, Dạ Tuyết vẫn luôn ngây ngô đáng yêu như vậy. Nhưng nghiêm túc suy nghĩ, thì hắn phải xem chuyện gì đang xảy ra tại Tiên Giới, nếu không sẽ ảnh hưởng đến cả Cửu Giới, đến lúc đó thì thiên hạ đại loạn, sinh linh đồ thán khắp nơi.


Vừa nói vừa suy ngẫm, Phá Thiên đưa 2 tay ra phía trước khoảng không, kết thủ ấn, tạo thành một cổng dịch chuyển đến Tiên giới. Sau khi kết ấn xong, Phá Thiên dắt tay Dạ Tuyết bước vào, bên trong cổng dịch chuyển là một đồng cỏ thảo nguyên xanh ngát mênh mông, linh khí dày đặc. Khắp nơi đều là Tiên thảo, linh thảo, không hổ là Tiên Giới. Tất cả những thứ này đều là tài nguyên, chí bảo tại Nhân giới thì nơi đây như củ cải trắng, khắp nơi đều có thể gặp.

Đúng lúc Phá Thiên đang tận hưởng bầu không khí trong lành, nên thơ cùng với Dạ Tuyết, bỗng truyền đến một âm thanh ở phía trước

"Khà khà, Tiên tử, ngoan ngoãn hầu hạ bản đại gia. Đại gia sẽ thưởng cho ngươi khỏi chết. Đảm bảo ngươi sẽ được dục tiên dục tử cùng với các huynh đệ của ta, hahaha" - Nói chuyện là một trang hán tử râu quai nón, lưng cởi trần, tay cầm đại đao. Cùng với một đám huynh đệ ở phía sau cười đùa cợt nhả. Phảng phất như vị nữ tử kia đã là một con cá nằm trên thớt, không thể chạy đi đâu được.

"Ai da, đại gia ngươi nói phải giữ lời đó nha. Người ta vậy chứ còn trong trắng, dễ xấu hổ lắm đó nha" - Một âm thanh kiều mị vang lên, phảng phất tất cả lời nói đều có thể tan chảy như mật ngọt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận