[xuyên Nhanh] Đại Lão Lại Điên Rồi


Chương 23: phát hiện ma khí
Edit: Nguyệt Phong
***
Trong bốn người thì nam tử mặc áo gấm màu xanh ngọc trước hết nhịn không được, đi thẳng vào chủ đề:
- Vân huynh, Cố huynh, các ngươi nói đại nhân đang chơi kiểu gì vậy? Nàng thật sự sửa lại tính tình, không mê sắc đẹp nữa à?
Nói xong còn ngắm Tiết Tùng Uẩn đã đen mặt, nói thầm:
- Ngy cả Tiết huynh cũng không gặp luôn.
Tiết Tùng Uẩn nghe được lời này, sắc mặt càng thêm đen, nhưng cằm hắn khẽ nhếch, vẻ mặt kiêu căng như cũ:
- Chẳng qua là đang đợi ta chủ động cúi đầu thôi. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, loại nữ nhân này sao có thể rời khỏi nam nhân được?
Vân Vụ buông chén trà, thản nhiên nói:
- Theo ý ta thì không bằng Tiết huynh ra mặt thăm dò tình huống?

Tiết Tùng Uẩn bất mãn nhíu mày:
- Dựa vào cái gì là ta?
- Trước kia đại nhân thích nhất là ngươi, trong chúng ta cũng chỉ có ngươi là nam nhân mà nàng cầu không được, rốt cuộc... ngay cả Cố huynh cuối cùng cũng không bảo vệ được địa vị bị đại nhân cho lui.
Khi nói lời này, hắn mỉm cười nhìn nam tử áo trắng đang đánh đàn.
Tay người nọ đột nhiên cứng lại, tư thái thanh cao thiếu chút không thể duy trì được mà chặt đứt huyền cầm.
Vân Vụ liếc nhìn hắn, cười nhạt trong lòng.
Ngu không ai bằng, loại nữ nhân này cũng động tâm.
- Vân huynh nói rất đúng, ta không kịp Tiết huynh.
Cố Lan Chi lạnh lùng thốt.
Mấy người đều tâng bốc Tiết Tùng Uẩn khiến hắn lâng lâng.
- Vậy theo cao kiến của Vân huynh thì ta nên làm như thế nào?
Vân Vụ nhếch môi:
- Đơn giản thôi, chỉ cần Tiết huynh chịu hi sinh một chút. Thành công thì ngày sau Tiết huynh đi ngang phủ thành chủ, thất bại cũng chỉ mất mặt một lần thôi. Bất quá, Tiết huynh sao có thể thất bại đâu, chúng ta đều biết đại nhân thích ngươi cỡ nào mà...
Không bao lâu sau, mấy người trong đình đều đi hết, chỉ còn lại chủ nhân Mai viên.
Vân Vụ mặc áo xanh quả nhiên là thanh tuấn xinh đẹp nho nhã, người đẹp như ngọc.
Hắn không chút hoang mang mà tiếp tục uống trà.
Chờ đến khi uống cạn một ly trà, hắn mới mở ra tay, nhìn lòng bàn tay ma châu vẫn hơi sáng lên, khóe miệng cười cười, trên người tiết ra vài phần yêu mị ma khí:
- Thật đúng là tìm được một đứa.
Cùng thời khắc đó, Nam Diên đang ở dạy Bùi Tử Thanh biết chữ bỗng nhiên ngừng lại, nhìn phía ngoài cửa sổ.
Phương hướng Bách Hoa viên.
Hay là... Nam sủng nào đó?

Bùi Tử Thanh dừng bút, nghiêng đầu nhìn cô.
Hư Tiểu Đường đang dùng móng vuốt nhỏ dính mực nước vẽ tranh trên tờ giấy trắng, thấy cô dừng lại cũng ngửa đầu xem.
Vẻ mặt một người một thú đều mịt mờ.
Nam Diên ghét bỏ liếc cả hai.
A Thanh thì thôi, Tiểu Đường cũng không nhận được.
Không phải con thần thú giả đó chứ?
Hai đứa này sao ngu xuẩn thế nhỉ?
Nam Diên hơi mệt tim.
Linh thú và trẻ con cô nuôi hẳn phải giống cô tràn ngập khí thế bá vương mới đúng, sao ngốc nghếch vậy nhỉ.
Nhưng mà trong phủ thành chủ lại có ma tu?
Nam Diên khá ngạc nhiên.
Cô đột nhiên nghĩ tới vị đại lão Ma Uyên 5 năm sau tàn sát hàng loạt dân trong thành.
Ma khí đột nhiên xuất hiện có thể liên quan đến người này hay không?
Suy tính thời gian thì có vẻ cũng trùng khớp.
Lúc này thân thể xuất hiện khác thường, sau đó bị ma tu phát hiện ném vào Ma Uyên, giãy giụa 5 năm sau bò đi lên, lắc mình biến hoá trở thành một trong năm Ma quân khát máu tàn bạo nhất.

Ô, nghe hợp lý quá!
Hình như cô đã tìm được biện pháp giải quyết phiền toái rồi.
Chỉ cần tìm ra tên nam sủng này rồi canh chừng hắn, để ngày sau hắn không đi Ma Uyên thì hắn không trở thành Ma Quân.
Như vậy không chỉ bảo vệ toàn bộ thành Tích Tuyết mà bớt một tai họa lớn của Ma Vực.
Một chuyện công đức lớn như thế chắc chắn hữu dụng hơn những việc nhỏ Tiểu Đường bảo cô làm rồi.
Nam Diên bỗng nhiên cười, khóe miệng cũng nhẹ nhàng cong lên.
Nguyên bản là ý cười, nhưng với khuôn mặt lạnh của cô thì cũng không dễ thấy, càng như là híp mắt cộng với cơ môi run rẩy... Biến thành vẻ mặt tính kế người.
Hư Tiểu Đường và Bùi Tử Thanh lập tức ngồi đoan chính, mắt nhìn thẳng việc làm trong tay, sợ lúc này chọc họa.
Nam Diên:...
Thật sự chỉ là tâm tình cô vui thôi mà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận