Xuyên Nhanh Ta Thực Sự Thích Nam Phụ Kia


Khi Thái tử nghe nói đến chuyện này, cả người ngây ra.

Hắn không ngờ Tô gia hành động nhanh như vậy, không đợi hắn phản ứng lại, liền định ra hôn sự cho Tô Lạc Yên lần nữa.

Theo bản năng, vấn đề đầu tiên Cố Tu Yến nghĩ đến là hôn ước của hai người thì làm sao bây giờ? Bên phía phụ hoàng phải giải thích như thế nào?
Tương tự, đây cũng chính là nghi hoặc của tất cả mọi người.

Có điều, rất nhanh trong cung đã truyền đến tin tức, có người nhắc tới việc này trước mặt Hoàng đế, Hoàng đế hời hợt nói: "Năm đó, trẫm vốn chỉ nói cười một câu cùng Tô Khanh, các ngươi sao lại coi như thật? Huống hồ chuyện nữ nhi kia, cũng không thể không quan tâm đến ý nguyện của bọn nhỏ, thành thân là hỉ sự, không thể tác hợp nên một đôi phu thê bất hòa được."
Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, hôn ước này vốn là lời nói đùa, Thái tử xem chừng cũng không thích Tô tiểu thư, liền cứ như thế mà quên đi thôi.

Hoàng đế đã tỏ rõ thái độ, lần này mọi người không có gì để nói, cho dù có cũng không dám nói.

Ngược lại Thái tử nghe xong rất cao hứng, cảm thấy đây là phụ hoàng sủng tín hắn, thể hiện sự cân nhắc, quan tâm đến tâm nguyện của hắn.

Hoàng hậu mất sớm, trong thâm cung rộng lớn như vậy không có mẫu thân làm sợi dây liên lạc, gắn bó, tình cảm cha con giữa thái tử và hoàng đế cũng không sâu.

Sau này khi lớn lên, Thái tử càng ngày càng lui tới mật thiết với ngoại tổ Tống gia của mình, trước đó còn đến quân doanh của cữu cữu rèn luyện hai năm, những điều này đã khiến khoảng cách giữa hai cha con càng lúc càng lớn.

Tống gia là thế gia lâu đời, quốc trượng Tống Tiềm Sơn từng nhậm chức Tế tửu* của Quốc tử giám, sau này sáng lập học đường Tống gia, môn hạ đệ tử đông đảo, trên triều đình đã từng xuất hiện bốn năm người làm quan xuất phát từ môn đình Tống thị, còn bị người ta trêu đùa gọi là Tống bán triều, phân lượng trong đó có thể thấy được.

*Chức Tế tửu của Trung Quốc xuất hiện vào thời nhà Hán.

Theo sách Từ nguyên của Trung Quốc, Tế tửu vốn là danh hiệu để chỉ người lớn tuổi nhất, có địa vị cao nhất trong buổi tiệc được chọn làm người dâng rượu tế đất trước khi uống.

Về sau, lấy đó đặt chức quan.

Là chức cao nhất trong Quốc tử giám.
Tam hoàng tử năm đó chính là hoàng đế hiện tại, đã cưới đích nữ Tống gia làm chính phi, lấy được sự trợ lực lớn từ Tống gia này, mới có khả năng thắng lợi trong cuộc chiến tranh đoạt đế vị.

Nhưng theo việc ngồi lên đế vị, thân phận có sự chuyển biến dẫn tới thái độ của Hoàng đế đối với Tống gia cũng thay đổi.


Trước kia hắn cần nó, dĩ nhiên sẽ hy vọng nó cường thịnh.

Nhưng khi hắn trở thành hoàng đế, liền hiểu được đạo lý nằm bên giường há có thể cho người khác ngủ say.

Nhi tử của Tống Tiềm Sơn là Tống Nhâm Châu, nay là Tây Bắc Đại tướng quân, trấn thủ biên cảnh Tây Bắc, tay nắm binh quyền hai mươi vạn đại quân.

Năm đó Văn Nhân Tụng được tiên đế triệu hồi kinh, không bao lâu tiên đế băng hà, quân Tây Bắc còn chưa an bài người tiếp nhận.

Đúng lúc Tam hoàng tử đăng cơ, vì cảm tạ Tống gia tương trợ, hắn tự tay đem binh phù của quân Tây Bắc đưa cho Tống Nhâm Châu.

Thứ mình đưa ra, hiện giờ ngược lại trở thành cái gai trong cổ họng, muốn rút về cũng không có biện pháp.

Hoàng đế kiêng kỵ binh quyền Tống gia, Thái tử càng lớn lại giao thiệp với Tống gia càng nhiều, đối với Thái tử trẻ trung khỏe mạnh lại có dã tâm bừng bừng, Hoàng đế cũng càng sinh lòng bất mãn.

Kỳ thật, Thái tử có thể nhận ra điều đó khi ánh mắt phụ hoàng thi thoảng nhìn về phía hắn, đối với nam nhân mình gọi là phụ thân này, khi còn nhỏ hắn cũng từng mang theo lòng kính ngưỡng hâm mộ.

Nhưng mà hoàng đế không phải phụ thân của một mình hắn, không chỉ có một đứa con trai là hắn.

Tình yêu của cha dành cho Thái tử ít đến mức đáng thương, mỗi lần gặp hắn, Hoàng đế chỉ biết hỏi bài tập của hắn, kiểm tra kiến thức rồi dạy bảo hắn, chưa bao giờ dành cho hắn một chút quan tâm ấm áp nào.
Không có mẫu thân, cho dù là Thái tử, ở trong thâm cung cũng chịu không ít khổ sở.

Thái tử gian nan trưởng thành không còn sự yếu đuối, không hề cả tin nữa, cũng không chờ mong tình phụ tử hư vô mờ ảo kia.

Hắn sớm đã hiểu được sức mạnh của quyền thế, vì thế tự xin rời cung đến quân doanh, ở đó, hắn gặp cữu cữu Tống Nhâm Châu của mình.

Từ chỗ cữu cữu, Thái tử cảm nhận được sự quan tâm khó có được thuộc về người nhà, đồng thời cũng càng ngày càng đi lại gần với Tống gia.

Ngoại tổ phụ Tống gia đối xử với hắn ôn hòa từ ái, nhị cữu Tống gia sẽ cười tủm tỉm kéo hắn uống rượu, biểu muội Tống gia còn thêu hà bao cho hắn, thân thiết gọi hắn một tiếng biểu ca, so với hoàng cung càng giống một gia đình hơn.

Mặc dù những lời nói kia của Hoàng đế khiến Thái tử cho rằng phụ hoàng còn để ý đến nguyện vọng của hắn, nhưng hắn cũng có chút phiền não.

Hôn ước không còn thì sẽ không có cách nào thay mận đổi đào, để Tô Bạch Vi trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của hắn.

Đúng lúc này, người Tống phủ tới mời hắn đến phủ.

Đại môn Tống phủ, Thái tử quen thuộc đi qua như nhà mình.

Vừa vào cửa, nha hoàn gã sai vặt gặp hắn đều theo thói quen hành lễ vấn an hắn, một đường đi thẳng đến ngoài phòng ngoại tổ phụ, Cố Tu Yến chỉnh trang lại quần áo rồi mới bước vào.

Trong phòng một mảnh yên tĩnh, một vị lão nhân tóc bạc trắng ngồi xếp bằng bên cửa sổ, cúi đầu chăm chú nhìn bàn cờ đen trắng đan xen trước mặt.

"Lăng Phong, lại đây." Lão nhân vẫn cúi đầu nói, "Cùng ta chơi một ván cờ."
Lăng Phong là tên tự mà Tống Tiềm Sơn lấy cho Cố Tu Yến.

Cố Tu Yến ở bên ngoài lạnh lùng xa cách nhưng đối mặt với ngoại tổ phụ tôn kính của mình lại thu liễm một thân lãnh túc, trầm thanh đáp "Vâng", theo lời ngồi xuống đối diện lão nhân, cũng cúi đầu xem cờ.

Kế tiếp hai người không nói chuyện với nhau nữa, chỉ còn lại tiếng quân cờ lạch cạch thanh thúy hạ xuống, vang vọng trong căn phòng không lớn.

Một lát sau, Cố Tu Yến buông tay xuống nói: "Tổ phụ, ta thua."
Lúc này, Tống Tiềm Sơn mới chậm rãi ngước mắt lên, nghiêm túc đánh giá ngoại tôn đã trưởng thành này.

"Lăng Phong, ngươi có biết ngươi thua ở chỗ nào không?"
"Là do ta học nghệ không tinh."
"Không đúng." Ánh mắt Tống Tiềm Sơn đã hõm xuống nhưng không hề có vẻ vẩn đục của một người già mà vẫn phát ra tinh quang bốn phía như cũ, hắn chậm rãi nói: "Ngươi quá trọng tình, bởi vì ta là tổ phụ, ngươi liền không đành lòng dùng thủ đoạn đối đãi với địch nhân để đối phó ta, ở trong lòng ngươi, đây chỉ là một lần luận bàn chơi cờ, mà không phải là chém giết chân chính."
Cố Tu Yến trầm mặc không nói, tổ phụ nói đúng.

"Lăng Phong, nếu ngươi muốn thành sự, phải lập tức dứt bỏ tư tình nhi nữ, lấy đại cục làm trọng."
"Ý của tổ phụ...!Ta không hiểu."
Tống Tiềm Sơn bình tĩnh nói: "Chúng hoàng tử đều đã trưởng thành, bọn họ có mẫu thân, có ngoại gia còn có thê tộc trợ giúp, ngươi dựa vào cái gì để đánh bại bọn họ đây?"'
Cố Tu Yến: "Ta cũng có ngoại tổ phụ và cữu cữu."
Lão nhân lãnh khốc nói: "Ngươi là người hoàng gia, ngươi họ Cố, liên hệ duy nhất giữa ngươi và Tống gia ta, chính là mẫu thân đã sớm qua đời của ngươi, tại sao chúng ta phải đặt cược toàn bộ sinh tử Tống gia đi giúp ngươi?"
Cố Tu Yến nắm chặt thành quyền, không nói một lời.


"Ngươi cần một thê tử, một thê tử có gia tộc cường đại." Thanh âm già nua chậm rãi vang lên, mang theo sự thận trọng sâu sắc lắng đọng cùng năm tháng, từng tiếng từng tiếng tựa như chuông đồng, vang lên bên tai người nam tử trẻ tuổi, "Biểu muội nhà nhị cữu ngươi Như Lam, tháng sau là tròn mười bốn, túi thơm ngươi mang trên người chính là nàng thêu cho ngươi...."
Hôn sự của Tô gia cùng Thế tử Viễn Đình Hầu là ván đã đóng thuyền, nhà nào trong kinh thành có nữ nhi ở độ tuổi thích hợp, cũng bắt đầu trở nên rục rịch.

Lấy tuổi của Thái tử bây giờ, vốn nên thành hôn, vị hôn thê Tô Lạc Yên này không còn, các quý nữ khác liền có cơ hội.

Nói cho cùng, ai cũng không cảm thấy thứ nữ Tô phủ kia có thể làm Thái tử phi, hôn sự này của Thái tử, đối với các thế gia mà nói không chỉ là hôn sự, mà còn là vấn đề thay đổi quyền lợi và đầu nhập phe phái.

Đáng tiếc còn chưa tới hai ngày, trong cung liền hạ chỉ tứ hôn cho Thái tử với đích nữ nhị phòng Tống gia Tống Như Lam, nghe nói là do Thái tử tự mình tới trước mặt Hoàng đế cầu xin ý chỉ.

.

Truyện Hot
Do Thái tử đã qua hai mươi tuổi, không thể kéo dài được, hôn kỳ vẫn quyết định là ngày tháng ban đầu như cũ.
Một đám quý nữ âm thầm kỳ vọng có thể làm Thái tử phi còn chưa cao hứng được bao lâu, hy vọng lại thất bại, khi nghe được tin tức này không biết bao nhiêu người không cẩn thận xé khăn tay.
Khi A Lạc biết chuyện này, đã là mấy ngày sau đó.

Từ khi nàng kết thân với Văn Nhân Cẩn, trong phủ liền trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Dù sao thời gian quá gấp gáp, nữ tử xuất giá phải chuẩn bị rất nhiều đồ đạc, nhất là loại quý nữ xuất thân như nàng, rất nhiều nhà thậm chí đã bắt đầu chuẩn bị từ khi nữ nhi lên mười bốn rồi.

Nàng chỉ còn một tháng nữa, mọi chuyện đều dồn lại một chỗ, cả phủ bất luận là hạ nhân hay chủ nhân cũng đều vô cùng bận rộn.

Mỗi ngày Diêu thị đều bận đến mức chân không chạm đất, mua đủ loại đồ đạc, chuẩn bị chút đồ cưới, kiểm kê của hồi môn, viết thiệp mời, tặng thư mừng, còn kéo thêm cả tẩu tử A Lạc thêu giá y cùng nàng.

Thật ra Tô Lạc Yên đã bắt đầu thêu giá y từ lâu, nhưng lúc trước nàng thêu theo pháp chế của thái tử phi, hiện giờ phải đổi thành Thế tử phi, một mình làm thì có chút không kịp.

Tẩu tử Chung thị là người an tĩnh nội liễm, hơn nữa đặc biệt nghiêm túc, rõ ràng là giá y của A Lạc, thỉnh thoảng thêu mệt mỏi nàng sẽ nghỉ ngơi một hồi còn Chung thị thì vẫn luôn rất chuyên tâm.

Hôm nay Triệu Thu Thần lại tới, thuận tiện mang đến tin thái tử cùng Tống gia kết thân.

A Lạc nói chuyện với nàng ở bên cạnh, đối với chuyện này, nàng không ngạc nhiên cho lắm.
Trong sách đã từng xuất hiện phân cảnh của Tống Như Lam, con đường thượng vị của nam chủ không mấy thuận lợi, giữa đường xuất hiện không ít đệ đệ có sức cạnh tranh mạnh mẽ, hắn mượn sự trợ giúp của Tống gia cuối cùng mới leo lên ngôi vị hoàng đế, cái giá phải trả chính là cưới biểu muội của mình.

Thái tử phi nội định là Tô Lạc Yên, Tống Như Lam gả cho hắn làm trắc phi.

Kết cục của nữ phụ Tống Như Lam này tốt hơn nhiều so với nguyên chủ, nàng là biểu muội của Cố Tu Yến, tình cảm dành cho hắn không bình thường.


Hơn nữa bởi vì sau này tuổi còn quá nhỏ mang thai lại sảy thai, thân thể hư nhược không cách nào sinh con, vẫn luôn ốm yếu, bởi vậy đối với nàng Cố Tu Yến rất áy náy.
Biểu muội này còn dẫn đến không ít mâu thuẫn giữa nam nữ chủ, khi đó Tô Bạch Vi đã vào cung làm hoàng hậu, Tống Như Lam được phong quý phi.

Mỗi khi Cố Tu Yến đến cung của Tống Như Lam, Tô Bạch Vi đều nháo ra một hồi lớn, nhưng A Lạc nhớ rõ, mặc kệ nữ chủ một khóc hai nháo ba treo cổ, Tống Như Lam cuối cùng vẫn là hảo hảo làm quý phi của mình.

Bất quá mặc kệ mọi chuyện thế nào, dù sao những thứ này cũng không liên quan đến A Lạc, nghe một chút là được rồi.

Thấy A Lạc không hứng thú lắm, Triệu Thu Thần chỉ vào giá y đỏ rực dưới tay Chung thị bên kia hỏi: "Các ngươi đây là đang sửa y phục sao?"
A Lạc gật đầu: "Thêu mới thì sẽ không kịp, chỉ có thể sửa chữa những gì đã làm trước đó."
Triệu Thu Thần đi qua nhìn hai cái: "Hình thêu này....có phải là hoa phượng hoàng không? "
A Lạc cong môi cười: "Đúng vậy a."
"Ngươi, cái người này cũng quá độc đáo mà, giá y của người khác đều là long phượng trình tường, uyên ương nghịch nước, đến phiên ngươi lại là một mảnh hoa hoa cỏ cỏ."
Chung thị ở một bên cười nói: "Yên nhi thích hoa phượng hoàng."
"Cũng được.

Dù sao Thế tử Viễn đình Hầu cũng không nhìn thấy, chi bằng thêu chút hoa văn mà mình thích." Triệu Thu Thần nhanh mồm nhanh miệng nói.

A Lạc trừng mắt nhìn nàng một cái, nhịn không được nói: "Hắn nhất định sẽ thích giá y này." Nàng tin rằng, ngay cả khi hắn không thể nhìn thấy, hắn cũng sẽ thích nó.

Triệu Thu Thần rất muốn nói một người mù, ngay cả bộ dáng hoa phượng hoàng thế nào cũng chưa từng thấy qua thì làm sao mà thích được? Nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống, dưới ánh mắt giận dữ của A Lạc nói: "Nói đi cũng phải nói lại, Thái tử đã định nữ nhi Tống gia, vậy thứ nữ nhà ngươi tính sao đây?"
Nghe vậy, đột nhiên A Lạc khẽ rùng mình.

Nàng nhớ tới mấy ngày trước ngẫu nhiên gặp được cảnh Tô Bạch Vi khóc đến lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu, chất vấn Cố Tu Yến có phải lừa gạt nàng hay không, Cố Tu Yến giải thích không nghe xong liền ấn nàng lên cây cưỡng hôn.

A Lạc vốn muốn đi ngang qua nơi đó, nhưng vì không muốn quấy rầy bọn họ, cố gắng đi vòng qua thêm đoạn đường lớn nữa.

"Còn có thể làm gì được? Mẫu thân nói rồi, một vài ngày nữa sẽ đưa nàng đến cung Thái tử."
Mấy ngày nay Tô Bạch Vi không phải khóc trong hoa viên thì chính là khóc trên đường mòn, hoặc là ở trong lương đình, bên hành lang uốn khúc, khóc đến mức mọi người đều thấy đầu óc choáng váng, phiền não không thôi.

Diêu thị chịu không nổi, nghĩ tới Thái tử sẽ nhanh chóng đại hôn, trước khi hắn đại hôn đưa Tô Bạch Vi đi, nếu có thể sớm mang thai con nối dõi cũng là một chuyện tốt, liền đưa ra quyết định này.

Mặc dù bên ngoài rối loạn, nhưng A Lạc đều không quản được.

Nàng chỉ cần ở trong tiểu viện của mình, một bên thêu áo cưới, một bên chờ đợi người nọ đến là tốt rồi.
Tác giả: Chương sau là đại hôn rồi nha nha nha!!!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận