Xuyên Qua Thành Vị Hôn Thê Của Vai Ác FULL


Sau giải phẫu thành công, trở về an dưỡng, hết thảy giống như kế hoạch đã định trước.
Ngoài xã hội sôi nổi hỗn loạn đều không ảnh hưởng gì đến cái biệt thự bốn người ở này.
Tiểu Lý là một trạch nam(*), mỗi ngày sở thích lớn nhất chính là chơi với công nghệ, ngoại trừ những lúc đang làm việc hay đang tư vấn cho người thân bệnh nhân, hắn hầu như thời thời khắc khắc cầm di động chơi game.
(*) trạch nam: chỉ những nam thanh niên dành phần lớn thời gian của mình ở nhà, ít ra ngoài và không có nhiều mối quan hệ xã hội
Đương nhiên hắn cũng rất chuyên nghiệp, thời thời khắc khắc chú ý người bệnh, chỉ cần một ánh mắt của Thịnh Ngật, hắn lập tức buông di động trong tay, lại hỏi Thịnh Ngật cần gì.
Làm Hứa Tĩnh đã sẵn là một người rất lạc quan, vì tình hình con trai đang chuyển biến hết sức tốt đẹp lại càng cảm thấy vui vẻ.

Mỗi ngày bà chỉ lo quét tước trong nhà, mua đồ ăn nấu cơm, xem phim truyền hình, không quản chuyện khác.
Bà tự giác cho rằng nhiệm vụ của mình là đem con trai và con dâu chăm sóc cho thật tốt, hơn nữa không làm phiền tụi nó là được.

Lại nói từ ngày có thêm Hạ Noãn bên cạnh, tinh thần bà lại một lần nữa tốt lên.

Lúc cùng con trai ở nước ngoài làm phẫu thuật, bà cũng lo lắng đến mức suy nhược tinh thần hết một trận.
Còn với Hạ Noãn tâm tình Phật hệ, mọi chuyện lại còn đơn giản hơn nhiều.
Tu luyện, dưỡng hoa, sau đó chăm sóc Thịnh Ngật, tìm được cơ hội liền truyền cho hắn một chút linh khí.

Có khi hơn nửa đêm lén đi qua truyền, có khi là trực tiếp ngồi kế bên hắn tu luyện để cho hắn được hấp thụ chút linh khí.

Dù có tiếp xúc thân thể hắn được hay không cũng tìm cách truyền linh khí cho hắn, để hắn khôi phục càng nhanh càng tốt.

Ngoài chuyện này thì chỉ có: mỗi ngày lúc nấu cơm chủ động đi qua hỗ trợ, đem tạp chất trong nguyên liệu nấu ăn trừ bỏ, thêm linh đi vào, làm hương vị tốt hơn, càng làm cho thân thể người ăn cũng tốt lên.

Còn Thịnh Ngật tuy rằng đã tiêu tiền đúng chỗ, nhận giúp đỡ đúng lúc, nhưng thân thể hắn còn chưa hồi phục lắm, chỉ có thể tiếp tục chờ, chờ đến khi thạch cao trên hai tay được tháo xuống.
Bởi vậy dạo này tạm thời không thể làm gì.
Nhưng mà hắn cảm thấy trạng thái tinh thần của mình có gì đó không đúng lắm.
Mà hết thảy ngọn nguồn đều do Hạ Noãn, cái người phụ nữ lãnh khốc vô tình lại hay sớm nắng chiều mưa này.
Ví dụ như lúc này, cô rất ngoan ngoãn thực đáng yêu, sẽ vô cùng tự nhiên ngồi bên trái hắn, chủ động cầm tay trái của hắn.
Vốn dĩ ở đang ngồi trên sô pha xem TV, Thịnh Ngật liền tức khắc có chút ngồi không yên, trái tim hơi hoảng loạn, lực chú ý cũng từ TV chuyển dời đến người con gái đang ngồi kế bên.
Ấy ấy, thật hồi hộp quá, tay cô ấy cũng quá mềm quá non đi!

Thịnh Ngật không nhịn được đưa ngón tay nhéo nhéo, ánh mắt vẫn luôn nhìn chăm chú vào Hạ Noãn.

Hôm nay cô mặc áo ngắn tay màu vàng nhạt với quần dài, cột tóc đuôi ngựa, làn da trắng hồng hào, gương mặt nhỏ nhắn lại tinh xảo, nhìn giống như thiếu nữ mười bảy tám tuổi, thanh thuần lại mang theo chút ôn nhu.
Con ngươi của cô sáng lấp lánh như hai viên ngọc lưu li, cô tựa vào trên sô pha không chớp mắt nhìn TV.

Hắn chủ động đụng đụng lại, nhưng lại thấy cô không có một chút phản ứng, thậm chí còn bởi vì chương trình hài trên TV mà đôi mắt cong cong, Thịnh Ngật có chút hụt hẫng.
Không phải em chủ động cầm tay tôi trước sao !!
Thịnh Ngật thở phì phì nghĩ, trên tay động tác lại càng lúc càng lớn gan.

Từ đầu chỉ là nắm hai đầu ngón tay, hắn chậm rãi chỉnh chỉnh đem cả bàn tay nhỏ nhắn của cô đều nắm ở lòng bàn tay, còn thoáng dùng sức nhéo nhéo.
Lúc này xem em có thể không phản ứng không!
Hắn lé mắt nhìn cô, trong lòng ấu trĩ muốn thấy biểu cảm thẹn thùng của cô.

Cô ấy thích mình như vậy, hiện giờ mình đáp lại, cô ấy không thẹn thùng thì thôi luôn, không thể nào nói nổi!
Hạ Noãn cũng bị hoảng sợ.

Cô là quen thói với lúc ở bệnh viện, hắn cứng đờ không thể động, lúc đó cũng truyền linh khí kiểu như thế này, hiện tại tự nhiên động đậy không nói, còn cầm tay cô, cô có chút không quen giật giật ngón tay, đầu ngón tay xẹt qua lòng bàn tay Thịnh Ngật, làm thân thể hắn cũng cứng đờ.
Cô lén liếc mắt nhìn, chẳng lẽ Thịnh Ngật nhận thấy được linh khí tiến vào thân thể ? Cô hơi thấp thỏm.
Liếc mắt một cái liền đụng phải mắt phượng của Thịnh Ngật, bốn mắt nhìn nhau, không nói được gì, chính là......!Cảm giác đôi mắt hắn rất thâm thúy, như là có một cái gì thực kỳ diệu từ đôi mắt hắn truyền lại đây.
Thịnh Ngật cũng bị cái liếc mắt này làm đỏ cả lỗ tai, một cảm giác tê dại lẻn vào từ lưng chạy đến xương cùng.
Tiếp theo hai người như nhau, giống như hai cái lò xo nhảy bật ra cách xa nhau một chút.
Ở một bên lén chú ý trò mèo của hai vợ chồng, Hứa Tĩnh nín cười đến đau bụng.
Hai đứa này hài thật!
Nhưng mà bà không dám cười, bởi vì Noãn Noãn là con gái lại còn nhỏ tuổi, cô bé chủ động như vậy nếu như bị cười nhạo, về sau khẳng định không dám lại chủ động.
Còn con trai bà, bà tấm tắc lắc đầu, quá vô dụng! Nếu đây là nam chính trong phim truyền hình, khẳng định đã sớm nhân cơ hội trèo tường đi qua!
......
Hạ Noãn lâu lâu sẽ mua mấy chậu hoa cùng với đất trồng hoa về, chứa đầy ở hoa viên trước Thịnh gia.

Nhìn một đám hoa cỏ ngày nào còn bé xíu qua một thời gian đã hấp thu đầy đủ linh khí nay đã trưởng thành cực kỳ xinh đẹp, Hạ Noãn liền gọi điện thoại cho ông chủ tiệm hoa lần trước bảo ông mang tiền đến lấy hoa.
Mấy chậu này toàn là quý tộc trong các loài hoa, một số mảnh mai khó nuôi khó chiều, dù có ra giá cao cũng hiếm có người bán.

Ông chủ tiệm vừa nghe lại có nhiều hoa bán, lập tức tung ta tung tăng lái xe lại đây.
Nhìn từng chậu hoa đang được bê lên xe, hắn lại chảy nước miếng nhìn mấy chậu hoa còn chưa trưởng thành trong viện, cảm thán nói: "Em gái à, cô thật lợi hại nha, nhưng một mình ta có lòng cũng không thể mua hết, để ta gọi thêm mấy bằng hữa nữa."
Hạ Noãn cười nhạt nhìn hắn, cũng không đáp lời.
Ông chủ tiệm nhìn bộ dáng của cô, hơn phân nửa trên người đều là hàng hiệu, từ đầu đến chân tuyệt đối trị giá mấy chục vạn, hắn cũng không dám nói quá nhiều, kẻ có tiền luôn có cách của họ.
Hắn chờ chậu hoa cuối cùng được vận chuyển lên xe, quay lại mặt cười thật thân thiện, nói: "Em gái nhỏ, còn muốn chủng loại hoa gì thì nói ta nha."
Hiện tại hắn đã biết, ắt hẳn cô gái này có tay nuôi hoa rất tốt, hơn nữa thế nào cũng không ngừng có nhu cầu mua hoa mới ở chỗ hắn.

Hạ Noãn gật đầu: "Nhất định, ông đi thong thả."
"Được được"
Hai người một người ra khỏi tiểu khu, một người về lại trong phòng, đều cảm thấy mỹ mãn.
Thịnh Ngật bây giờ mới biết, hóa ra Hạ Noãn trồng nhiều hoa như vậy là để bán.
Hắn đầy mặt ngơ ngác, cô âm thầm gây giống hoa khi nào chả ai biết, nhưng hoa trong hoa viên càng ngày càng nhiều bọn họ đều thấy rõ, chỉ là không ai để ý đi hỏi.

Thấy cô tiến vào, hắn thần sắc phức tạp nói: "Hóa ra em còn biết trồng hoa."
Hạ Noãn trong tay cầm di động, trên màn hình toàn tin nhắn báo số dư thay đổi của ngân hàng , nở nụ cười hết sức ngọt ngào: "Ừ, biết một chút."
Ây...này thật đáng yêu vượt mức cho phép rồi !!Thịnh Ngật trong lòng đang cảm thấy hơi ủy khuât vì cô không chủ động nói về kỹ năng này với hắn, nhìn thấy bộ dáng này lập tức quên mất bản thân đang cảm thấy gì, ho nhẹ một tiếng, quơ quơ tay mang thạch cao cứng đờ ý bảo cô xuống bên cạnh mình, hỏi: "Em sao chọn mấy hoa này gây giống vậy ? em có chuyên môn với mấy loại này à ?"
Hôm nay Hạ Noãn hoạt bát đáng yêu hơn nhiều so với ngày thường hơi trầm tĩnh, Thịnh Ngật cảm thấy không thể để cô cứ như vậy rời đi, bèn gợi chuyện nói.
Quả nhiên có tiền vạn sự đủ đầy, Hạ Noãn liền nhiều lời hơn so với bình thường một chút: "À, bởi vì hai loại này là ông chủ tiệm bảo là loại hoa quý nhất tiệm rồi, gây giống xong có thể bán ra với giá không ít."
Hóa ra là như thế này.
Thịnh Ngật tâm tình tức khắc lại phức tạp.
Ngay cả Tiểu Lý đang ngồi bên cạnh chơi game trên điện thoại cũng hơi dừng tay một chút, mắt có chút hâm mộ nhìn Thịnh Ngật.
Cô gái này đúng là rất thích Thịnh Ngật rồi, nên mới tận tâm tận lực như vậy giúp đỡ hắn nha.
Về sau may mắn Thịnh Ngật một lần nữa bò dậy được, nếu phụ cô gái nhỏ này, hắn nhất định phải nghĩ cách làm cho cái thứ này thân bại danh liệt một lần nữa !
Nghĩ xong, Tiểu Lý lại một lần nữa hung tợn ra chiêu, đem đối thủ trong game đạp sát mặt xuống đất.

Mà Thịnh Ngật cũng có ý tưởng giống Tiểu Lý.
Cô ấy thật sự là thích mình nhiều đến mức như vậy.
Hắn trong lòng cảm động, bỗng nhiên ăn nói vụng về, không biết phải nói gì cho phải, suy nghĩ nửa ngày, lại nói: "Thật ra tôi cũng có biết một cửa hàng hoa có nhiều giống hoa quý lắm, em muốn không tôi giới thiệu cho".

Nói xong, Thịnh Ngật liền muốn tự tát mình một phát, tự nhiên ăn nói cái gì thế không biết, đây không phải đang khuyến khích cô cố gắng kiếm nhiều tiền một chút để nuôi mình sao ! quá ngu!
Quả nhiên Tiểu Lý bên kia cũng dùng một loại ánh mắt khó có thể miêu tả nhìn hắn, không nghĩ tới đại danh đỉnh đỉnh đã từng một thời là ngôi sao nổi tiếng lại là cái dạng người này! Ăn cơm mềm không nói còn ăn hết sức tự nhiên không chút chột dạ!
Nhưng mà phản ứng của Hạ Noãn làm người ta thật ngoài ý muốn, cô không hề nhận thấy cái gì lạ, vui sướng gật đầu: "Được quá, cửa hàng hoa ở đâu vậy ?"
Thịnh Ngật hơi há mồm, thấy mắt cô đầy chờ mong nhìn mình, chỉ cảm thấy muốn say ngã vào con ngươi trong trẻo này, hắn dịu dàng nói: "Tôi kêu người ta mang đến nhà giao là được."
"Tốt quá ." Hạ Noãn cảm kích lắc lắc hắn tay, tặng hắn một luồng linh khí lớn đi qua, vẻ mặt chân thành nói: "Cảm ơn anh."
Thịnh Ngật có chút kiêu ngạo liếc mắt bàn tay to đang bị cầm của mình, trong lòng đắc ý gật đầu.

Đừng tưởng rằng hắn nhìn không ra nha, con bé này là muốn lấy cớ nắm tay hắn chứ gì ! Thôi được rồi, cho em cầm đó, hắn phong khinh vân đạm ho nhẹ một tiếng, che dấu kích động của chính mình, nói: "Khụ khụ......!Chút lòng thành!"
Lần đầu tiên phát hiện hóa ra mình biểu hiện một chút lại làm cô ấy vui vẻ như vậy, thật có thành tựu, cho nên......
Hắn nhìn nhìn quần áo trên người Hạ Noãn, quá mức quen mắt, bộ này hình như mặc ba lần rồi thì phải.

Khắng định là do quần áo quá ít, liền nói: "Đúng rồi, hiện giờ đổi mùa, cũng nên đặt mua quần áo mới, em muốn mua quần áo gì cứ mua đi, tiền để chỗ em cứ lấy xài là được."
Lần trước cầm được tiền, Thịnh Ngật phân ra thành mấy phần, một phần giữ đó, một phần làm phí sinh hoạt, một phần lưu lại cho mình dùng, số đó bị hắn trực tiếp đưa cho Hạ Noãn, mẹ hắn cái gì cũng chưa nói.

Quả nhiên vừa nghe thấy lời này, Hạ Noãn còn chưa kịp cự tuyệt đã bị Hứa Tĩnh, người từ lâu đã muốn dẫn cô đi dạo phố, kéo kéo tay.

Bà nãy giờ ở bên cạnh vẫn luôn không dám xen vào, sợ quấy rầy con trai và con dâu bồi dưỡng cảm tình, nhưng nghe thấy lời này, tức khắc nhịn không được: "Chính xác, Noãn Noãn, dì đã nói con bao nhiêu quần áo này là không có đủ mặc đâu ! Nhìn cái váy màu vàng này xem, con mặc cả tuần rồi còn gì! Ngày mai chúng ta đi dạo phố mua chút quần áo đi"
Thịnh Ngật cũng nhíu mày nhìn lại, một cái mặc nguyên tuần rồi sao ? Đều là do hắn không chú ý tới, vậy mà hắn còn tưởng mới mặc có ba lần, nghĩ đến đây tức khắc trong lòng đều lên men.

Hắn biết là nữ minh tinh hầu như quần áo đều mặc không hết, còn cô nàng này thì quần áo không đủ mặc ! Nhất định là do mình quá vô tâm không chú ý, lập tức quyết đoán nói: "Đi thôi, không có việc gì, tiền chắc chắn đủ."
Hạ Noãn vẻ mặt ngốc, yếu ớt nói: "......!Không phải, cái váy này......"
Váy này thực ra chỉ mới mặc được có hai lần, tủ quần áo của cô bị Hứa Tĩnh mua một đống quần áo mới, thay hết cái này đến cái khác vẫn chưa mặc hết, chỉ là cái cô thích nên mặc nhiều thêm một lần thôi......
Nhưng mà lời nói còn chưa nói hết đã bị Hứa Tĩnh cười hì hì gạt phăng đi, bà ôm con dâu ngoan nhỏ giọng nói: "Con yên tâm, Tiểu Ngật sẽ không "phùng má giả người mập" đâu, chúng ta đi chơi, thuận tiện ăn thật nhiều đồ ăn ngon, đã lâu rồi không có ra bên ngoài ăn cơm."
Hứa Tĩnh chép miệng, hơi có chút hoài niệm những ngày tiêu sái cũ.
Hạ Noãn đang muốn cự tuyệt tiếp nhìn vẻ mặt của bà lập tức nói không nên lời, bèn thuận theo gật đầu: "Dạ được."
"Tốt rồi, chúng ta đi thương lượng xem ngày mai đi nơi nào đi!" Hứa Tĩnh vui sướng lôi kéo cô về phòng.
Thịnh Ngật nhìn bóng dáng vui sướng của hai người, trong lòng cảm thấy thoải mãn.

Trong cuộc đời không phải lạc thú lớn nhất là kiếm tiền làm người mình yêu vui vẻ sao.
Gì ?? người yêu....
Mặt hắn đỏ hồng, có hơi ngượng ngùng nghĩ, hắn là...!yêu Hạ Noãn sao ?
Ờ thì cũng có một chút đi...
Trưa hôm đó, Túc Phương gọi điện thoại lại, chương trình thực tế hôm trước đã biên tập xong, tối hôm nay sẽ cho ra mắt phần trailer ngoài lề trước, báo nhà bọn họ một tiếng để có thể xem một chút.
Vừa lúc cả nhà tối nay cũng không có hoạt động gì phong phú, liền quyết định cùng nhau xem trailer ngoài lề kỳ một của chương trình này.


Trailer ngoài lề là cái gì, chính là một đoạn ngắn đã được chọn lọc của chương trình sắp ra mắt nhằm lôi kéo người xem.
Cho nên trailer ngoài lề chính là thứ hấp dẫn nhất!
Buổi tối 7 giờ rưỡi, mấy người ngồi một loạt trên sofa, Thịnh Ngật hơi có chút kích động dùng cái tay còn chưa được tháo thạch cao của mình chỉnh TV để chiếu lên màn hình lớn.
Hứa Tĩnh sẽ không bao giờ rành ba cái công nghệ cao này, Hạ Noãn cũng chưa từng có kinh nghiệm, Tiểu Lý đi chơi game rồi, chỉ có thể để Thịnh Ngật làm.
Chỉ một lát sau, trên màn hình xuất hiện hình ảnh tuyên truyền của《 nông gian quang cảnh 》 , các loại hình hoạt hình được chen vào, bốn người chơi cố định được chụp vào vô cùng đẹp.
Phía trước là logo chương trình cực to, giữa là Hầu Duệ cùng Liễu Y, ở phía sau là Dịch Lương Sanh, phía sau nữa hơi ít thấy mặt hơn một chút chính là Hạ Noãn, bốn người mặt mày xinh đẹp, quần áo hoa lệ, vừa xuất hiện khiến cho người người ánh mắt sáng lên, đáng tiếc chỗ này không thể xem được bình luận, bằng không khẳng định đều là: Oa! Chảy nước miếng linh tinh!
Thịnh Ngật vừa lòng cong khóe môi.

Thời điểm" nông gian quang cảnh" còn ở khâu cắt nối biên tập chương trình, Túc Phương thường xuyên gửi tin cho hắn, ngao ngao như mèo kêu, nói Hạ Noãn nhan sắc giá trị làm cho đến hắn cũng say mê, này nọ vân vân...vô cùng quấy rầy.

Nếu không phải tên béo Túc Phương lâu lâu gửi bồi cho mấy tấm ảnh chụp, Thịnh Ngật sớm đã kéo số điện thoại hắn vào danh sách đen.
Hứa Tĩnh hào phóng hơn nhiều, khuôn mặt thịt thịt căng ra, đầy mặt mê muội: "Noãn Noãn nhà ta thật là đẹp mắt, là đẹp nhất trong đó nha."
"Ừ." Thịnh Ngật rụt rè gật đầu.
Bị một tả một hữu khích lệ, khuôn mặt nhỏ của Hạ Noãn đỏ hồng, hai tay để trên đùi, nỗ lực ngồi thẳng lưng.

Ôi thật hồi hộp quá, thật lâu rồi không có cảm giác hồi hộp như thế này ! Giống như lúc sư phó kiểm tra tiến độ học tập của mình vậy.
Nhưng mà lúc ban đầu là lộ mặt người chơi cố định, sau đó liền bật mí một chút sự tình.
Chuyện thứ nhất chính là: 【 nam thần nữ thần đánh lộn là vì sao 】
Đây là nói đến tình tiết khi bọn họ ở trồng rau, bởi vì khuôn mặt của Hạ Noãn khiến cho cả bọn đùa giỡn.
Chỗ cắt ghép biên tập cố ý làm nguyên nhân của sự tình bị nói quá lên, đem rất nhiều đồ vật phóng đại lên hoặc là, như xông ra, ví dụ như phóng lớn bàn tay của Liễu Y đi nhéo khuôn mặt Hạ Noãn.
Thịnh Ngật xem, vừa lòng gật đầu: "Làm tốt lắm."
Hạ Noãn khiêm tốn cười cười, nhẹ giọng giải thích: "Bọn Liễu tỷ đều là người tốt, đều rất nhường tôi."
Giây tiếp theo chính là hình ảnh Dịch Lương Sanh tay lây dính bùn đất lại đi nhéo khuôn mặt trắng nõn của Hạ Noãn, mắt thường có thể thấy được vết bùn trét lên trên mặt cô.
Tươi cười trên mặt Thịnh Ngật dần dần biến mất, trong lòng lên men.

Hắn quay sườn mặt nhìn về phía cô gái bên người, mặt cô ấy chính mình mơ ước lâu như vậy, đều không dám chạm vào một cái ! Tư nhiên đi thu cái chương trình chết tiệt, mới có kỳ một đã bị thằng khác sờ vào.
Nói là một hơi ăn 800 trái chanh đều không quá.
Thịnh Ngật ủy khuất nhìn người trước mắt, chờ cô giải thích, đồ đại móng heo, quên mất bản thân mình còn có vị hôn phu mỹ mạo như hoa sao !
Cảm nhận được tầm mắt nóng rực, Hạ Noãn vô tội quay đầu, trên khuôn mặt tinh xảo kiều mỹ tràn đầy nghi hoặc, hoàn toàn không nhận thấy được một đống chua loét trong mắt hắn.

Khóe mắt còn mang theo một chút ý cười, cô nhẹ nhàng hỏi: "Làm sao vậy"
Bên tai còn âm thanh cười nói vui vẻ của chương trình, trong lòng Thịnh Ngật hơi bốc hỏa, hầu kết trợt lên trợt xuống hai ba cái, lại nhịn không được liếm liếm cánh môi, môi mỏng gợi cảm bóng lên một tầng nước, giọng ấm ức nói: "Tôi cũng muốn nhéo thử".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận