Xuyên Thành Ánh Trăng Sáng Của Nam Chính Thì Phải Làm Sao


Trước đó có nói đến tận đế sai sứ thần tới Vị Nam, sứ thần đó cũng là người có năng lực nên mới khiến cho Lục Ngạn dẫn binh ra sau núi băng thiên tuyệt địa ngây người hơn nửa tháng, chỉ để săn một con bạch hồ trong giấc báo mộng của tân đế, nói phải dùng da lông của nó dâng lên tân hậu làm kiện bạch hồ cừu.Tất nhiên mục đích của chuyện này nhằm dằn vặt Lục Ngạn.

Nhưng Lục Ngạn lại quá thành thật, thế mà lại đi theo vị sứ thần kia ra sau núi nằm vùng hơn nửa tháng, thật sự săn được một con bạch hồ.Nhưng lúc chàng đem con bạch hồ kia trở về liền phát hiện phủ Vị Nam vương hỗn loạn vô cùng.Quận chúa cao quý thanh khiết, mỹ lệ như Cửu Thiên tiên nữ của bọn họ biển mất rồi.Lúc Lục Ngạn đi săn thú, sau núi bị phong bế, tin tức căn bản không thể lọt vào, vì vậy Tô Bạch Nguyệt mất tích hơn một tháng sau chàng mới biết nàng dâu của mình bị bắt đi.Lục Ngạn không phải kẻ ngốc, chàng lập tức chuyển nghi ngờ lên đầu sứ thần.Sứ thần kia bị nghiêm hình tra tấn, không thể cầm cự nổi, rốt cuộc cũng nói ra hướng đi của Tô Bạch Nguyệt.Địa lao tối tăm, sứ thần bị trói trên cộc gỗ, cả người bê bết máu thịt lẫn lộn, vùi đầu thật sau, cũng không biết còn sống hay đã chết.

Nam nhân mặc trường bào huyền sắc đứng trên mặt đất nhuốm đầy máu, trong tay cầm chiếc chủy thủ sắc bén, khuôn mặt lạnh lẽo như ác ma, ngay cả Lưu Kham cũng không dám tùy tiện tới gần.Trên người sứ thần bị đâm hơn trăm nhát.


Đạo tránh đi yếu huyệt đủ giữ lại mạng hắn, muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong.Tuy đã trải qua cuộc sống sa trường tàn khốc nhưng Lưu Kham không nhịn được bịt kín miệng mũi.

Hắn cất bước đi vào, giọng điệu nặng nề, nói: “Muội phu, tân đế sắc dục bại hoại! Lại có thể dám xuống tay với muội muội của ta!”Năm đó người thèm thuồng muội muội nhà hắn là tân đế, sau này người không muốn muội muội nhà hắn nữa cũng chính là tân đế.

Hiện giờ bắt cóc muội muội ngay dưới mí mắt của vị tân hậu ghen tuông thành tánh kia, thật sự là khinh người quá đáng!Chẳng qua Lưu Kham không biết Tô Bạch Nguyệt ngấm ngầm gửi thư tới lui với tân đế nhằm kích thích Lục Ngạn.

Chỉ cho rằng muội muội nhà mình bị tân đế mơ ước sắc đẹp, lúc này e sẽ phải chịu khổ.Hai tròng mắt Lục Ngạn tức thì cứng lại, trong tay nắm chủy thủ đột nhiên cắm mạnh xuống phía trước, cắm thẳng lên đầu sứ thần, động tác lưu loát tự nhiên giống như bổ dưa hấu.


Sứ thần toàn thân máu thịt nhão nhoét kia rốt cuộc cũng trút hơi thở cuối cùng.Lưu Kham thấy thế, âm thầm nuốt nước miếng.

Đã nhiều ngày trôi qua, không biết vì sao mỗi lần hắn liếc nhìn muội phu một cái, Lưu Kham đều có cảm giác ngực hắn bị nghẹn lại.Ban đầu Lưu Kham có quan hệ rất tốt với Lục Ngạn, nhưng hôm nay ngay lúc này hắn kinh ngạc phát hiện, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa bao giờ thật sự hiểu vị muội phu trước mặt.

Cảm giác giống như tiểu kiều thê ngày ngày ngủ bên gối đột nhiên biến thành nam nhân, làm lòng người kinh hoảng không thôi.“Lục huynh, nhất định phải cứu được muội muội ta.

Nếu huynh không tiện đi thì ở lại Vị Nam canh giữ, chờ ta trở lại.” Nói đến một nửa, ánh mắt Lưu Kham chuyển hướng lên người vị sứ thần đã chết kia, có chút lo lắng.Sứ thần do tân để phái tới đã chết ở Vị Nam, nếu nhất quyết truy cứu không buông thì chính là một nhược điểm cực lớn, có thể đem phủ Vị Nam vương của bọn họ nhổ cỏ tận gốc.“Cùng đi.” Nam nhân mắt đỏ như máu trầm mặc vài giây, rốt cuộc khàn giọng nói ra những lời này.“Chúng ta phải làm sao mới cứu được muội muội ra đây? Tân đế dám lớn mật như thế, khẳng định đã chuẩn bị vạn toàn xong xuôi.” Lưu Kham nhìn sắc mặt âm trầm của Lục Ngạn, hơi e ngại.Lục Ngạn chậm rãi rủ mắt xuống, sờ sờ chồng thơ hủ lậu giấu trong túi áo rộng, khóe môi câu lên như có như không.


Chỉ là nụ cười kia không chạm tới đáy mắt, nhưng phản chiếu như hàn đàm quỷ sát làm người nhìn thấy khiếp sợ không thôi.Lưu Kham nhìn dáng vẻ này của Lục Ngạn, những lời còn lại bị mắc kẹt trong cuống họng, như thế nào cũng không thốt ra được.“Cứu được chứ.” Nam nhân duỗi tay, từ từ nắm lấy đầu chuôi chủy thủ đang cắm trong đầu sứ thần, nhẹ nhàng rút ra, dùng khăn trắng lau xong mới cất vào bên trong tay áo rộng.Lưu Kham nhấp môi, hơi khó khăn mở miệng: “Nếu, nếu muội muội xảy ra chuyện bắt trắc, hoặc bị tên tân đế kia vấy bẩn...”Nam nhân đứng bên cạnh Lưu Kham nhướng mày, thần sắc thậm chí có thể nói là vô cùng ôn hòa, so với bộ dạng quỷ la sát vừa rồi cách biệt một trời một vực.“Phu nhân của ta, tất nhiên là tốt nhất.” Có những lời này của Lục Ngạn, Lưu Kham cũng thấy an tâm phần nào.Chỉ cần muội muội tốt của hắn không tự sát, người làm ca ca là hắn sẽ che chở thật tốt cho nàng.

Dù có bị Lục huynh ghét bỏ, phủ Vị Nam vương của bọn họ cũng sẽ bảo vệ nàng một đời bình an..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận