Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường


Editor: Lilac | Beta: YAN, Chan
Bọn Hà Chúc tự cảm thấy đã phát hiện ra bí mật của Cảnh Từ, mang theo sự sùng bái đối với vương giả, thái độ đối xử với cậu cũng thay đổi 180 độ.

Có lần, Doanh Kiêu còn thấy Hà Chúc chủ động nhường đường cho Cảnh Từ.

Hà Chúc người mập nhưng bụng dạ không rộng, lúc đi đường xông ngang đâm thẳng, khó thể buông tha nhất định sẽ húc bay người ta, người có thể khiến cậu ta chủ động nhường đường tính đến nay không nhiều lắm, cộng lại cũng chưa bằng số ngón trên một bàn tay đâu.

Hà Chúc sờ bụng mỡ của mình, cảm thán: "Anh không hiểu đâu anh Kiêu, loạt thao tác trời cho của Cảnh Từ là mơ ước cả đời em." Cậu mập dừng một chút, ngó sang chỗ Cảnh Từ đang nghiêm túc ngồi đọc sách, nhỏ giọng nói: "Hơn nữa anh có cảm thấy cậu ta cực kì đẹp trai không?"
Doanh Kiêu "xùy" một tiếng: "Cậu ấy có đẹp hay không thì liên quan gì đến mày?"
Cậu ta vừa định nói sao lại không liên quan, suy cho cùng trong lớp có thêm một người đẹp thì nói ra cũng hết sức có mặt mũi chứ.

Doanh Kiêu đã cướp lời: "Có cần tao nhắc lại cho mày nhớ người cậu ấy thích là ai không?"
Hà Chúc: "..."
Hà Chúc: "Anh Kiêu, anh hơi bất thường đó, không phải anh ghét bị Cảnh Từ dính lấy à?"
Doanh Kiêu cười nhạt một tiếng, không đáp lại.

Hắn tùy tiện lấy một quyển sách bài tập trên mặt bàn, mở một trang rồi đi tới chỗ Cảnh Từ.

Lý Trụ vừa nhìn thấy hắn, lập tức đứng lên nhường vị trí của mình cho Doanh Kiêu.

Hắn không khách khí ngồi xuống, đẩy quyển sách bài tập tới trước mặt Cảnh Từ: "Bạn học nhỏ, giảng bài cho tôi chút đi."
Sau lần động thủ động cước với Doanh Kiêu mấy hôm trước, Cảnh Từ vẫn âm thầm cảnh giác, dao rọc giấy đã thủ sẵn bên người mấy ngày trời để phòng ngừa trường hợp Doanh Kiêu trả thù.

Nhưng mà vài ngày liên tiếp cũng không thấy Doanh Kiêu có động tĩnh gì, vậy hôm nay cuối cùng cũng đến rồi ư?
Dù sao đã xé rách da mặt*, Cảnh Từ cũng chẳng che giấu thái độ của mình nữa.

(*ý nói là hai người đã trở mặt với nhau, không còn giả vờ chung sống hòa bình nữa)
Cậu liếc thoáng qua trang sách, nhàn nhạt nói: "Đề này quá đơn giản, không muốn giảng."
Doanh Kiêu cười khẽ, cũng không tức giận, tốt tính mà lật qua đề ở trang sau: "Vậy giảng đề này một chút đi."
Giọng Cảnh Từ vẫn như cũ không nóng không lạnh: "Đề này quá khó, nói cậu cũng đâu hiểu."
Doanh Kiêu tặc lưỡi một tiếng, ném sách qua một bên, nằm bò ra bàn nhìn Cảnh Từ: "Bọn họ hỏi thì cậu giảng, tôi hỏi thì không nói? Cậu đối với tôi..."
Cảnh Từ liếc hắn một cái, không nghĩ tới da mặt người này dày như vậy mà cũng có lúc biết mình biết ta.

Nhưng một giây sau, cậu đã bị vả mặt...!
Doanh Kiêu híp mắt tủm tỉm cười: "Bạn học nhỏ, cậu đối xử đặc biệt với tôi sao?"
Cảnh Từ: "..."
Ngoài miệng thì Doanh Kiêu chiếm tiện nghi nhưng trong lòng có hơi buồn.

Nhóc biến thái này bây giờ không muốn gặp mình nữa, để cậu nhóc chịu ngồi cùng bàn với mình cơ bản là điều không thể, phải nghĩ cách...!
"Tức giận rồi?" Doanh Kiêu tiến tới sát mặt cậu hơn xíu: "Phân rõ phải trái, ngày hôm đó cậu đá tôi đau như vậy tôi cũng chưa giận."
Nhắc tới chuyện này Cảnh Từ cũng cảm thấy hơi đuối lý, hôm đó quả thật cậu xúc động quá, có chút nặng tay.


Cậu cũng là con trai đương nhiên biết nơi đó yếu ớt nhường nào.

Cậu mím mím môi, đưa tay ra với lấy quyển sách bài tập: "Tôi xem đề trước đã."
"Ấy đừng, chúng ta nói chuyện đi." Doanh Kiêu đè lại quyển bài tập không buông, cười bảo: "Tôi cảm thấy cậu bây giờ tốt cực kì."
Cảnh Từ nghi ngờ: "Ừ?"
"Vươn lên, cố gắng, nghiêm túc,..." Doanh Kiêu kể từng ưu điểm của Cảnh Từ.

Cảnh Từ được hắn khen, có hơi ngượng: "Cũng không hẳn."
"Khiến cho tôi cảm thấy cực kỳ hâm mộ..."
Chỉ cần không phải đến báo thù, Cảnh Từ đều chẳng để ý, nghe vậy liền vội vàng an ủi hắn: "Bây giờ cậu phải học tập thật tốt, vẫn còn kịp, như vậy đâu cần hâm mộ người khác nữa."
"Vậy nên...." Doanh Kiêu vòng vo nửa con phố xong rồi mới quay trở về mục đích chính của mình: "Để vươn lên, tôi cảm thấy mình cần phải ngồi cùng bàn với cậu, câu đó nói sao nhỉ? Gần đèn thì rạng?"
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ hơi đảo mắt: "Không cần đâu, không thể tùy tiện đổi vị trí, nếu có đề nào không hiểu, lúc nào cậu cũng có thể qua hỏi tôi mà."
Doanh Kiêu không đồng ý đề nghị này: "Nhưng tôi thấy ngồi cùng bàn thuận tiện hơn nhiều."
"Tôi ngồi cùng Lý Trụ lâu lắm rồi." Cảnh Từ uyển chuyển từ chối.

"Vậy nên mới cần một bạn cùng bàn mới đó." Doanh Kiêu không thuận theo cậu, càng chẳng chịu buông tha: "Quá lâu rồi thì không có cảm giác mới mẻ nữa."
Cảnh Từ lắc đầu: "Tôi cùng với Lý Trụ tốt lắm."
Cậu dựng thẳng sách giáo khoa trong tay lên, bày ra dáng vẻ phải nghiêm túc học hành, không muốn phản ứng Doanh Kiêu nữa.

Vừa đúng lúc chuông vào học vang lên, Doanh Kiêu liếc Lý Trụ đang nơm nớp lo sợ một cái, chỉ có thể quay về chỗ mình trước.

Lúc nghỉ trưa, Cảnh Từ lấy điện thoại ra xem, phát hiện có người gửi lời mời kết bạn mới.

Cái tên kiêu ngạo chỉ đề một chữ "Kiêu", vừa thấy đã biết ai.

Vất vả lắm mới từ chối được lời đề nghị ngồi chung bàn, Cảnh Từ sợ hắn lại nhắc tới chuyện này, hơn nữa cậu chỉ muốn cách cốt truyện thật xa.

Nhìn trái ngó phải thấy chẳng ai để ý đến mình, cậu chột dạ xóa lời mời, làm bộ như không nhìn thấy rồi gục đầu xuống bàn ngủ bù.

Doanh Kiêu luôn âm thầm chú ý nhất cử nhất động của cậu, lập tức bị chọc giận đến bật cười.

Hắn nhấn nhẹ hai cái vào màn hình, nhẹ nhàng nghiến răng, tốt lắm, lần này không phải mình cố ý mà là nhóc biến thái này ép mình.

Đến tối, điện thoại Cảnh Từ hết pin, trong lúc sạc máy cậu thuận tiện lướt xem thông báo thì phát hiện một lời mời kết bạn mới.

Lần này không phải Doanh Kiêu.

Tên là Lưu Thời Thần, ảnh đại diện lại là một cái meme hình người trung niên.

Cảnh Từ vội vàng chấp nhận lời mời kết bạn, hơn nữa còn chủ động chào hỏi: "Thầy ạ."

Tên của lão Lưu chính là Lưu Thời Thần.

Trong phòng Doanh Kiêu, thấy lời mời kết bạn được xác nhận ngay lập tức, hắn hừ lạnh một tiếng, quả nhiên là nhóc biến thái không muốn kết bạn với mình, mình không nhìn lầm mà.

Hắn gõ chữ thật nhanh...!
[ Lưu Thời Thần]: Chào buổi tối.

[Cảnh]: Em chào thầy.

Đối xử với mình thì mặt lạnh không cảm xúc, đối với lão già Lưu Thời Thần kia lại cung kính như vậy...!
Trong lòng Doanh Kiêu vừa nói kháy vừa tiếp tục đánh chữ...!
[Lưu Thời Thần]: Gần đây em rất có tiến bộ, không tồi, mang luồng gió mới tới lớp 11-7 của chúng ta.

[Lưu Thời Thần]: Thầy cực kì vui vẻ, cũng yên tâm không ít, hi vọng em có thể kéo các bạn khác cùng nhau vươn lên.

[Lưu Thời Thần]: Em cũng biết tình hình lớp mình bây giờ rồi đấy, rất cần người như em tiên phong đi đầu.

Cảnh Từ vội vàng trả lời...!
[Cảnh]: Được ạ, thầy cần em làm gì, thầy cứ nói đi ạ.

Cá sắp cắn câu, Doanh Kiêu mỉm cười gõ chữ...!
[Lưu Thời Thần]: Em cảm thấy Doanh Kiêu như thế nào?
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ có xíu thành kiến nho nhỏ đối với Doanh Kiêu nhưng cậu không có thói quen nói xấu sau lưng người khác.

Sau khi suy nghĩ, khó khăn nặn ra một câu...!
[Cảnh]: Tốt lắm ạ.

Bên kia nhanh chóng trả lời...!
[Lưu Thời Thần]: Thầy cũng cảm thấy Doanh Kiêu rất tốt, cực kì tốt.

[Lưu Thời Thần]: Tính cách tốt, thái độ tốt mà cũng có lòng cầu tiến, em thấy sao?
Cảnh Từ nhìn chằm chằm vào màn hình, thiếu chút nữa còn cho là mắt mình hoa lên rồi.

Tính cách tốt? Thái độ tốt? Còn có cái gì mà lòng cầu tiến?
Đây là đang nói tới Doanh Kiêu à?
Doanh Kiêu mà mình biết ấy hả?
Cảnh Từ hít sâu một hơi, trả lời...!
[Cảnh]: Vâng
[Lưu Thời Thần]: Vâng?

[Cảnh]: Thực...!thực ra thì Doanh Kiêu đúng là không tệ.

[Lưu Thời Thần]: Đúng vậy, thế nên để em ấy làm bạn cùng bàn của em, có được không?
Cảnh Từ trầm mặc, thật lâu sau cũng chưa trả lời lại.

[Lưu Thời Thần]:???
Cảnh Từ là một bạn nhỏ ngoan ngoãn, hơn nữa từ lúc thầy Lưu vừa tới đã đối xử với cậu cực kì tốt.

Cậu có thể không chút do dự từ chối Doanh Kiêu nhưng lại không có cách nào từ chối thầy Lưu.

Đành phải nén giận, từ từ gõ chữ...!
[Cảnh]: Dạ được ạ.

[Cảnh]: Thầy cứ sắp xếp đi ạ, em nghe thầy.

Vất vả lắm Doanh Kiêu mới chờ được đến câu này, lập tức chụp ảnh màn hình, xóa mấy chỗ dư thừa đi, chỉ để lại đoạn Cảnh Từ khen mình, gửi từ Wechat sang QQ cho lão Lưu.

[Kiêu]: Cảnh Từ đồng ý rồi ạ.

[Lưu Thời Thần]:....Thấy rồi.

[Kiêu]: Làm giáo viên thì thầy phải giữ lời đó.

[Lưu Thời Thần]: Còn phải chờ cậu nhắc nhở tôi nữa à? Làm xong bài tập hôm nay chưa?
[Kiêu]:....À
- --
Vì vậy, buổi sáng ngày thứ hai, vừa bước vào lớp Cảnh Từ đã thấy Doanh Kiêu dọn chỗ đến vị trí bên cạnh mình rồi.

Cảnh Từ: "..."
Nhanh như vậy à?
Bỗng nhiên được báo đổi chỗ ngồi, Lý Trụ còn chưa phản ứng kịp, dọn bàn xong gục đầu xuống điên cuồng nhắn tin cho Cảnh Từ...!
[Số Một Vũ Trụ]: Vãi chưởng, tình huống gì đây? Sao anh Kiêu lại ngồi cùng bàn với mày? Hai người chúng mày...?
[Cảnh]: Không có gì đâu.

[Số Một Vũ Trụ]: Đừng có lừa tao! Tao thấy anh Kiêu có cái gì đó không đúng lắm, hôm qua còn qua chỗ mày hỏi bài, anh Kiêu học hành lúc nào thế?! Nói mau! Hai người có gian tình đúng không?
[Cảnh]: Đừng nói bậy, không phải đâu.

[Số Một Vũ Trụ]: Thế chuyện này là sao?
[Cảnh]: Tối hôm qua thầy Lưu kết bạn Wechat với tao, nói chuyện đổi chỗ với tao.

[Số Một Vũ Trụ]:??? Wechat?? Sao lại thế được?! Thầy Lưu vẫn luôn một mực kiên trì không dùng Wechat,, mày quên rồi à?
[Số Một Vũ Trụ]: Thầy Lưu chỉ dùng QQ để nói chuyện với bọn mình thôi.

Cảnh Từ giật mình, lập tức thoát khỏi giao diện chat, mở lại cuộc hội thoại tối qua ra xem.

Sau đó cậu thấy màn hình chợt lóe, người gọi là Lưu Thời Thần hôm qua, ảnh đại diện là meme của một người trung niên, tên đã bị đổi thành Kiêu, ảnh cũng đổi thành cái khác...!
Lúc này Cảnh Từ mới biết mình bị Doanh Kiêu chơi một vố.


Cậu đặt điện thoại xuống, tức giận trừng mắt nhìn người bên cạnh: "Người tối hôm qua là cậu?"
Doanh Kiêu đang chỉnh lại bàn, vắt áo khoác đồng phục của mình lên lưng ghế, cong môi: "Là tôi đấy."
Cảnh Từ giận tái mặt: "Cậu cố ý chơi tôi?"
"Đâu có đâu." Đương nhiên Doanh Kiêu sẽ không thừa nhận: "Tôi chỉ tạm thời đổi cái tên thôi, ai biết được cậu lại xem tôi thành lão Lưu đâu.."
"Vậy sao cậu không nhắc tôi một chút?" Lúc này Cảnh Từ đang bực, căn bản đâu tiếp nhận lời giải thích của hắn, nói dỗi một câu rồi quay đầu, bất kể Doanh Kiêu có trêu chọc gì cũng chẳng thèm để ý tới hắn nữa.

Doanh Kiêu bật cười, nhìn sắc mặt lạnh nhạt của cậu, trong lòng không biết phải làm sao.

Hắn cũng không biết mình bị cái gì, chính là không nhịn được rất muốn chọc Cảnh Từ.

Nhưng đến lúc thực sự trêu người ta tức giận rồi thì bản thân hắn cũng hơi chút phiền lòng.

Doanh Kiêu thở dài, không để ý mà nghịch bút bi trong tay.

Hắn cảm thấy mình không chịu thua kém chút nào, không nên đâm đầu tìm ngược, lại không nhịn được muốn thái độ của Cảnh Từ tốt với mình hơn.

Tiết tự học sớm kết thúc, tiết kế tiếp là vật lý.

Doanh Kiêu vừa hết tiết đã đi ra ngoài, chuông vào học vang lên cũng chưa quay lại.

Thầy giáo vật lý hỏi chỗ trống kia của ai, lúc biết được là chỗ Doanh Kiêu thì không thèm quản nữa.

Qua nửa tiết, thầy vật lý đang viết bảng thì ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng "báo cáo" lười biếng.

Thầy giáo buông phấn viết, ngó ra phía cửa thì trông thấy Doanh Kiêu đang xách theo một bịch nilon đứng ở bên ngoài, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Ông cau mày muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì, chỉ phất tay ra hiệu cho hắn quay về chỗ ngồi của mình.

Doanh Kiêu nghênh ngang bước vào dưới ánh nhìn soi mói của cả lớp, kéo ghế của mình ngồi xuống.

Cảnh Từ mắt nhìn thẳng, coi như bên cạnh không có người, hoàn toàn đặt sự chú ý lên bảng đen.

Một phút sau, bên cạnh truyền sang một mẩu giấy nhỏ.

Cảnh Từ vốn chẳng muốn xem, nhưng lại không cản được Doanh Kiêu cứ chọt chọt qua bên này, cậu đành phải rũ mắt xuống nhìn...!
[Đừng giận, là tôi sai rồi]
Cảnh Từ rời tầm mắt, không để ý nữa.

Mấy giây sau, một mẩu giấy khác bị đẩy sang...!
[Không có ý gì khác đâu, chỉ muốn làm bạn với cậu thôi.]
Theo sát mẩu giấy này còn có thêm một ly trà sữa với một mẩu giấy khác nữa.

[Anh bồi tội với cậu, trà sữa yến mạch ít đường, lần trước thấy cậu rất thích]
- -----
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ~
Editor cũng có lời muốn nói: Chọc người ta cho đã rồi đến lúc người ta dỗi thì lại rối rít quay ra dỗ, cũng dzừa lắm~.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận