Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường


Editor: spring | Beta: YAN
Cảnh Từ vốn là tiêu điểm của cả lớp, giờ bị Doanh Kiêu làm thành như vậy, hầu như ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng học đều dán vào trên thân hai người.

Các nam sinh ở hàng sau điên cuồng vỗ bàn, huýt sáo ồn ào.

Các nữ sinh cũng tụ thành một nhóm kề tai nói nhỏ, ánh mắt nhìn về phía hai người sáng đến mức khiến cho người ta sợ hãi.

Gương mặt Cảnh Từ nóng lên, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, cậu hung hăng trừng mắt nhìn Doanh Kiêu: "Cậu buông tôi ra!"
Doanh Kiêu hừ cười một tiếng: "Sao nào? Không phải chính cậu nói là có thể nắm ư?"
Cảnh Từ lập tức phản bác: "Tôi không hề!"
Hà Chúc nơm nớp lo sợ nhìn một lúc lâu, rốt cục không nhịn được, cẩn thận kéo kéo Doanh Kiêu: "Anh Kiêu, chiều nay Cảnh Từ còn phải đi thi nữa."
Doanh Kiêu lạnh lùng liếc cậu ta: "Chẳng lẽ tao không thi?"
Giống nhau chỗ nào chứ?
Hà Chúc còn chưa phát ra câu này, Trịnh Khuyết ngay một bên đã nói: "Đúng rồi đúng rồi, anh Kiêu, có chuyện gì thi xong lại nói.

Hôm nay Cảnh Từ vốn bị mụ phù thủy bắt nạt..."
Doanh Kiêu bỗng dưng nhìn cậu ta: "Ai cơ?"
Trịnh Khuyết đàng hoàng kể lại một màn xảy ra lúc sáng, lại nói tiếp: "Mày không biết đâu, nếu không phải Cảnh Từ tránh ra nhanh, nửa tờ bài thi đã bị phế rồi."
"Thật sự có triển vọng." Tay phải Doanh Kiêu hơi dùng sức, thản nhiên nhìn Cảnh Từ: "Buổi sáng tôi đã nói như thế nào? Bị bắt nạt mà không biết nói một câu à?"
Hắn nhẹ nhàng nghiến nghiến răng: "Chỉ biết dùng sức với tôi."
"Cũng không có gì." Cảnh Từ giãy trong chốc lát, thấy thật sự không tránh thoát được thì dứt khoát không động đậy nữa.

Nhắc đến Trương Tĩnh, giọng điệu của cậu vẫn bình tĩnh: "Sau khi ra thành tích thì dùng thành tích nói chuyện."
"Cậu thật là rộng lượng." Doanh Kiêu cười nhạo, ngón tay dùng sức nắm tay Cảnh Từ rồi buông ra.

"Nếu còn có lần sau..." Hắn hàm hồ nói một câu: "Xem tôi trừng trị cậu như thế nào."
Cảnh Từ nghe không hiểu hắn đang có ý gì, cũng lười theo đuổi đến cùng.

Sau khi Doanh Kiêu buông ra, cậu lắc lắc ngón tay bị nắm đến hơi tê tê, rồi gục xuống mặt bàn ngủ bù.

Buổi chiều thi toán học, lần này giáo viên coi thi của Cảnh Từ không phải Trương Tĩnh mà được đổi thành hai thầy giáo.

Lúc nhận bài thi, Cảnh Từ theo thường lệ viết tên và lớp trước, rồi mới bắt đầu đọc đề.


Bài thi cũng không khó, với Cảnh Từ mà nói thì thậm chí có thể coi là đơn giản.

Cảnh Từ cầm bút lên, tính sẵn trong lòng bắt đầu làm bài.

Vừa khéo, lần này Trương Tĩnh là giám thị phòng thi của Doanh Kiêu.

Trương Tĩnh vẫn nói đống lý do thoái thác kia——
"Các anh các chị thành thành thật thật đi thi cho tôi! Nếu như bị tôi phát hiện có tình huống gian lận thì nhớ lỗi nặng hay nhẹ đều là lỗi!"
"Bình thường không cố gắng, lúc đi thi ra sức thì có tích sự gì!"
Hà Chúc cùng phòng thi với Doanh Kiêu, Trương Tĩnh vừa xuất hiện, trong lòng cậu ta lập tức thầm kêu không tốt.

Buổi trưa, lúc nghe được chuyện Trương Tĩnh làm với Cảnh Từ, sắc mặt Doanh Kiêu liền đen như đáy nồi.

Lúc ấy Hà Chúc còn nghĩ, may mắn bọn họ không gặp được mụ phù thủy Trương Tĩnh.

Nhưng cậu ta tuyệt đối đâu ngờ tới, người tính không bằng trời tính, mọi chuyện lại trùng hợp như vậy, Trương Tĩnh trở thành giám thị coi thi của bọn họ.

Nhắm đúng lúc Trương Tĩnh cúi đầu đếm bài thi, Hà Chúc khom lưng, im lặng chạy tới bên cạnh Doanh Kiêu, dùng sắc mặt phức tạp nhìn hắn: "Anh Kiêu, mày kiềm chế chút đi."
Doanh Kiêu mỉm cười nhìn cậu ta, không nói chuyện.

"Cậu học sinh kia đang làm gì thế?" Dáng người Hà Chúc to béo mập mạp, mục tiêu hết sức rõ ràng, đôi mắt Trương Tĩnh lại sắc, liếc mắt đã trông thấy cậu ta, lập tức giận dữ: "Còn muốn thi hay không? Không muốn thi thì cút ra ngoài!"
Hà Chúc lạnh lùng nhìn bà ta, quay trở về vị trí của mình, mạnh mẽ kéo ghế ra.

Động tác của cậu ta quá lớn, kéo theo cái bàn cũng dời vị trí, chân bàn ma sát với mặt đất, phát ra tiếng động chói tai.

"Cậu quăng cho ai xem hả?" Trương Tĩnh lập tức như một con gà chọi, xông về phía cậu ta: "Cậu ở lớp nào? Thái độ gì đây hả!"
Hà Chúc híp mí trên sưng phù, ngẩng đầu nhìn bà ta: "Lớp 11-7, thế nào?"
Trương Tĩnh cười lạnh: "Cậu không biết kéo ghế như nào hả?"
Hà Chúc cười hì hì: "Đúng đó ạ.

Bằng không thì để em ngồi dậy, cô làm mẫu kéo ghế cho em một cái?"
"Cậu!" Trương Tĩnh tức giận đến mặt đỏ bừng, chỉ vào Hà Chúc, đang muốn chửi ầm lên thì thầy giáo coi thi cùng bà ta đi tới: "Được rồi, cô Trương, đã đến giờ thi rồi."
Trương Tĩnh vốn không muốn nhịn, nhưng nghĩ lại, không ít các học sinh 11-7 cực kỳ có bối cảnh trong nhà, bình thường nói vài lời thì không có gì, nhưng nếu thật sự làm lớn chút chuyện nhỏ này thì cũng không dễ kết thúc.


Bà ta tức giận trợn mắt nhìn Hà Chúc, không cam lòng nhấc chân quay về bục giảng.

Trong phòng thi này của Doanh Kiêu, lớp 11-7 bọn họ chiếm không ít người, những người này xem bài thi toán như đang xem thiên thư, lung tung điền xong trắc nghiệm, lại chọn mấy đề đơn giản viết viết, rồi gục xuống bàn đi ngủ.

Bầu không khí trong phòng thi vô cùng an bình.

Trương Tĩnh ngồi trên bục giảng, gắt gao nhìn chằm chằm phía dưới, một giây cũng không thả lỏng.

Doanh Kiêu ngước mắt quét qua bà ta, xé xuống một mảnh giấy nhỏ từ bản nháp, cắn nắp bút viết mấy chữ trên đó, rồi vo thành một nắm, chậm rì rì ném xuống lối đi nhỏ.

Trương Tĩnh lập tức đứng phắt dậy, tự mình cảm thấy cuối cùng cũng bắt được kẻ gian lận.

Bà ta hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đạp lên giày cao gót bước đến đây, xoay người nhặt tờ giấy nhỏ kia lên.

Khóe miệng Doanh Kiêu hơi cong lên.

Hà Chúc ở vị trí chếch phía sau hắn, sớm đã nhìn thấy động tác của hắn, lập tức cực kỳ vội vàng.

Trong lòng thầm nghĩ, có phải anh Kiêu choáng váng rồi không, đã bị bắt gian lận lại còn cười.

Đây là lúc nên cười hả?
Chẳng lẽ không nên xông lên, đoạt lại tờ giấy trước rồi nói sau sao?
Hà Chúc ngồi đó gấp đến độ xoay quanh, Trương Tĩnh lại vô cùng đắc ý.

Cuối cùng cũng bắt được một điển hình, những học sinh kém này đúng là được chiều thành thói, nếu sớm gặp được bà ta thì bảo đảm những kẻ bất tài này sẽ bị trừng trị ngoan ngoãn.

Trương Tĩnh vừa suy nghĩ vừa mở cục giấy kia ra.

Giây tiếp theo, bà ta xanh mặt.

Tờ giấy không hề bị vò chặt, nếp gấp trên giấy cũng không nhiều lắm.


Trên mặt giấy trắng tinh bóng loáng, năm chữ lớn "Ai đọc người đó đần." được viết bằng bút bi nước màu đen.

Trương Tĩnh tức giận đến sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.

"Cậu..." Bà ta chỉ vào Doanh Kiêu, bờ môi run run, một chữ cũng không nói ra được.

Thầy giáo coi thi cùng bà ta thấy thế thì cũng bước tới.

"Sao rồi? Thật sự gian lận à? Haizz, cô Trương đừng..." Câu nói kế tiếp lập tức im bặt ngay khi nhìn thấy nội dung trên tờ giấy.

Ông dùng vẻ mặt phức tạp nhìn Doanh Kiêu, cũng không nói ra lời.

"Cậu..." Trương Tĩnh cuối cùng cũng hồi sức xong, bà ta tức giận chất vấn Doanh Kiêu: "Cậu học lớp nào? Tên gì? Đứng lên cho tôi!"
Doanh Kiêu không nhúc nhích ngồi yên trên ghế, mỉm cười nhìn Trương Tĩnh: "Lớp 11-7, Doanh Kiêu.

Sao ạ? Không có chuyện gì thì em phải thi tiếp đây."
Trương Tĩnh suýt chút nữa phun một búng máu ra ngoài, tay bà ta run lẩy bẩy đập tờ giấy xuống mặt bàn Doanh Kiêu, khàn giọng rống to: "Cái này có phải là của cậu không? Phải không?"
"Đúng vậy ạ." Doanh Kiêu tiếp tục mỉm cười: "Cô à, em không hề gian lận."
Đúng! Đúng là không gian lận, nhưng mà là mắng bà ta!
Trương Tĩnh duỗi tay muốn kéo Doanh Kiêu đi: "Cậu, cậu đi ra ngoài ngay cho tôi!"
Doanh Kiêu lách mình tránh thoát tay bà, nhíu mày: "Dựa vào đâu chứ."
Trương Tĩnh đang muốn nói gì nữa, cửa phòng thi đột nhiên bị đẩy ra, Phùng Mậu dẫn theo mấy thầy cô giáo đi đến.

Lúc ông ta đang tuần tra quanh trường thi, cách thật xa cũng nghe được tiếng Trương Tĩnh gào thét: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Chủ nhiệm!" Trương Tĩnh lập tức giống như là tìm được chỗ dựa, lạch bạch chạy đến cạnh Phùng Mậu, đưa tờ giấy kia cho ông ta: "Thầy xem đi! Thầy xem đi! Xem học sinh lớp 11-7 làm cái gì ở địa điểm thi này!"
"Được đấy, đúng lúc bắt được gian lận phải không?" Phùng Mậu nhận lấy tờ giấy, cười lạnh cúi đầu ngó lướt qua: "Để tôi nhìn xem trên tờ giấy viết cái gì..."
Chưa đợi Trương Tĩnh ngăn cản, ông ta đã híp mắt, chậm rãi đọc lên: "Ai đọc người đó đần..."
"Ai đọc người đó đần?!"
Gương mặt Phùng Mậu tái xanh.

Nhất thời, trong phòng học im đến mức như nghe được tiếng kim rơi.

Ngay sau đó, tiếng cười khúc kha khúc khích không thể khống chế vang lên khắp nơi, ngay cả giáo viên đứng sau lưng Phùng Mậu cũng không nhịn được mà quay đầu nín cười.

Hà Chúc nghẹn cười đến mặt đỏ bừng, thật lòng muốn giơ ngón tay cái lên với Doanh Kiêu.

Vẫn là anh Kiêu phóng đãng.

"Là của ai? Đây là của người nào?" Phùng Mậu cắn răng: "Đứng ra cho tôi! Tôi..."
"Là của em, sao ạ?" Doanh Kiêu đứng lên, mở to mắt nhìn ông ta: "Em gian lận ạ?"

Trong tích tắc Phùng Mậu nhìn thấy mặt hắn, mí mắt ông ta nhảy dựng.

Tại sao lại là hắn?
Tại sao vẫn là hắn?
Tại sao luôn là hắn?
Trương Tĩnh còn đang không ngừng lảm nhảm bên tai ông ta: "Học sinh như vậy nhất định phải xử phạt! Loại gì không biết, coi kỳ thi là cái gì..."
Phùng Mậu cực phiền, hận không thể trở tay cho bà ta một tát!
Tự nhìn thì thôi đi, lại còn đưa tờ giấy cho ông ta xem!
Đây chẳng phải có ý định hãm hại ông ta sao?
Phùng Mậu hít sâu một hơi, nhìn về phía Doanh Kiêu: "Em...!đi ra."
"Bài thi của em vẫn chưa làm xong." Doanh Kiêu lười biếng dựa vào tường: "Nhỡ em làm không xong bài rồi kéo thấp điểm trung bình của lớp bọn em thì biết làm sao đây ạ?"
Trong lòng Phùng Mậu nhủ thầm, cái lớp kia của em thì còn cần kéo thấp điểm trung bình hả!
Nhưng mỗi lần đối đầu với Doanh Kiêu, chẳng hiểu sao ông ta cứ luôn thấy sợ.

Do dự vài giây, dưới ánh mắt không dám tin của Trương Tĩnh, ông ta nhẹ nhàng bỏ qua chuyện này: "Được rồi, vậy em cố gắng làm bài thi đi, đừng làm những trò lén lút này nữa.

Có điều việc này chưa xong đâu, thầy sẽ nói cho chủ nhiệm lớp các em biết!"
Nói xong, như là bị chó đuổi, ông ta xoay người rời đi.

Doanh Kiêu thản nhiên ngồi xuống, tay phải nhàn nhã quay bút.

Đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của Trương Tĩnh, hắn nở nụ cười khiêu khích, khiến Trương Tĩnh tức giận đến té ngửa.

"Ha ha ha ha ha ha, bọn mày không nhìn thấy gương mặt xanh mét của Trương Tĩnh vào lúc ấy đâu.

Bài hát kia hát thế nào ấy nhỉ? 'Tôi nghe thấy tiếng giọt mưa rơi xuống bãi cỏ xanh mướt', giống như bãi cỏ xanh mướt luôn, ha ha ha ha ha."
Hà Chúc không giấu được chuyện, vừa thi xong trở lại phòng học liền kể ngay việc này cho đám Trịnh Khuyết nghe.

"Ha ha ha ha ha ha ha, mợ nó, quá cợt nhả quá cợt nhả." Trịnh Khuyết ôm bụng, cười đến ợ hơi: "Đoán chừng Trương Tĩnh bị tức tới nổ phổi, ha ha ha ha ha, lợi hại."
Bành Trình Trình cũng không kiềm được, toét miệng cười như điên.

Sau khi nghe kể, những người khác trong lớp 11-7 cũng ngồi đó cười điên cuồng.

Lúc đầu Cảnh Từ vốn đang ngồi tại chỗ yên lặng làm bài, nghe thấy thao tác cợt nhả của Doanh Kiêu, nghĩ đến dáng vẻ uể oải ném tờ giấy của hắn thì không tự chủ được mà hơi cong khóe môi.

——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Doanh Kiêu: Cá dễ câu ghê..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận