Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường


Editor: Lilac | Beta: YAN
Cảnh Từ kinh ngạc nhìn Doanh Kiêu.

Hắn tựa như đang làm một chuyện hết sức bình thường, vừa dứt lời hắn lại cúi đầu tiếp tục bóc hạt dẻ.

Ngón tay thon dài khẽ dùng sức, dễ dàng tách vỏ hạt ra, để lộ phần nhân tròn tròn mập mập bên trong.

"Sao lại ngốc rồi?" Thấy Cảnh Từ ngơ ngác nhìn mình, Doanh Kiêu khẽ cười, chọt chọt bên má đang phồng lên của cậu: "Mau ăn đi, không sao đâu, cậu quay đầu nhìn xem, mọi người đều đang ăn sáng mà."
Cảm giác trên mặt làm cậu hoàn hồn trở lại, Cảnh Từ hơi bối rối quay đầu, nhai nhai hạt dẻ trong miệng, mơ hồ nói một câu "Cảm ơn."
"Chút chuyện này thì cảm ơn cái gì chứ," Doanh Kiêu bật cười, đưa hạt dẻ vừa bóc cho cậu: "Cậu cứ đọc sách đi, tôi bóc hạt dẻ cho cậu."
"Không cần," Cảnh Từ nuốt hạt dẻ trong miệng, lắc đầu: "Tôi tự làm."
"Nghe lời đi, khách sáo với tôi làm gì," Doanh Kiêu lấy khăn giấy từ trong ngăn bàn ra đặt lên mặt bàn, vừa nói chuyện với Cảnh Từ, vừa đặt hạt dẻ đã được bóc lên giấy: "Sắp thi đến nơi rồi, bây giờ cậu không dư thời gian."
Sau khi biết Cảnh Từ đăng ký thi toán, Doanh Kiêu cố ý đi hỏi thăm một chút, hiện tại đã bắt đầu đăng ký rồi, cuối tháng 12 sẽ thi, tình từ giờ thì còn một tháng nữa.

Hắn cười cười, nói: "Đừng lo, bóc hạt dẻ không cản trở việc học thuộc bài của tôi đâu, nếu không thì anh đọc cho cậu nghe nhá?"
Cảnh Từ chưa kịp tiếp lời, hắn đã nói tiếp: "Câu đầu tiên của《Thấm viên xuân - Trường Sa》* là gì? Cậu đọc câu đầu cho anh đi?"Cành Từ cụp mắt, khóe môi hơi cong lên: "Độc lập hàn thu..."Doanh Kiêu chẳng lỡ nhịp chút nào, lập tức tiếp lời: "Tương giang bắc khứ, quất tử châu đầu..."Cảnh Từ cúi đầu tiếp tục làm đề.Trên mặt bàn là quyển toán cậu thích nhất, ngoài cửa sổ là ánh ban mai khẽ hắt lên tấm kính, khiến phòng học ngập tràn trong ánh nắng đầu hạ.Làn gió lướt qua làm cho rèm cửa màu trắng nhẹ nhàng lay động, gió cũng đưa theo tiếng Doanh Kiêu khe khẽ đọc thuộc thơ.Bên cạnh là hạt dẻ được hắn bóc sẵn, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.Sau khi xác định được môn thi, ban ngày Cảnh Từ lên lớp như bình thường, cơ mà đến tối thì không đến lớp tự học nữa mà mang đồ đến phòng học nhỏ.Phòng học nhỏ nằm ở tòa nhà dạy học thứ hai, so với tòa bên này thì xa kí túc hơn.

Hôm đầu Cảnh Từ qua phòng học nhỏ, cậu không biết giáo viên dạy đến mấy giờ nên còn cố ý đi đến chỗ Lý Trụ nói với cậu ta, sau khi tan học không cần chờ mình mà về kí túc xá trước.Lý Trụ lập tức gật đầu đồng ý.Lúc Cảnh Từ đến phòng học nhỏ, bên trong đã lác đác mấy người ngồi.Giờ vẫn còn sớm, chưa tới giờ học nên mọi người đều đang túm tụm lại nói chuyện, bất ngờ thấy gương mặt mới toanh của cậu, lập tức đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Bây giờ ở Thực nghiệm tỉnh, Cảnh Từ cũng được coi là người nổi tiếng, sau khi nhận ra cậu, bên dưới mơ hồ truyền tới tiếng xì xào bàn tán.

Cảnh Từ không để ý đến mấy lời nghị luận kia, bình tĩnh đứng nhìn dưới lớp một lát, chọn một vị trí gần bảng, cậu đang định đi tới chỗ đó thì một nam sinh dáng vẻ thanh tú, đeo kính gọng đen bỗng nhiên vẫy vẫy tay với cậu: "Cảnh Từ!"
"Ừ?" Cảnh Từ dừng bước, ngó về phía cậu chàng.

"Qua đây ngồi đi." Nam sinh nhấc cặp sách ở ghế bên cạnh lên, qua loa nhét vào ngăn bàn: "Không có ai ngồi cùng bàn với tôi hết."
Ngồi chỗ nào đối với Cảnh Từ mà nói cũng chẳng khác mấy, huống chi người ta còn tốt tính mời cậu.

Cảnh Từ gật đầu, thuận theo ngồi xuống: "Cảm ơn cậu."
"Hehehe." Cậu chàng hưng phấn cười, tự giới thiệu làm quen: "Tên tôi là Chu Siêu, muốn làm quen với ông từ lâu rồi."
Chu Siêu chính là người đứng thứ ba ở lần thi giữa kì này, tổng điểm 720, học sinh của lớp 11-2.


"Ông đỉnh thật đấy," Chu Siêu sùng bái nhìn Cảnh Từ: "Ông làm thế nào mà bài khoa học tổng hợp lại được điểm tối đa thế? Cái ý thứ ba của câu hỏi lớn cuối cùng môn vật lý ấy, tôi làm mãi mới được mà đáp án lại không đúng."
"Cũng không có gì." Cảnh Từ chia sẻ bí quyết thi cử của mình với Chu Siêu: "Tôi làm xong bài thì kiểm tra lại một lần, đôi khi sẽ tìm được lỗi sai."
"Vậy lần sau tôi cũng làm thế, tôi chỉ là không đủ kiên nhẫn ngồi kiểm tra lại." Chu Siêu gãi gãi đầu, liếc trái ngó phải một lát rồi tiến lại gần Cảnh Từ, nhỏ giọng nói: "Tôi đoán được ông sẽ đến lớp luyện thi từ sớm rồi nhưng không nghĩ ông cũng chọn toán, cơ mà thành tích thi đua của trường mình không ổn lắm..."
Cảnh Từ quay sang nhìn cậu chàng, nghiêm túc lắng nghe.

Chu Siêu tiếp tục nói: "Năm ngoái, tỉnh mình đạt giải nhất môn toán, hình như có 30 người, trường mình chiếm 1/3 quân số nhưng mà..."
Cậu chàng hơi dừng lại một lát, xòe tay tính tính, giọng càng nhỏ: "Chỉ có một người được thi cấp quốc gia, là một đàn anh lớp 12, người ta thi Olympic toán từ nhỏ tới lớn luôn.

Cơ mà vẫn không so được với lý hóa, hai môn này ít ra thì còn có tới 3 người thi cấp quốc gia."
Chu Siêu lắc đầu: "Thế nên dạo gần đây ngày nào thầy Triệu cũng uống trà hoa cúc để hạ hỏa, e rằng năm nay trường chúng ta cũng chỉ có một hạt giống độc đinh tham gia thi đấu cấp quốc gia thôi."
Cảnh Từ nghe vậy, như đang nghĩ gì đó mà gật gù.

Cậu nhớ đời trước, tỉnh cậu đi thi toán thì có khoảng 50 người đoạt được giải thưởng.

Nếu nói vậy, xem ra tỉnh Đông Hải ở phương diện thi đua này quả thực là yếu hơn nhiều.

Hai người còn đang nói chuyện thì Giang Sùng dẫn đầu mấy học sinh lớp 11-1 bước vào.

Chỗ của Chu Siêu là hàng hai dãy giữa, cực kỳ nổi bật.

Giang Sùng vừa bước vào lớp đã thấy Cảnh Từ bên cạnh cậu chàng, bước chân thoáng dừng lại một chút.

Tối hôm qua, sau khi quay về, gã nơm nớp lo sợ rất lâu, cực kỳ sợ Doanh Kiêu sẽ dẫn người đến kí túc đánh gã.

Khó khăn lắm mới vượt qua một đêm thì lại đến ngày, thấy Doanh Kiêu không có động tĩnh gì khác, lúc này gã mới hơi thả lỏng được chút xíu.

Ai ngờ, không gặp được Doanh Kiêu nhưng lại gặp Cảnh Từ ở lớp ôn thi đâu.

Nhớ tới những lời tối qua mình đã nói, gương mặt Giang Sùng lập tức trở nên nóng rát.


Gã ta vội vàng dời tầm mắt, cứng ngắc đi tới chỗ ngồi của mình.

Trong lòng vẫn không nhịn được mà kéo mặt mũi cho mình, dù Cảnh Từ đến lớp ôn thi thì sao, sắp thi đến nơi rồi, một người chưa từng ôn thi Olympic toán như cậu ta thì có thể đạt được thành tích như thế nào chứ, cùng lắm là đến cho đủ quân số thôi.

Tuy bảo thi giữa kì của bản thân không được thành công nhưng ở sân chơi này nhất định mình sẽ giành lại hết!
Giang Sùng vừa mới ngồi xuống thì thầy Triệu cũng đến.

Ông nhìn xuống dưới lớp một lượt, ánh mắt dừng trên người Cảnh Từ hai giây rồi vừa lật đề vừa nói: "Hôm nay lớp chúng ta có thêm một bạn mới, mọi người đều thấy rồi.

Tôi cũng không giới thiệu nữa, tôi tin chắc rằng hiện tại ở Thực nghiệm tỉnh không ai không biết Cảnh Từ, đúng chứ?"
Triệu Phong cười cười: "Để chào mừng bạn học mới tới thì hôm nay chúng ta làm bài thi thử."
Ông chia tập đề trong tay thành ba phần, lần lượt phát cho học sinh ngồi ở bàn đầu: "Truyền từ đây về sau đi, lần này làm giống như thi thật luôn, thời gian là 100 phút."
Học sinh ngồi đây đều là mũi nhọn của mũi nhọn, Triệu Phong cũng không cố ý nhấn mạnh quy chế thi.

Chờ phát đề xong, ông dạo một vòng nhắc nhở mấy người còn đang để sách trên bàn, cuối cùng dừng bên người Cảnh Từ, hòa ái nói: "Đừng áp lực quá, làm không tốt cũng không sao đâu, thầy muốn xem thử hiện tại em đang ở mức độ nào thôi."
Cảnh Từ gật đầu một cái tỏ ý đã biết.

Vốn còn định nói tiếp nhưng Triệu Phong sợ làm phiền đến cậu, không đứng cạnh chỗ cậu nữa mà nhanh chóng bước lên bục giảng.

Sau khi nhận đề, Cảnh Từ không vội làm luôn mà xem qua một lần trước đã.

Tổng bài thi này là 120 điểm, gồm 8 câu hỏi điền từ và 3 câu giải đề.

Đời trước, Cảnh Từ cũng chưa từng học Olympic toán một cách bài bản có hệ thống, chỉ do cậu cảm thấy hứng thú nên thường xuyên tự học thôi.

Sau khi bị chủ nhiệm lớp phát hiện rồi tận tình dạy dỗ khuyên bảo một trận, cậu không tranh thủ giờ tự học xem bài Olympic toán nữa, thế nên có mấy bài hoàn toàn xa lạ với cậu.

Cảnh Từ cũng chẳng lo lắng gì cả, thậm chí còn thấy hơi phấn khích.

Càng nhiều dạng đề mới, càng khơi gợi được sự hứng thú của cậu.


Tập trung tinh thần cao độ, cậu thậm chí còn không hề cảm nhận được thời gian đang trôi, đến tận lúc thầy Triệu trên bục giảng báo hết giờ, để bọn họ đặt bút xuống.

"Dừng bút đi." Thầy Triệu thu bài thi lên, sắp xếp lại chút: "Lúc thi chính thức, bảo mấy đứa dừng bút thì nhất định phải dừng bút, muốn viết thêm tí nữa ấy hả? Cả bài thi đều có thể bị hủy."
Nói tới đây, thầy Triệu lại thở dài, đôi khi ông thực sự nghĩ đến việc không phụ trách lớp thi toán này nữa.

Năm nào cũng vất vả, phí công phí sức mà chẳng đạt được cái gì ra hồn.

"Được rồi, tiếp theo sẽ bắt đầu giảng bài, ai đi vệ sinh thì đi nhanh rồi về." Thầy Triệu cất bài thi xong, lật lật quyển sách trên tay.

Ông đứng trên bục, cố ý liếc xuống phía Cảnh Từ, thấy cậu đang xem chung sách với Chu Siêu mới yên tâm xoay người.

So với thầy Lưu thì tiết tấu của thầy Triệu càng hợp với Cảnh Từ hơn, giờ học này, cậu nghe đến hăng say, tới lúc tan học còn chưa được thỏa mãn đâu.

Chu Siêu cũng giống cậu, cậu chàng kéo khóa cặp lên, vừa đi ra ngoài vừa hỏi Cảnh Từ: "Ông ở nội trú à?"
Cảnh Từ gật đầu: "Ừ."
"Ấy? Tôi cũng thế!" Ánh mắt Chu Siêu lập tức sáng lên, "Vậy sau này đến tối chúng ta cùng nhau về đi? Ông ở phòng nào?"
"Cũng được." Cảnh Từ mở cửa, tỏ ý Chu Siêu đi trước: "Tôi ở phòng 301, cậu thì sao?"
"318."
"Cũng gần." Cảnh Từ quay đầu nhìn, thấy trong phòng học không còn ai nữa thì thuận tay tắt đèn, còn cẩn thận đóng cửa lại.

Làm xong mấy hết thảy, cậu xoay người định đi về phía trước, vừa ngẩng đầu lại đối diện với ánh mắt tràn ngập ý cười của Doanh Kiêu.

Cậu ngẩn ra: "Sao cậu lại ở đây?"
Doanh Kiêu bước tới, nhận lấy cặp sách của cậu, đeo lên vai mình: "Vội mang ô đến cho bạn học nhỏ nhà chúng ta." Hắn chỉ chỉ cửa sổ ngoài hành lang, ý bảo Cảnh Từ nhìn ra ngoài: "Mưa rồi."
Cảnh Từ nhìn qua lớp kính cửa sổ, quả thực là trời mưa rồi.

Mưa rơi không lớn, tí ta tí tách nhưng đang ngày đông, bị ướt thì rất dễ ốm.

Cảnh Từ cụp mắt, khẽ nói: "Hôm nay cậu ở lại trường à?"
Doanh Kiêu "ừ" một tiếng, duỗi tay kéo Cảnh Từ đến cạnh mình, nhắc cậu: "Cẩn thận chút, đằng trước có người."
Cảnh Từ gật đầu tỏ ý mình biết rồi, quay đầu nhìn nhìn: "Chu Siêu, đi thôi."
Doanh Kiêu nhướn mày, nhìn theo tầm mắt của cậu, Chu Siêu lại là tên nhóc thối chui từ đâu ra nữa vậy?
"Cái đó..." Chu Siêu bị Doanh Kiêu liếc đến cả người run sợ, cậu chàng nuốt nước miếng, ôm cặp sách trong lòng thật chặt: "Các cậu đi trước đi, đi trước đi, tôi thấy bạn cùng phòng, tôi chờ cậu ta."
Về ký túc với giáo bá thực sự là khiêu chiến lá gan nhỏ bé đáng thương của cậu chàng mà, thôi thì chọn chuồn êm vậy!!
"Vậy thôi, mai gặp nha." Cảnh Từ tin thật, cười với cậu chàng, sóng vai cùng Doanh Kiêu bước ra khỏi khu dạy học số hai.


Trong nháy mắt vừa ra đến cửa, Doanh Kiêu bật ô trong tay lên, ôm bả vai cậu kéo sang cạnh mình: "Ghé lại gần chỗ tôi một chút."
Ngón tay Cảnh Từ hơi động đậy, không đẩy hắn ra như lúc trước.

Đã gần cuối tháng 11, vốn dĩ nhiệt độ hạ xuống không ít, giờ lại còn mưa, đúng là liên tiếp gặp nạn*.

*Gốc 雪上加霜 nghĩa là họa đơn vô chí
Trước mặt Doanh Kiêu và Cảnh Từ là hai bạn nữ che chung một cái ô, một bạn rụt vai lại ồn ào kêu: "Lạnh quá, lạnh quá! Lạnh chết tui rồi."
Bạn gái còn lại cũng phụ họa theo: "Tôi cũng lạnh muốn đông cứng luôn rồi, cái thời tiết quái quỷ gì đây, một giây trước vừa là mùa hè, giây sau đã thành đông luôn, trực tiếp bỏ qua bước mùa thu!"
Giọng bạn gái đầu tiên cũng run rẩy: "Tui thấy tui không kiên trì nổi đến lúc về được tới ký túc xá đâu, moá!"
Nữ sinh còn lại nghĩ một chốc, siết chặt cái ô trong tay, khuỷu tay bên phía bạn gái kia hơi đẩy đẩy bạn mình: "Qua đây, bà ôm tôi đi, ôm tôi thì không lạnh nữa!"
Bạn đầu tiên nghe vậy, lập tức ôm lấy cánh tay cô bạn mình.

"Ấy, cậu nhẹ nhàng xíu nào, ô cũng bị cậu làm lệch rồi..."
Hai người vẫn nhỏ giọng nói chuyện với nhau, phía sau, Doanh Kiêu thấy hết động tác của hai người, hứng thú cong môi.

Hắn dời mắt, nhìn về phía Cảnh Từ, khẽ cười hỏi: "Bạn học nhỏ, cậu có lạnh không?"
Cảnh Từ làm sao biết được suy nghĩ bay bổng trong đầu hắn, nghe vậy thì thành thật gật đầu: "Có hơi lạnh."
Mùa đông, nhất là mưa đông nữa, quả thực có thể so với công kích hóa học mà, mặc nhiều đồ đến đâu cũng không tránh khỏi.

Doanh Kiêu cười khẽ, tay phải cầm ô hơi nâng lên, tay trái kéo tay Cảnh Từ, xoay người, hơi dùng sức kéo một cái---
Cảnh Từ chẳng hề phòng bị, lảo đảo một chút, trực tiếp ngã vào lòng hắn.

Hạt mưa nhỏ rơi trên tán ô, phát ra tiếng bộp bộp nhẹ.

Dưới tán ô rộng lớn, Doanh Kiêu ôm Cảnh Từ, kéo khóa áo khoác đồng phục của mình xuống bọc cậu lại, thấp giọng nói bên tai cậu: "Anh ôm một cái thì không lạnh nữa."
- ---
《Thấm viên xuân - Trường Sa》: tác giả Mao Trạch Đông, xuất bản tháng 12/1925.

《Thấm Viên Xuân • Trường Sa》là tác phẩm từ của thi nhân cận đại Mao Trạch Đông.

Bài từ thông qua miêu tả cảnh thu của Trường Sa và hồi ức về tuổi trẻ sống và đấu tranh cách mạng, miêu tả cảm xúc của những người thanh niên làm cách mạng, biến vận mệnh của đất nước trở thành nhiệm vụ của chính mình, coi thường kẻ thống trị phản động, cải tạo những tư tưởng cổ hủ.

(Theo page Đoản Văn) (Bản dịch thơ thuộc về trang thivien.net).


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận