Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường


Editor: spring | Beta: Inc
Gương mặt Cảnh Từ nháy mắt nóng bừng lên, cậu vô ý thức muốn đẩy Doanh Kiêu ra.
Hai tay đã chạm vào hắn, nhưng rồi lại thả xuống.
Giờ phút này, Doanh Kiêu đang lười biếng dựa vào cậu, đột nhiên bị đẩy, Cảnh Từ sợ đẩy hắn ngã.
Cảnh Từ hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân xem nhẹ người trên thân mình: "Cậu đừng có lúc nào cũng nói mấy lời này..."
"Chẳng phải là tôi thấy cậu không hiểu nên giải thích cho cậu sao." Doanh Kiêu được đằng chân lân đằng đầu, cầm lấy tay Cảnh Từ dưới mặt bàn, dõng dạc hỏi: "Có vấn đề?"
Trong ống tay áo của bộ đồng phục rộng thùng thình, ngón tay hai người quấn thật chặt lấy nhau, trao đổi nhiệt độ cơ thể cho nhau.

Lông mi Cảnh Từ run rẩy, cố gắng tự trấn định: "Không, không có giải thích như vậy."
Doanh Kiêu gật đầu, sảng khoái thừa nhận: "Đúng, là tôi nói lung tung."
Cảnh Từ ngước mắt nhìn hắn.
Doanh Kiêu cười khẽ: "Ai bảo cậu đáng yêu như thế, sao tôi nhịn được."
Lần này, ngay cả vành tai Cảnh Từ cũng đỏ ửng.
Cậu giật giật, muốn rút tay mình ra khỏi tay Doanh Kiêu.
Thật nhiều ngày tranh thủ học tập từng phút từng giây trước giờ tự học buổi sáng rồi, hôm nay Doanh Kiêu muốn buông thả xa xỉ một lần.
"Đừng nhúc nhích." Sức lực trên tay hắn tăng lên: "Cho tôi nạp một chút điện, cậu đếm xem hai chúng ta đã bao nhiêu ngày không gặp nhau rồi?" Hắn cười nhạo một tiếng: "Cùng một cái lớp, còn là bạn ngồi cùng bàn, vậy mà mẹ nó làm như thể Ngưu Lang Chức Nữ không bằng."
Xung quanh không ngừng có bạn học ngáp dài đi qua, hai người bọn họ lại vụng trộm nắm tay dưới mặt bàn.

Trong lòng Cảnh Từ hơi hoảng hốt, nhưng động tác giãy giụa không dám quá lớn, sợ bị người khác phát hiện, đành mặc cho hắn cầm.
"Tôi vẫn chưa hỏi nhỉ, sinh nhật cậu là vào ngày nào?" Doanh Kiêu rút ra một quyển sách luyện tập, vừa lật vừa hỏi, thoạt nhìn chẳng hề quan tâm.
Cảnh Từ bật thốt: "Ngày 19 tháng 2..." Chợt nhận ra không đúng, cậu lập tức sửa lời: "Ngày 31 tháng 1."
Đời trước, ngày Cảnh Từ được đưa đến cô nhi viện là ngày 19 tháng 2, cho nên viện trưởng coi ngày 19 tháng 2 là ngày sinh nhật của cậu.
Lúc này Doanh Kiêu đột ngột hỏi, tư duy theo quán tính, Cảnh Từ theo phản xạ nói ra ngày này.
Bàn tay lật sách của Doanh Kiêu dừng lại, giả bộ như không nghe thấy vấn đề trong lời nói của cậu, tự nhiên trả lời: "Chỉ nhỏ hơn tôi nửa tháng."
Cảnh Từ gật đầu: "Ừ."
"Cho nên là cậu ra đời theo chân tôi sao?" Doanh Kiêu cười một tiếng, thấp giọng nói: "Đến làm cậu vợ nhỏ của tôi?"

Tai Cảnh Từ đỏ lên, tránh thoát tay Doanh Kiêu, xoay người không phản ứng hắn.
Doanh Kiêu cười cười, không quấy rầy cậu nữa, tìm một bộ bài thi tổng hợp từ trong ngăn bàn, trải lên mặt bàn.
Hắn cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bài thi, nhìn như đang chăm chú đọc đề, nhưng thực tế suy nghĩ đã sớm chạy tới chỗ khác.
Lần trước ở nhà hắn, bởi vì tra thành tích thi đấu giúp Cảnh Từ nên Doanh Kiêu từng xem thẻ căn cước của cậu.
Hắn rõ ràng nhớ kỹ, trên đó ghi ngày sinh của cậu là ngày 31 tháng 1.

Nhưng khi hắn hỏi, phản ứng đầu tiên của Cảnh Từ lại là ngày 19 tháng 2.
Cho nên nói, ngày 19 tháng 2 đã từng là sinh nhật của Cảnh Từ sao?
Trong lòng Doanh Kiêu yên lặng nhớ kỹ ngày này, thu hồi suy nghĩ, tập trung tinh thần bắt đầu làm đề.
Mặc dù vẫn chưa thể chạm đến bí mật trong lòng Cảnh Từ, nhưng ít ra, hôm nay hắn lại hiểu rõ Cảnh Từ hơn hôm qua một chút.

Cứ như vậy, từng chút một, cuối cùng hắn dùng tất cả kiên nhẫn của cả đời mình, một ngày nào đó, giữa hắn và Cảnh Từ sẽ không còn ngăn cách.
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, các thầy cô giáo bộ môn không tiếp tục giảng lý thuyết nữa, giờ lên lớp hoặc là giảng đề thi, hoặc là để học sinh tự học, có vấn đề trực tiếp giơ tay hỏi.
Không ngừng làm đề đến tận trưa, tất cả mọi người đều không chịu nổi.

Cũng may Thực Nghiệm Tỉnh tương đối có tình người, không dừng hết các tiết thể dục như những trường học khác.
Chuông tan học hết tiết 3 vừa reo, phòng học lớp 11-7 lập tức vang lên những tiếng thở dài như trút được gánh nặng.
"Đi nào anh Từ." Lý Trụ nhét thẻ ăn cơm vào trong túi, bắt chuyện với Cảnh Từ: "Tiết sau là giờ thể dục, hai chúng ta đến phòng dụng cụ lấy bóng rổ trước nhé?"
"Được." Cảnh Từ đặt bút xuống, nhìn thoáng qua Doanh Kiêu vẫn còn đang làm đề bên cạnh, suy nghĩ một chút rồi nói: "Gọi cả Ngô Vĩ Thành đi."
Lý Trụ không hiểu: "Cầm quả bóng rổ mà thôi, không cần đến ba người chứ?"
Cảnh Từ lại kiên trì ý kiến của mình, Lý Trụ bất đắc dĩ đành phải tìm Ngô Vĩ Thành đến.
Vừa ra khỏi phòng học, Cảnh Từ liền nói với Lý Trụ: "Chốc nữa tao có việc, không thể đi cùng chúng mày được." Không đợi Lý Trụ hỏi, cậu nói tiếp: "Nếu như mấy đứa học sinh năng khiếu kia gây phiền phức cho chúng mày thì nhớ lập tức liên hệ tao."
Lúc này Lý Trụ mới hiểu, sở dĩ Cảnh Từ kiên trì phải gọi Ngô Vĩ Thành do sợ một mình cậu ta đến sân bóng rổ không ứng phó nổi đám học sinh năng khiếu kia.
"Không sao cả." Trong lòng Lý Trụ ấm áp, cười nói: "Tao nghe Trịnh Khuyết nói, đám học sinh năng khiếu kia bị thầy hiệu trưởng chỉnh đến phát sợ, hiện tại cả ngày ngồi trong lớp học tập, nào còn dám gây sự với chúng ta."
Cảnh Từ lắc đầu: "Cẩn tắc vô ưu*."
(*Cẩn thận, kĩ càng thì mới an tâm, không để bản thân lo trước lo sau, sự việc đáng tiếc xảy ra rồi mới hối hận)
Cậu hơi sốt ruột, không nhiều lời với Lý Trụ, bước chân vội vàng đi vào văn phòng khoa học tự nhiên của lớp mười một.

Lý Trụ thấy thế, quay đầu nói với Ngô Vĩ Thành: "Anh Từ làm gì vậy, sao cứ thần thần bí bí nhỉ?"
Ngô Vĩ Thành ngẫm nghĩ: "Chắc là chuyện liên quan đến thi đấu, mày cũng không phải không thấy, mấy ngày nay anh Từ chỉ thiếu điều ăn ở phòng học nhỏ."
Lý Trụ gật gật đầu: "Có đạo lý." Không nghĩ nhiều, cậu ta đi cùng với Ngô Vĩ Thành xuống lầu.
Đang là thời gian tan học, ngoài mấy giáo viên cá biệt dạy quá giờ, những thầy cô khác đều về văn phòng.
Sau khi vào cửa, Cảnh Từ lên tiếng chào hỏi với thầy Lưu, rồi mới đi đến trước bàn làm việc của Triệu Phong, nói: "Thầy Triệu, em tìm thầy có chút việc ạ."
Năm phút sau, Cảnh Từ ra khỏi phòng làm việc, trong túi nhiều thêm một tấm thẻ ăn cơm giáo viên.
Thực Nghiệm Tỉnh có nhà ăn riêng cho giáo viên, dùng thẻ giáo viên mới có thể mua cơm.
Mùi vị đồ ăn của nhà ăn giáo viên thật ra cũng chẳng tốt hơn là mấy, điểm duy nhất tốt hơn nhà ăn học sinh chính là, có thể gọi món ăn theo menu, còn không cần xếp hàng.
Trong khoảng thời gian trước khi diễn ra trận chung kết cả nước môn toán học cho học sinh cấp ba này, ba người Cảnh Từ là đối tượng quan tâm đặc biệt của Triệu Phong.
Vì thế, Triệu Phong chẳng những thường xuyên dẫn bọn họ đến ăn ở nhà ăn giáo viên, quang minh chính đại thiên vị, mà còn nhiều lần nhấn mạnh với bọn họ, nếu không muốn lãng phí thời gian xếp hàng ở nhà ăn thì có thể đến mượn thẻ giáo viên của ông để dùng.
Chu Siêu và Giang Sùng đều đã mượn qua, chỉ có mỗi Cảnh Từ với tính cách trời sinh không thích nợ nhân tình chưa từng mở miệng với Triệu Phong.
Hôm nay là lần đầu tiên.
Lúc Cảnh Từ đến sân bóng rổ, mấy nam sinh lớp 11-7 đang chơi bóng.

Đám học sinh năng khiếu kia quả nhiên không gây sự với bọn họ nữa, không những thế, đám ấy còn cố ý cách bọn họ xa xa, như thể trên người bọn họ mang virus.
Thấy Cảnh Từ đến, Lý Trụ xuống sân, vừa uống nước vừa nói: "Chuyện của mày xong rồi?"
"Chưa." Đầu ngón tay Cảnh Từ chạm vào tấm thẻ ăn cơm cứng rắn cách lớp túi quần, nói với Lý Trụ: "Buổi trưa hôm nay tao không ăn chung với mày, mày đi ăn cùng đám Ngô Vĩ Thành đi."
"Không phải chứ." Lý Trụ vặn nắp bình, nhíu mày: "Hiện tại lớp thi đấu của chúng mày còn tăng ca? Có cần tao lấy một phần cơm đưa qua đó cho mày không?"
"Không cần đâu." Cảnh Từ cảm ơn ý tốt của cậu ta, giải thích: "Đến lúc đó tao sang nhà ăn giáo viên ăn."
"Được." Lý Trụ dứt khoát lên tiếng, ném bình nước khoáng sang một bên, hỏi Cảnh Từ: "Đi đi đi, đi đánh một trận."
Còn hai mươi phút nữa mới tan học, Cảnh Từ thở hổn hển đi xuống khỏi sân bóng rổ, đi thẳng tới nhà ăn giáo viên.
Doanh Kiêu đi mua hai phần Oden về, định đưa cho Cảnh Từ lúc còn nóng, ai dè chỉ chớp mắt người đã không thấy tăm hơi.
Hắn hỏi Lý Trụ: "Cảnh Từ đi đâu?"
"Không biết." Lý Trụ lung tung lau mồ hôi trên trán, đáp: "Cậu ấy nói có việc, đi trước rồi."
Doanh Kiêu nhíu mày, đi vội vã như vậy, rốt cuộc có chuyện gì?

Hơn nữa có thể nói với Lý Trụ, sao lại không nói một tiếng với hắn?
Trong lòng Doanh Kiêu vừa lo lắng vừa chua chát, kín đáo đưa Oden cho Hà Chúc, lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn Wechat cho Cảnh Từ.
Cảnh Từ không trả lời.
Doanh Kiêu khẽ mím môi mỏng, thoát khỏi Wechat, đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Cảnh Từ thì Cảnh Từ gọi điện thoại đến.
"Cậu đến nhà ăn giáo viên đi."
Doanh Kiêu lo lắng cho cậu, ngay cả vì sao cũng không hỏi.

Hắn cúp điện thoại, không nói hai lời chạy qua đó.
Vào giờ này, trong nhà ăn giáo viên không có bóng thầy cô nào.

Trong khu ăn cơm vắng vẻ, Doanh Kiêu liếc mắt liền nhìn thấy Cảnh Từ ngồi ngay đằng trước.
Doanh Kiêu một tay đút túi, cà lơ phất phơ đi qua: "Bạn học nhỏ, cậu làm gì..."
Hắn sững sờ nhìn bát mì trên bàn, trong nháy mắt mất đi âm thanh.
Cảnh Từ đẩy mặt hắn về phía này, nói khẽ: "Mì trường thọ."
"Sinh nhật vui vẻ."
Bỏ lỡ thời gian chuẩn bị quà, cậu chỉ có thể dùng cách này để diễn tả tâm ý của mình.
Ở quê hương của cậu, sinh nhật cũng phải ăn mì trường thọ.
Mặc dù không có ai từng chuẩn bị cho cậu, nhưng ở trong lòng Cảnh Từ, nhất định phải có mì trường thọ mới là sinh nhật hoàn chỉnh.
Đồ vật cậu không có được, cậu muốn Doanh Kiêu có.
Cho nên, Cảnh Từ chưa từng nhờ vả lần đầu tiên mở miệng xin người khác.
Trong văn phòng, ngay trước mặt tất cả các thầy cô giáo lớp mười một, cậu cố hết sức chịu đựng sự xấu hổ và lúng túng trong lòng, nói với Triệu Phong: "Thầy ơi, thẻ ăn giáo viên của thầy có thể cho em mượn dùng một chút không ạ?"
Trong khu ăn cơm yên lặng, chỉ có thể nghe được tiếng gió vù vù của điều hòa công suất lớn trong phòng bếp, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nói chuyện phiếm và tiếng cười của nhân viên sau bếp.
Trong không khí đầy mùi nấu ăn riêng có.
Cảnh Từ đoan chính ngồi trên ghế ăn màu xanh.
Tóc của cậu dài hơn trước đó một tẹo, chúng mềm mại dán vào mặt khiến mặt cậu càng nhỏ.

Lông mi dày và dài thỉnh thoảng chớp động, như hai con con bướm nhỏ xiêu xiêu vẹo vẹo tình cờ dừng ở trong lòng Doanh Kiêu, tạo nên từng gợn sóng.
Doanh Kiêu không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ, hầu kết ẩn nhẫn lăn lên xuống.
Từ khi mẹ hắn qua đời, đã bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên có người nhớ chuẩn bị cho hắn một bát mì trường thọ vào ngày sinh nhật.
"Doanh Kiêu?" Cảnh Từ nghi ngờ gọi hắn một tiếng.
"Cậu..." Doanh Kiêu nắm tay thật chặt, liều mạng khắc chế tình cảm dâng trào trong lòng, vừa mở miệng, giọng nói khàn đặc.

Hắn nhắm mắt lại, ra sức làm cho giọng của mình nghe bình thường hơn: "Sao cậu lại đến nhà ăn giáo viên mua mì?"
Cảnh Từ đưa đũa cho hắn, ngượng ngùng cười cười: "Nhà ăn số 1 chỉ có mì sợi dẹt với mì sợi to, không có mì sợi nhỏ, mì trường thọ phải có mì sợi nhỏ mới được."
Mặc dù đều là mì, mặc dù cũng có thể thay thế, nhưng trong phạm vi có thể làm được, cậu muốn cho Doanh Kiêu thứ tốt nhất.
Doanh Kiêu hít sâu một hơi, ngồi xuống phía đối diện cậu, gắp lên một đũa mì trường thọ dài tinh tế, nhẹ giọng hỏi: "Thẻ ăn giáo viên cậu lấy từ đâu?"
"Tôi mượn thầy Triệu."
Yết hầu Doanh Kiêu nghẹn lại, hốc mắt lập tức đỏ bừng.
Chỉ vì để hắn ăn một bát mì trường thọ.
Cảnh Từ xưa nay không chịu phiền người, Cảnh Từ từ trước đến nay bị động trong giao tiếp xã hội, trong lòng phải đấu tranh bao nhiêu lần mới có thể làm ra việc mở miệng nhờ người này.
Doanh Kiêu không muốn thất thố trước mặt Cảnh Từ, mượn cơ hội bê bát lên uống canh che đi vành mắt ửng đỏ.
Hắn từng nhận rất nhiều quà sinh nhật, có đắt giá, có hiếm hoi, chỉ có ngày sinh nhật mười tám tuổi này, bát mì trường thọ thật đơn giản này, là thứ hắn muốn vĩnh viễn cất kỹ trong lòng.
Doanh Kiêu ngước mắt, lại ăn một miếng mì.
Đối diện với hắn, Cảnh Từ đang xúc một thìa cơm trộn đưa vào trong miệng, gương mặt khẽ nâng lên, dáng vẻ ăn cơm vừa nghiêm chỉnh vừa đẹp mắt.
Cảnh Từ tốt như vậy, Cảnh Từ tốt như vậy...
Doanh Kiêu cúi đầu, tỉ mỉ ăn mì trường thọ dành riêng cho hắn, sao hắn lại không thích được.
Trong nhà ăn, lục tục có thầy cô giáo cùng nhau đến ăn cơm, lúc đi ngang qua họ đều sẽ tò mò nhìn một cái.
Doanh Kiêu đặt bát mì đã ăn sạch, ngay cả một giọt canh cũng không thừa xuống, sóng vai với Cảnh Từ đi ra nhà ăn.
Trên đường về, Doanh Kiêu thay đổi vẻ lưu manh từ trước đến giờ, trở nên đặc biệt yên lặng.
Từ trước đến nay Cảnh Từ ít nói, hai người không nói một lời suốt quãng đường.
Mãi đến khi đi tới sân phơi quần áo ——
Doanh Kiêu bỗng nhiên nắm chặt cổ tay Cảnh Từ, không nói một lời kéo cậu vào tận cùng bên trong.
Cảnh Từ nghi hoặc: "Cậu..."
Một câu còn chưa nói xong, Doanh Kiêu đột nhiên giam lại gáy cậu, đè cậu thật chặt lên tường, không nói một lời đã hôn lên.
Từng dãy quần áo và ga giường phơi nắng bay bay theo gió, chặt chẽ che khuất thân hình hai người.
Hô hấp gấp gáp mà nóng rực cùng với tiếng tim đập kịch liệt đan xen vào nhau.
Răng đập vào môi, chóp mũi không cẩn thận va vào nhau.
Nhưng chẳng ai quan tâm.
Doanh Kiêu siết Cảnh Từ vào trong ngực mình, hôn cậu như phát cuồng.
Người này là của hắn, hắn muốn.
Một đời, hai đời, đời đời kiếp kiếp đều là cậu.
Bất luận cậu đến từ đâu, sau này còn muốn đi nơi nào, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận